Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327651

Bình chọn: 7.00/10/765 lượt.

o tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, thân hình đã ngồi dậy trước, đúng lúc Thượng Quan Khâm vừa lau khô chân cho nàng, đem khăn bỏ vào trong thau nước, thấy Bồ Đào đột nhiên ngồi bật dậy như cương thi, không khỏi cười khẽ "Gì vậy? Đánh thức ngươi sao?"

"Sư phụ......"

Bồ Đào thành khẩn nói "Ngươi còn nhớ ở Đại hội võ lâm ngươi đã nói với ta những gì hay không?"

"Nói cái gì?"

"Ngươi nói......”Bồ Đào, ngươi có thể ở ngay trên lôi đài của đại hội võ lâm mà phân tâm vì ta, Thượng Quan Khâm ta chết cũng không tiếc”......."

"Ừ?"

"Sư phụ, ta cho ngươi biết......"

Bồ Đào nghiêm túc nói "Một người khiết phích như ngươi mà rửa chân cho ta như thế này...... Thượng Quan Bồ Đào ta có chết cũng không tiếc!"

Thượng Quan Khâm bật cười, điểm một ngón tay lên đầu Bồ Đào nói "Ngươi mau ngủ đi!"

Bồ Đào bắt lấy bàn tay kia của hắn để lên hai má mình cọ cọ, Thượng Quan Khâm thấy sợi dây cột tóc dính máu trên cổ tay nàng.

Ánh mắt hắn chợt dịu dàng như nước, kéo tay Bồ Đào qua hôn một cái lên sợi dây cột tóc kia.

"Nửa năm nay, ta nhớ ngươi muốn phát điên, rồi lại không dám gặp ngươi, dùng đủ mọi cách, cuối cùng cũng có thể gặp lại ngươi...... Bồ Đào...... Chúng ta giống như trước kia, đừng rời xa nhau nữa, có được không?"

Một đêm này, Bồ Đào hạnh phúc ngủ thật ngon.

Nàng mơ thấy Thượng Quan Tuyết.

Tiểu nha đầu kia, cao cao hứng hứng mặc một bộ xiêm y giống hệt như năm đó.

Màu đỏ rực chói lọi.

Phủ một tấm khăn đỏ trên đầu, khua chiêng gõ trống ngồi vào kiệu hoa, thổi cặp nến long phượng, nghiêng nghiêng đầu.

Lúc bái đường, Bồ Đào cũng ở đó.

Nàng cũng là nữ nhân, khi đó cũng nổi lòng hâm mộ, hoặc nói đúng ra là ghen tị, Bồ Đào vẫn còn nhớ rõ.

Không ngờ đêm nay lại mơ thấy.

Mơ thấy Thượng Quan Tuyết và Mộ Dung Thân Phi uống rượu giao bôi.

Cạnh bên có người nói "Uống xong ly rượu giao bôi, về sau chính là uyên ương đồng mệnh, không ai có thể chia rẽ được."

Trong mộng Bồ Đào ngẩng đầu lên, thấy người đang nói chính là sư phụ đang đứng cạnh mình.

Đang buồn bực, bỗng nhiên phát hiện tay nàng và tay của sư phụ bị sợi dây cột tóc kia cột vào nhau.

Trong mộng Thượng Quan Khâm cười cười như một vị tiên tử, kéo cổ tay hai người lên, hôn một cái lên sợi dây cột tóc, nói "Ta không có rượu giao bôi, nhưng ngươi xem, chúng ta đã được ở bên nhau, không bao giờ chia lìa nữa......"

Bồ Đào lập tức giật mình tỉnh dậy.

Chớp chớp mắt, phát hiện trời đã sáng.

Trên bàn đã dọn sẵn cháo trắng nóng hôi hổi.

Một thau nước ấm rửa mặt cũng đã được chuẩn bị chu đáo đặt kế bên.

Thượng Quan Khâm ngồi bên cửa sổ, áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, ánh nắng ban mai như tỏa sáng xung quanh hắn.

Hắn dường như không phát hiện ra Bồ Đào đã tỉnh lại, chỉ lăng lăng ngẩn người nhìn bụi hoa ngoài cửa sổ, lầm bầm nói cái gì đó.

Bồ Đào không dám cử động, vểnh tai lên nghe.

Chỉ nghe thấy Thượng Quan Khâm lầm bầm lầu bầu "Ta...... Ta khiết phích...... thật sao?"

Bồ Đào rốt cuộc nhịn không được phì cười, Thượng Quan Khâm lập tức quay đầu lại, thần sắc có chút lúng túng.

--------------------

Những ngày tháng trôi qua thật hết sức an bình.

Nơi đây như thế ngoại đào nguyên, chỉ cần được ở cạnh sư phụ, Bồ Đào cũng không quan tâm đây là đâu.

Mấy ngày nay Bồ Đào cũng chưa ra khỏi căn phòng này, dù sao có Thượng Quan Khâm bên cạnh, lại có sách để sẵn ở đầu giường cho nàng giải buồn.

Thượng Quan Khâm cũng rất ít khi đi ra ngoài, nếu có đi cũng sẽ trở về rất nhanh.

Lúc trở về luôn mang theo vài bộ trang phục trắng, nếu không tắm rửa thay xiêm y thì cũng chuẩn bị dọn cơm tối.

Còn Bồ Đào vừa xoa bụng vừa tựa bên đầu giường đọc sách.

Thượng Quan Khâm ngồi cạnh cái bàn, cắm cúi may tả lót......

Đảo mắt bụng nàng đã được sáu tháng.

Bồ Đào gần đây liên tiếp nằm thấy mộng xuân, nên bắt đầu hễ nhìn thấy cái bóng trắng như tuyết của sư phụ trước mắt là chảy nước miếng.

Nhưng Thượng Quan Khâm lại tựa hồ chỉ chăm chú vào chuyện may tả lót.

Trên bàn chồng tả lót đã xếp cao cả thước.

Vì thế Thượng Quan Khâm lại chuyển lòng nhiệt tình may tả lót thành may quần áo cho bảo bảo.

Bồ Đào đọc sách nhưng không vô một chữ nào.

Lăn qua lộn lại trên giường.

Thấy Thượng Quan Khâm vẫn còn chăm chú may vá.

Trong lòng không khỏi giận thầm nghĩ, sư phụ cũng đã được hai mươi lăm tuổi rồi, bắt đầu trưởng thành lúc mười lăm tuổi, giờ đã qua khỏi độ tuổi hai mươi rồi, cho dù có già đi nhưng sao có thể nhịn lâu như vậy chứ?

Cuối cùng không khỏi cả giận kêu lên "Sư phụ!"

"Gì?"

"Không lẽ mị lực hấp dẫn của ta còn không bằng cái tả lót?"

Thượng Quan Khâm chấn động mạnh, kim trượt đâm vào đầu ngón tay, vội đút ngón tay vào trong miệng mút lấy, động tác này càng kích thích ý đồ mờ ám trong đầu Bồ Đào.

Bồ Đào mở vạt áo ra, tựa vào đầu giường cố tình biểu diễn một tư thế vô cùng mị hoặc quyến rũ mà nàng tự nghĩ ra, nũng nịu yêu kiều gọi. "Sư phụ~~~~~~ đến đây đi thôi~~~~~~~~~~~~~"

Thượng Quan Khâm bị Bồ Đào như vậy làm cho hoảng sợ, liếc mắt một cái ngắm cái bụng to đùng của nàng, thoáng do dự một chút, rốt cuộc nói "Muốn sao?"

"Vô n