Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322213

Bình chọn: 8.00/10/221 lượt.

i: “Làm sao cô lại mặc áo của chủ nhân?” Tiểu nha đầu bức xúc nói, “Họ Vệ kia! Cô có bị bệnh không! Đang yên lành lại mặc áo của chủ nhân? Hây da!” Lại thấy vạt áo bị nàng cắt rất xấu, Sơn Linh đau lòng nói, “Chất vải này rất quý, sao cô dám cắt nó? Đây là bộ đồ mà chủ nhân thích nhất, hây da cô... Cô... Chủ nhân! Chủ nhân!”

Tiểu nha đầu vừa kêu to vừa chạy ra ngoài, Vệ Lai đang chuẩn bị gọi nàng lại nói cho nàng biết chuyện Quý Mạc Trần để thư lại rồi rời đi.

Nhưng miệng mới vừa mở tiếng còn chưa phát ra, đã nghe thấy tiếng Sơn Linh hét “Á” kinh hãi, sau đó chạy cực nhanh đến bên người cô!

Vệ Lai cả kinh, sớm biết nha đầu có thể đi theo Quý Mạc Trần chắc chắn không phải là người bình thường, nhưng vào lúc này nàng ta lại hơi dùng khinh công lùi về cạnh mình, đó...

Vệ Lai cặp mắt hiện ra ánh sáng sắc bén... Bên ngoài phòng xảy ra chuyện gì rồi?

Khói trong phòng bếp quá dày, cô đứng ở chỗ này căn bản không thể nhìn rõ những chuyện bên ngoài: Sơn Linh vừa rồi chạy ra cửa mới phát hiện có chuyện, Vệ Lai vội vàng hỏi nàng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Sơn Linh lắc đầu, nhưng cũng không hề tức giận với nàng nữa, chỉ khẩn trương nói: “Bên ngoài có rất nhiều người đang bao vây ở đây, hình như là quan binh.”

“Quan binh?” Vệ Lai kinh hãi, một dự cảm xấu lan ra trong lòng: Nhưng nghĩ lại, rồi lại nói với Sơn Linh: “Vừa rồi ngươi đi đâu?” Thanh âm của cô mang theo sự tức giận mãnh liệt, còn có nghi ngờ rõ ràng, “Gọi người tới bắt ta?”

“Ta không có!” Sơn Linh nóng nảy nói, “Cô đừng có sỉ nhục ta! Ta muốn bắt cô thì cũng nên gọi hộ vệ của thanh lâu, ta gọi quan binh làm gì, ta...”

Phập!

Tiếng một mũi tên cắm lên khung cửa!

Trong chớp mắt tiếp theo, chỗ mũi tên bùng lên một ngọn lửa.

Kế tiếp, liên tục vô số mũi tên nhọn mang theo lửa từ bốn phương tám hướng bắn vào phòng.

Nhưng rất kỳ lạ, không có một mũi tên nào từ cửa phòng bắn tới đây, giống như người tới chỉ muốn đốt phòng này để dụ họ ra ngoài chứ không có ý muốn gây thương tích.

“Chỗ này có mật đạo không?” Giọng Vệ Lai trầm xuống, trở nên vô cùng tỉnh táo.

Sơn Linh gật gật đầu nói: “Có!” Sau đó kéo nàng ra phía sau lò bếp, rồi vặn một cái chén sứ, mở ra một cánh cửa ngầm hai người có thể chui vào, “Nhanh!” Sơn Linh vọt vào trước rồi ngoắc Vệ Lai, “Mau vào đi!”

Vệ Lai lắc mình một cái nhảy vào trong, hợp lực cùng Sơn Linh đóng cửa ngầm lại: Ánh sáng lập tức bị ngăn cách bên ngoài, khoảng không trước mắt hai người đột nhiên chìm vào bóng tối.

“Mật đạo này thông đến chỗ nào?” Vừa sờ soạng đi nhanh, Vệ Lai vừa hỏi Sơn Linh đang đi phía trước.

Sơn Linh hừ hừ một tiếng, không trả lời thẳng, chỉ dùng giọng rất uất ức nói: “Không phải nói ta gọi người tới bắt cô sao, sao còn theo ta vào mật đạo!”

Vệ Lai bĩu môi, tiểu nha đầu này rất thù dai.

“Bên ngoài quá nhiều người, không ứng phó bổi: Trong mật đạo này chỉ có hai người ta và cô, lão tử có tự tin đối phó được với ngươi.”

“Cô...” Bước chân của Sơn Linh ngừng lại một chút, xoay người lại hét với Vệ Lai: “Cô thật sự không biết phải trái gì hết.”

Vệ Lai sờ sờ mũi, “Nếu không muốn chết thì đi nhanh lên đi: Còn nữa, cô vẫn chưa trả lời ta mật đạo thông tới chỗ nào!”

“Thông đến một tiểu đình cách đây hai dặm.” Sơn Linh xoay người tiếp tục chạy.

Vệ Lai một tay che vết thương trên ngực, vừa bước nhanh đuổi theo: Thật vất vả mới đến được cửa, lại không nghĩ rằng, bên này mật đạo lại bị người bên ngoài dùng ngoại lực phá hỏng.

Dần dần, trong mật đạo bắt đầu có khói đặc cuồn cuộn, trước chỉ ngửi thấy mùi, càng về sau càng thấy khói bay tới ùn ùn.

“Làm sao bây giờ!” Sơn Linh tuổi vẫn còn nhỏ, không nén được tức giận: “Cửa ra bị lấp kín, cửa vào bên kia chắc chắn cũng có người vây rồi! Họ Vệ kia!” Dậm mạnh chân một cái, “Cô rốt cuộc là ai! Bọn họ tại sao cứ đuổi theo cô?”

Vệ Lai cười khổ, “Hỏi ta là ai? Nếu cô chịu nói cho ta biết cô và chủ nhân nhà cô là ai thì ta sẽ trả lời vấn đề của cô.”

“Ta...” Sơn Linh cứng họng, nhưng lập tức cãi lại, “Ồh! Chủ nhân nhà ta?” Lại nhìn tới bộ y phụ Vệ Lai mặc trên người, “Chủ nhân nhà ta không có ở đây đúng không? Bằng không người sẽ không đồng ý để cô mặc đồ của người đâu!”

Vệ Lai xoay người, bước nhanh về hướng ngược lại, đồng thời nói: “Chủ nhân nhà cô đi đâu ta không biết, sự thật ta nhìn thấy chính là khi tỉnh dậy trong tiểu trúc trên núi này chỉ còn một mình ta: Sau đó cô trở lại, truy binh cũng theo tới luôn!” Nói xong, dừng chân lại, sau đó nghiêm túc nói: “Có gan xông ra cùng ta không?”

Sơn Linh nhíu mày, “Cô tin ta không?”

“Không tin!” Cô ăn ngay nói thật, “Nhưng nếu các người thật sự là một phe vậy ít nhất cũng có thể bắt cô để cản tên!”

Khói trong mật đạo càng ngày càng dày, khi hai người chạy đến hơn nửa đường, thậm chí Sơn Linh đã bắt đầu ho khan.

Vệ Lai nín thở, cố gắng điều chỉnh hô hấp xuống mức chậm nhất.

Cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng ở lối vào, nhưng đồng thời, cũng nhìn thấy một đám người đang bảo vây ở đó.

Có mấy tên binh tướng đang ra sức quạt củi lửa cháy lên, theo cơn gió, từng làn khói dầy đặc bay hết vào trong mật đạo nhỏ hẹp.

Ng


Duck hunt