Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327411

Bình chọn: 7.00/10/741 lượt.

ghĩa!"

Bồ Đào bưng cái bụng bò xuống giường, chân trần bước tới, trực tiếp ngồi lên đùi Thượng Quan Khâm, không đợi hắn kịp phản ứng, liền hôn xuống môi hắn.

Môi răng quấn quít, triền miên cả nửa ngày, rốt cuộc chỗ đó của Thượng Quan Khâm cũng không thể không có biến hóa, Bồ Đào cố ý cọ xát, cuối cùng Thượng Quan Khâm hơi thở hỗn loạn, đẩy vai Bồ Đào ra, hổn hển nói "Sao được, đừng làm bảo bảo bị thương. Ngày mai ta đi hỏi đại phu đã."

Bồ Đào dục vọng nổi lên, sắc mặt đỏ ửng, nhưng vừa nghe đến bảo bảo, liền trấn tĩnh tinh thần lại.

Gật gật đầu, nói. "Nơi này thật chu đáo, người hầu, đại phu gì cũng có đủ. Sư phụ, ta tìm ngươi lâu như vậy, ngươi trốn ở đây sao?"

Thượng Quan Khâm chưa bao giờ đề cập đến nơi này là nơi nào, làm sao tìm được Bồ Đào, vì thế Bồ Đào nghĩ là Thượng Quan Khâm cố ý giấu diếm. Nhưng kết quả là Thượng Quan Khâm vẻ mặt tỏ ý rõ ràng, ta không nói bởi vì ngươi không hỏi.

Thế nên Thượng Quan Khâm không hề nghĩ ngợi gì liền sảng khoái nói "Nơi này? Ở đây là tổng đàn của Thuấn Ảnh giáo a."

Bồ Đào nhất thời trầm mặc.

Thượng Quan Khâm không khỏi nghi ngờ nói "Sao vậy?"

"Tại sao ngươi lại ở đây?!"

"Ngươi còn hỏi, ngươi bỏ ta lại một mình ở Thượng Quan gia rồi chạy đi, ta thương thế đỡ một chút liền chạy ra ngoài tìm ngươi, kết quả là đi được vài ngày, trùng hợp cứu được một người tóc bạc. Hắn nói với ta Thượng Quan gia đã bị diệt môn, những người còn sống không biết đã chạy trốn đi nơi nào. Tức thì trong lòng ta trống rỗng, đã bị thương nặng lại tìm không được ngươi. Lúc đó ta và hắn đều bị thương, vì thế nương tựa nhau chạy trốn, đợi kẻ thù của hắn bỏ đi rồi, hắn mang ta đến đây, nói hắn sẽ giúp ta thăm dò nơi ngươi thất lạc, nhất định sẽ mang ngươi về cho ta......"

Ngừng một chút, Thượng Quan Khâm khẽ cười nói "Từ khi đến đây, hắn tuyên bố với giáo chúng ta là Phó giáo chủ, lại để ta ở lại đây dưỡng thương, ta mấy tháng cũng không gặp được hắn một lần, nhưng hắn cho ta dược liệu trị vết thương nơi phổi, nếu không ngươi cũng đã không còn có thể gặp lại sư phụ nữa......"

"Sư phụ......"

Bồ Đào tựa đầu lên vai Thượng Quan Khâm, chỉ cần nhắc đến lần đó nàng bỏ hắn lại một mình, Bồ Đào ngoại trừ áy náy, không thể nghe vô chuyện gì khác.

"Dù sao hắn đã cứu ta một mạng, ta cũng cứu hắn, chỉ là lúc ta muốn rời khỏi nơi đây lại tìm không thấy hắn, đệ tử của hắn nói, hắn nhắn lại cho ta, nói đã biết hành tung của ngươi, sẽ rất nhanh mang ngươi về......"

"Vì thế ngươi vẫn đợi ở đây?"

Bồ Đào nói "Sư phụ, ngươi thật ngốc!?"

"Hễ gặp được ngươi, ta đâu còn thông minh nữa......"

Bàn tay Bồ Đào tiến vào trong vạt áo của Thượng Quan Khâm, sờ lên vết sẹo đó.

Bồ Đào đột nhiên nhớ tới Hồng Dạ, cái gối đầu bảo bối của hắn nhất định đã bị thiêu hủy cùng với chiếc xe ngựa......

"Mặc kệ! Sư phụ ngươi mau đi tìm đại phu nhanh lên đi! Ta muốn ngươi ôm ta, ôm ta, ôm ta!"

Bồ Đào cũng không phải loại nữ nhân phóng đãng, kể từ lần đầu tiên trải qua chuyện tình dục cho đến nay đã hơn cả năm rồi, nàng cũng chỉ cùng Thượng Quan Khâm làm qua có ba, bốn lần.

Nhưng không biết vì sao.

Bụng càng lớn số lần nàng nằm thấy mộng xuân càng nhiều, mỗi lần tỉnh lại đều xúc động ham muốn dâng trào.

Nàng vô cùng nhớ mấy cuốn sách bảo bối kia.

Sau đó lại nhìn thấy Thượng Quan Khâm một thân áo trắng dựa vào cửa sổ lật tự điển.

Mái tóc bay bay trong gió.

Phong dật xuất trần.

Như thường lệ Bồ Đào sẽ ai oán thở dài một tiếng.

Gọi "Sư phụ."

Thượng Quan Khâm ngước đầu lên, khẽ mỉm cười, hỏi "Ngươi nói xem, nếu sinh ra nữ nhân, đặt tên là gì thì hay?"

"Kêu Thượng Quan Xuân là được rồi."

Bồ Đào có chút hờn dỗi.

Thượng Quan Khâm giật mình.

Thật ra hôm đó đã xảy ra hai chuyện.

Chuyện thứ nhất là việc Bồ Đào bắt Thượng Quan Khâm mời đại phu về.

Vị đại phu kia là một nữ nhân gần bốn mươi tuổi, cũng là giáo chúng của Thuấn Ảnh giáo, một thân áo bào trắng, cổ tay áo cũng thêu một ngọn lửa đỏ bốc cháy như những người khác trong giáo.

Đương nhiên, sau khi Thượng Quan Khâm dùng lời lẽ hàm súc nhất biểu đạt ý tứ rõ ràng, đại phu đã nói như vầy.

"Từ tháng thứ ba, thứ tư đến tháng thứ bảy cũng không có vấn đề gì, nhưng phải chú ý đến tư thế, đừng đè lên hài tử. Nhưng mà thai vị của phu nhân không tốt lắm, tuy không dám nói là sinh khó, nhưng trước đây đã từng có một lần suýt bị sảy thai ....."

"Ta đợi." Thượng Quan Khâm lập tức cắt lời đại phu.

"A, ý của thuộc hạ là......chỉ cần để ý một chút...... sẽ không sao......"

"Không làm. Bảo bảo là quan trọng nhất. Có phải hay không?"

Thượng Quan Khâm còn thành khẩn nhìn về phía Bồ Đào, Bồ Đào ngậm miệng lại không nói gì.

Chuyện thứ hai chính là, cái tên Thượng Quan Quý Bảo này bị Thượng Quan Khâm kiên quyết phủ định, lý do là tên như vậy rất kỳ quái, về sau bảo bảo lớn lên, sẽ bị những hài tử đồng trang lứa chọc ghẹo, khi dễ.

Bồ Đào ngẫm lại thấy cũng phải, lại cảm thấy đã cô phụ tình ý, thất hứa với Quý Tử Thiến, vì thế suy nghĩ một lát, đổi Quý Bảo thành nhũ danh của bảo bảo.

"Quý là chỉ mùa – thời gian, ta hy vọng hài tử của chúng


Disneyland 1972 Love the old s