XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326962

Bình chọn: 9.00/10/696 lượt.

này, có đôi khi nàng nhớ lại, lúc đó nàng quả thật là bị tình yêu làm cho mê muội, thật ngốc, nhưng cũng thật hạnh phúc.

Thượng Quan Thanh Khuê lo liệu mọi việc rất nhanh, hắn đã âm thầm phái người liên lạc Mộ Dung gia, lúc Lưu Thủy biết tin thì Mộ Dung gia đã đem đến hai phần lễ vật cầu hôn.

Cả hai đứa con của Mộ Dung Lan đều thành hôn cùng một ngày.

Còn cùng cưới người của Thượng Quan gia – một trong Võ Lâm Tam đại thế lực.

Vì thế địa vị của Mộ Dung gia trong chốn võ lâm nhanh chóng thăng tiến rất nhiều.

Bất quá đây đều là chuyện về sau.

Tóm lại đó là một ngày đầu mùa hạ.

Sau khi Bồ Đào luyện kiếm xong, chùi chùi mồ hôi trên trán, trốn không tắm trong một bồn nước lớn mà Thượng Quan Khâm đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, một mình đi dạo chơi vòng vòng trong sân.

Chợt nghe tiếng hít hà sau tòa núi giả.

Nghe thanh âm này, Bồ Đào nghĩ rằng vừa may mình mới phát hiện một con chuột già, có khi bắt về dọa Thượng Quan Khâm cho hắn ghê tởm một chút chơi, đang nghĩ đến đó, chợt nghe phía sau tòa núi giả truyền lại tiếng nói.

"Gì??"

"Ồ!"

"Á!"

"Không phải vậy chứ!"

"Trời!"

"Hô hô......"

Bồ Đào càng thêm nghi hoặc, tính đến gần nhìn xem, đột nhiên thấy một bóng người xông ra, thì ra là Lưu Thủy.

"Tiểu thiếu gia!" Lưu Thủy đem vật trong tay giấu sau lưng, đứng thẳng, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.

"Ta tưởng phía sau tòa núi giả có con chuột già chứ." Bồ Đào vừa cười nhăn nhở vừa hoa tay ra dấu nói.

Đột nhiên mặt Lưu Thủy đỏ bừng, Bồ Đào tiếp tục hoa hoa tay làm dấu nói "Lại nghe gia chủ nói, Mộ Dung Hoa cả ngày nhắc tới trưởng lão ngài, đem lễ vật cầu hôn của mình và của cả Mộ Dung Thân Phi tới đây...... vì thế không ít cô nương trong thành Liễu Châu hận ngươi đến tận xương tủy......"

"A! Cái đó!" Lưu Thủy căng thẳng đến mức đánh rơi vật trong tay xuống đất.

"Kinh Hồng nên chúc mừng Lưu Thủy tỷ tỷ." Lại thay đổi xưng hô, Lưu Thủy đã gần phát điên, Bồ Đào nhân cơ hội vươn tay ra, chồm qua khỏi thân hình của Lưu Thủy, giành nhặt vật trên mặt đất lên trước.

.................................... Là một cuốn sách có bìa màu đen.

"Trời ạ!" Lưu Thủy đen mặt lại.

Bồ Đào mở ra trang thứ nhất, lập tức khép lại!

"Tịch thu!" Bồ Đào hoa tay lên ra dấu nói.

"Tiểu Thiếu chủ thật tàn nhẫn a! Ta thật vất vả lắm mới có người chịu cưới! Rảnh rỗi nên nghiên cứu trước một chút, nếu không bị Hoa hưu thì làm sao!"

"Sao cũng được, tịch thu chính là tịch thu! Ngươi lại đi mua một quyển nữa đi!" Thái độ Bồ Đào kiên quyết.

"A! Đây chính là ta nhờ người ta đi mua hộ, bản này rất là trân quý a! Ta lại phải đi....Ô ô ô! Ta không mặt mũi nào nhờ người ta nữa!"

Lưu Thủy ủy khuất nhìn nhìn Bồ Đào, do dự một chút rồi nhấc váy lên chạy trốn.

Bồ Đào phát hiện ra có gì đó không đúng, ngoái đầu nhìn theo bóng dáng của nàng ấy, mới phát hiện......

Nàng ấy thế mà lại......Lưu Thủy trưởng lão thế mà lại......mặc váy!!

Bồ Đào lén lau mồ hôi lạnh, đem cuốn sách màu đen giấu trong vạt áo, phát hiện cuốn sách lớn quá nhét không vừa vạt áo, lại nhét vào bên hông, cũng không vừa, lại nhét sau mông, rồi ra vẻ bình thường trở về phòng.

Trong phòng không có Thượng Quan Khâm, dường như hắn bị Thượng Quan Thanh Khuê kêu đi dùng cơm, Bồ Đào nhanh chóng đóng cửa lại, còn gài khóa cho chắc ăn, ngây ngốc ngồi trên giường thở dốc một hồi. Sau đó đem quyển sách mới tịch thu được ra......

Thở dồn dập......

Mở ra......

Trang thứ nhất......

Tựa.

Quyển thượng...............................................................

"Xuân Cung bí tịch."

Bồ Đào kích động đến mức tay phát run, nàng run rẩy mở ra trang thứ hai, chưa kịp xem gì thì chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng động rất nhỏ. Thượng Quan Khâm đã trở lại!!!!

Cả kinh, quyển sách trên tay rơi xuống đất, Bồ Đào cuống quít khom người xuống nhặt lên, tính giấu dưới cái gối nằm, nhưng sợ sẽ bị phát hiện liền. Nếu mà bị Thượng Quan Khâm phát hiện chắc chết quá!

Đang lúc cuống quít, lại cảm thấy tiếng bước chân bên tai càng ngày càng gần, băng qua sân rồi trực tiếp bước về hướng phòng nàng.

Bồ Đào gấp rút.

Bỗng nhiên linh quang chợt động, nàng cúi xuống gầm giường, lấy một thân pháp mẫn tuệ sâu sắc của người tập võ nhiều năm ra, nhanh chóng chui xuống gầm giường, gỡ miếng gạch vỡ trên tường ra nhét cuốn sách vào.

Nhưng nàng lại đụng đến một quyển sổ khác.

Một quyển sổ đã bị nhét trong tường nhiều năm.

Rút ra rồi chui ra khỏi gầm giường.

Bồ Đào phủi phủi bụi, chỉ thấy quyển sổ kia đã rất cũ kỹ, hơi bị ố vàng, mở ra trang thứ nhất, đọc sơ chương đầu "Nhật ký của ta."

"Ai đó?"

Bồ Đào đang nghi hoặc, đột nhiên ngoài cửa bị đẩy mạnh.

"Bồ Đào? Sao lại khóa cửa lại!? Mở ra mau!"

"Ờ!"

Bồ Đào cuống quít đem quyển sổ đặt tại đầu giường, chạy ra mở cửa cho Thượng Quan Khâm.

"Đang lén lút làm gì đó?" Thượng Quan Khâm nghiêng đầu lách mình vào, dây cột tóc phất phơ phía sau, vô cùng đẹp mắt.

"Không có gì!"

"Mau đi tắm rửa nhanh đi, đến ngọ là phải xong đó, chiều nay ngươi còn phải luyện nội công nữa, chỉ còn chưa đầy năm tháng nữa là đã vào đông rồi, đến