Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326951

Bình chọn: 7.5.00/10/695 lượt.

Đào không quan tâm, nàng chỉ nhìn Mộ Dung Thân Phi, cảm thấy mình nhất định phải nói rõ ràng với hắn.

"Thực xin lỗi."

Người lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm mặc chính là Mộ Dung Thân Phi.

Hắn thật sự bị nước mưa làm ướt thảm, nhưng hắn rũ mi xuống nên Bồ Đào nhìn không được biểu tình của hắn.

"Ca, là ta không tốt, không chăm sóc hắn tốt, để quý khách đi lạc."

Mộ Dung Thân Phi nói láo không chớp mắt, Bồ Đào trừng mắt to lên không thể tin nổi.

"Để xem phụ thân mắng ngươi ra sao." Mộ Dung Hoa nói, Mộ Dung Thân Phi càng cúi đầu thấp hơn nữa.

"Quên đi, chỉ tại Thiếu chủ nhân chạy loạn thôi." Lưu Thủy lau nước mưa trên mặt, kết luận "Lại còn chạy tới chỗ quái quỷ như vầy nữa!"

Bồ Đào há miệng thở dốc, lại phải giả câm điếc, đang muốn nâng tay lên giải thích, Mộ Dung Thân Phi đã cướp lời "Lưu Thủy tỷ tỷ đừng giận, Thân Phi mãi mê xem hoa đăng, vừa quay mình lại đã không thấy Kinh Hồng đâu nữa, có thể ban đêm đông đúc nhiều người chen lấn, lại bị xô đẩy đến nơi này. Để ta đi tìm người lấy khăn lau và ô để che mưa, chúng ta lau khô nước mưa rồi về. Ca, khi về cần phải nói giúp với phụ thân hộ ta, bảo phụ thân đừng giận Thân Phi nữa."

"Ta đi với ngươi." Mộ Dung Hoa mang theo Mộ Dung Thân Phi đi xuống lầu.

Lưu Thủy ướt sũng toàn thân, vẫn duy trì ánh mắt kết tội Bồ Đào như trước.

"Không phải vậy." Bồ Đào ra sức hoa tay làm dấu nói. Không phải như vậy mà......

"Nói cái gì?" Lưu Thủy mắc mưa, xiêm y ướt đẫm dính sát vào thân hình yểu điệu, trước mặt Mộ Dung Hoa, Lưu Thủy ra dáng thục nữ như con mèo nhỏ, Bồ Đào sợ nói hết sự thật, Lưu Thủy sẽ bạo phát tính tình lên.

Bồ Đào nghĩ thế nên chỉ lắc đầu, nhìn thân ảnh Thân Phi chạy xuống lầu, lời chưa ra khỏi miệng đã vội nuốt xuống.

"Vậy thì tốt. Ta thì không sao." Lưu Thủy nói "Nhưng tội cho Thân Phi, vì tìm ngươi mà dầm mưa đến thảm, kết quả vẫn không tìm thấy ngươi, hắn bỏ chạy về nhà kêu mọi người tìm giúp, Mộ Dung gia chủ cũng nóng ruột, sợ ngươi bị người ta bắt cóc. Thật buồn cười, Tiểu Thiếu chủ nhà chúng ta ai dám bắt cóc, ừ...ừ...ừ, không cần hoa tay múa chân làm dấu, ngươi không muốn ta kể cho sư phụ ngươi biết chuyện này phải không? Ngươi có muốn ta cũng không dám nói a!"

Là hắn đã mang ta tới đây......Sao hắn có thể tìm không thấy ta......

Bồ Đào cắn cắn môi.

Rồi sau đó sửa sang lại quần áo, cùng mọi người rời khỏi chỗ ám muội này. Vị công tử mặc áo trắng quản sự nơi này khi ra đưa tiễn, liếc mắt nhìn Bồ Đào một cái đầy thâm ý, nhưng vẫn không nói gì.

Lúc rời khỏi nơi đó, mưa lại bắt đầu rơi tí tách, Mộ Dung Hoa kêu xe ngựa, cả bọn bốn người cùng ngồi chung mà về.

Trong xe ngựa, Mộ Dung Thân Phi ngồi đối diện với Bồ Đào, thỉnh thoảng chỉ mỉm cười, giống như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra.

Trong lòng đột nhiên rùng mình khó hiểu, Bồ Đào thầm sợ hãi.

Vì thế nàng không đợi hết ba ngày đã xin phép về sớm hơn dự định. Sau khi từ biệt Mộ Dung Lan, lập tức mang theo Lưu Thủy rời khỏi phủ đệ Mộ Dung gia, rời khỏi Liễu Châu.

--------------------------------------------

Sau khi xuống xe, chuyện đầu tiên Bồ Đào làm là mặc kệ tất cả mọi người xung quanh, trực tiếp nhào vào lòng Thượng Quan Khâm.

Thấy Thượng Quan Thanh Khuê đứng cạnh bên nhìn với sắc mặt không tốt, sau một hồi tâm viên ý mãn, Thượng Quan Khâm lập tức buông Bồ Đào ra, nghiêm mặt nói "Bồ Đào, ngươi đã trưởng thành rồi, không được làm nũng nữa."

"Không có gì, ta chỉ là nhớ ngươi quá thôi." Bồ Đào hoa hoa tay lên làm dấu nói.

Thượng Quan Khâm nao nao trong dạ.

"Vào đi!" Thượng Quan Thanh Khuê ôm nữ nhi bảo bối dẫn đầu đi trước vào phủ.

------------------------------------

"Hoàn thành nhiệm vụ rồi hả?"

Gia chủ lên tiếng, Bồ Đào lễ phép đứng hoa tay lên ra dấu nói "Đã đưa thiệp mời, Mộ Dung gia chủ vô cùng cao hứng, chỉ nói là nếu hai bên đã đính hôn, vậy thì đợi đầu mùa thu sẽ chính thức thành hôn."

"Tốt."

Chưa đầy nửa ngày, tin tức Mộ Dung gia và Thượng Quan gia kết thân đã truyền khắp giang hồ.

"Lưu Thủy!" Thượng Quan Thanh Khuê lúc sắp rời khỏi lên tiếng nói "Có muốn cùng làm song hỉ lâm môn hay không??"

Mặt Lưu Thủy đỏ bừng lên, cả tháng sau vẫn còn bị Liễu Như và Thượng Quan Phi chọc.

Mọi người đều phòng ai nấy về.

Trên đường về, Bồ Đào do dự một lúc rồi bước nhanh vài bước đuổi theo sư phụ, kéo lấy tay hắn.

"Sao? Có chuyện gì?"

Thượng Quan Khâm dừng lại, Bồ Đào ngẩn người ra một lúc, chỉ lắc đầu.

"......" Trong giây lát, Thượng Quan Khâm cũng không nói gì, hai người vẫn duy trì tư thế tay trong tay, chậm rãi bước về phòng.

"Sao không nói gì hết? Hiện giờ không có ai ở đây cả."

Bồ Đào chỉ lắc lắc đầu, mới chia lìa chỉ được nửa tháng, nàng lại cảm thấy thanh âm của Thượng Quan Khâm như tiếng nhạc trên trời, cả đời cũng nghe không đủ.

Không muốn nói gì cả, hai người cứ như vậy lẳng lặng bước đi, lẳng lặng bên nhau. Lần đầu tiên Bồ Đào cảm thấy, đây là giây phút xa xỉ nhất cuộc đời này của nàng.

Vừa về đến phòng, Bồ Đào liền nhận được đại lễ nghênh đón mà Thượng Quan Khâm đã vì nàng chuẩn bị chu đáo thật lâu.

............ Một bồn


Duck hunt