ra, muốn xoay người lại, phát hiện thân thể đau đớn vô cùng không dám động, chỉ hừ hừ rên một tiếng.
"Ngươi tỉnh!"
Lúc này Thượng Quan Khâm mới ngẩng đầu lên, thật ra hắn đang ngồi ở đầu giường, từ góc độ chỗ Bồ Đào thoạt nhìn, khí sắc hắn rất tốt, giống như chuyện hắn ói ra máu và hai mắt đỏ rực lên ngày đó chỉ là ảo giác của Bồ Đào.
Bồ Đào giờ mới phát hiện, thì ra trong lòng Thượng Quan Khâm còn đang ôm một đứa trẻ trong khăn!
A ? A!!! Quý Bảo a a!!!
"Đưa......cho ta ôm......"
Bồ Đào suy yếu rút tay từ trong mền ra.
Thượng Quan Khâm càng ôm chặt hơn, nhíu mi, giống như đang giành với Bồ Đào, nói "Để ta ôm Mặc Lâm một chút nữa đã."
"Mặc Lâm?"
Nam oa?
Bồ Đào giật mình, nói "Không, không! Đưa ta, ta là nương của hắn, ta phải hôn hắn, còn muốn sờ cái cổ của hắn nữa, đưa cho ta, đưa cho ta......"
Thượng Quan Khâm ngừng một chút, cười nói với Bồ Đào "Chỉ sợ ngươi làm bảo bảo khóc thôi, ngươi thật là, mới vừa tỉnh dậy mà."
Nhìn nhìn ánh mắt cầu mong của Bồ Đào, hắn cười tươi lên rất đẹp, hất hất đầu lên, nói "Muốn ôm, bên kia còn một đứa nữa kìa."
Bồ Đào giật mình, tựa đầu chuyển hướng nhìn về phía bên kia, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, mắt to, hàng mi thật dài.
"A?"
"Là Mặc Tuyết."
Thượng Quan Khâm nghịch nghịch tay Mặc Lâm, thần tình vô cùng hạnh phúc.
Bồ Đào kích động nghịch nghịch khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tuyết, Mặc Tuyết im lặng khẽ mở cái miệng nhỏ nhắn tròn vo ngọ nguậy rồi ngủ tiếp, không giống Mặc Lâm trong lòng Thượng Quan Khâm đang chảy nước miếng, Thượng Quan Khâm vừa hạnh phúc vừa đau khổ không ngừng chùi nước miếng cho Mặc Lâm.
Mặc Tuyết thật sự là rất nhu thuận, dù Bồ Đào có nựng như thế nào cũng đều ngủ mê.
Bồ Đào rất nhanh cảm thấy mỏi mệt, một bảo bảo nằm trước mặt, một bảo bảo đang nằm trong lòng người nàng yêu nhất, cũng ngồi bên cạnh nàng.
Thì ra đây là hạnh phúc của nữ nhân......
"Mệt hả? Ngủ đi, bà mụ nói ngươi cần nghỉ ngơi nhiều, còn đau không?"
"Đau......"
"Qua một hai ngày nữa sẽ đỡ hơn."
"Nhưng ta muốn đi giải......"
Nụ cười của Thượng Quan Khâm lập tức héo dần.
Bồ Đào cười khúc khích nói "Gạt ngươi thôi, không ngờ ta lại sinh đôi...... Ta...... Ta thực tự hào......"
Thượng Quan Khâm chỉ lo nựng nịu Mặc Lâm, lại không dám làm hắn thức, chỉ nhẹ nhàng chùi nước miếng cho hắn.
Nói "Ta thấy thật kỳ diệu......"
"Về chuyện gì?"
"Cảm giác...... sinh hài tử không biết ra sao......"
"...... Sư phụ cũng muốn thử hả?"
"Á! Không phải!"
"A a......Cảm giác ấy gói gọn trong một câu thôi!"
Bồ Đào rất có tinh thần giảng đạo.
"Đó là đau đến nỗi đời này ta cũng không muốn sinh thêm một lần nào nữa cả!"
Thượng Quan Khâm ngẩn người ra, sau đó nhanh chóng khôi phục lại như thường, nói "Không sao, cho dù không sinh đôi nữa, sinh thêm một đứa nữa......cũng được rồi......"
"Một đứa......" Bồ Đào sầm mặt xuống "Ngươi cho ta là heo à?"
"A a a......"
Thượng Quan Khâm ngây ngô cười.
"Nhìn bộ dạng ngây ngốc của ngươi kìa."
Bồ Đào nhếch khóe miệng lên ngáp, vui sướng chìm vào giấc ngủ.
Mơ hồ cảm thấy Thượng Quan Khâm hôn lên trán nàng một cái, chợt nàng như quay về ký ức thuở xưa.
Có một thân ảnh nho nhỏ, tay cầm cành liễu thay kiếm, đi theo bên người Thượng Quan Khâm, hoa hoa lên múa.
Như một bức họa......
Nghĩ lại mình......
Đã lâu thật lâu không có luyện Ngưng Vũ thần công lại.
Không muốn luyện.
Sợ sẽ quên đi sư phụ.
------------------------
Không lâu sau, bộ dạng của hai bảo bảo đã bắt đầu......à......giống người.
Bồ Đào không quen với các đệ tử của Thuấn Ảnh giáo, chỉ biết hai người theo canh gác ngoài cửa cho nàng.
Một người nói Mặc Lâm thật dễ thương, người kia lại nói Mặc Tuyết thật xinh đẹp.
Làm Bồ Đào vui đến không ngậm miệng lại được.
Bồ Đào phát hiện chỉ cần bảo bảo cười, tâm tình nàng cũng sẽ tốt lên rất nhiều.
Đương nhiên, việc thay tả lót cho bảo bảo cũng là một chuyện thực hạnh phúc, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng sợ tránh xa xa một bên của Thượng Quan Khâm, Bồ Đào biết sư phụ nhất định là không biết hưởng thụ chuyện này......
Đáng tiếc Bồ Đào không có sữa.
Mỗi ngày chỉ phải giương mắt lên nhìn nhũ mẫu ôm bảo bảo cho bú ngay trước mắt mình, nàng ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi.
Ra tháng, Bồ Đào ăn đồ bổ rất nhiều.
Bồ Đào sờ sờ bụng của mình, từ sau khi sinh hai bảo bảo, bụng nàng cũng không phẳng lì như trước nữa, mà vẫn phình to trông thực uể oải.
Bà mụ nói với Bồ Đào, sinh hài tử động nguyên khí, bụng nhất định phải to một thời gian.
Bồ Đào lại không tin, chết sống gì cũng cho rằng vì mình ăn quá nhiều.
Sau Thượng Quan Khâm đau đầu khi thấy Bồ Đào nhịn ăn, liền theo sau ôm nàng, một tay đút nàng ăn cơm, tay kia vuốt bụng nàng cười nói "Ta thích nó mềm mềm thế này."
Lúc đó Bồ Đào thật kích động.
Quay đầu lại tặng hắn một cái hôn thật mạnh.
Đêm đó Bồ Đào ôm mền ngủ một mình, Thượng Quan Khâm vẫn không ngủ chung giường với Bồ Đào, ban đầu là sợ làm bảo bảo bị thương, còn hiện tại là vì thân thể Bồ Đào còn yếu. Thượng Quan Khâm còn mắc canh hai bảo bảo, tận lực tránh để bảo bảo l