XtGem Forum catalog
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327024

Bình chọn: 7.5.00/10/702 lượt.

nước tắm vẫn còn bốc hơi nghi ngút.

Còn rải vài đóa hoa trong bồn nữa chứ, khóe miệng Bồ Đào run rẩy.

"Thay đồ đi! Đi đường bụi bặm rất mệt nhọc, tắm rửa trước đã."

Thượng Quan Khâm xòe cây quạt ra, dựa vào bên cửa sổ ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, hiển nhiên không tính rời đi.

Bồ Đào do dự một chút, vẫn không nhúc nhích.

Thượng Quan Khâm phẩy phẩy cây quạt, đột nhiên nói "Tắm rửa sạch sẽ rồi đi gặp Tuyết nhi một chút, nàng ấy suốt ngày nhắc tới ngươi. Mộ Dung phủ đệ thế nào? Có chuyện gì hay ho không?"

Bồ Đào nghe vậy, đột nhiên sắc mặt tái nhợt vân vê vạt áo.

"Sao vậy?" Thượng Quan Khâm phát hiện Bồ Đào sắc mặt khó coi đứng cạnh bồn tắm, thu quạt lại bước đến "Không thoải mái hả?"

Bồ Đào cúi đầu.

"Ồ...... Ta biết rồi......" Thượng Quan Khâm chớp chớp mắt "Đau bụng sao?"

Đỏ mặt.

Thì ra sau khi lên xe ngựa Bồ Đào liền phát hiện mình bị cái kia, cũng may đã lén mang theo mấy thứ này nọ, tìm lúc thuận tiện chui vào trong bụi thay ra, sau này Bồ Đào đã kiên trì mãnh liệt đòi Khổ bà bà phải độn bông trắng như tuyết trong mảnh vải bố.

Trong xe ngựa, Lưu Thủy chỉ một mực ngắm món quà nhỏ Mộ Dung Hoa đã tặng lúc chia tay, thỉnh thoảng lại ngẩn người.

Người đang yêu chính là người hay dễ dàng ngẩn người ra nha.

Bồ Đào nhớ tới Thượng Quan Khâm, sau đó đột nhiên ý thức được, mình cũng đang ngẩn người.

"Vậy thôi đừng tắm." trở lại hiện tại, Thượng Quan Khâm khép cây quạt lại, nói "Đi gặp Tuyết nhi đi."

"Không đi."

Rốt cuộc Bồ Đào cũng mở miệng, nàng nhận ra mình đang yêu.

Nữ nhân đang yêu đều hay suy nghĩ, hay điên cuồng so sánh, ghen tức mù quáng......không có lý trí.

Vì thế Bồ Đào không để ý đến sự khiếp sợ của Thượng Quan Khâm, kéo Thượng Quan Khâm lại, nhào vào lòng hắn, tựa đầu trên ngực hắn, ra sức hít lấy hít để mùi thơm tản ra từ cơ thể hắn.

Sau đó nhắm mắt lại, chuẩn bị chờ Thượng Quan Khâm đẩy nàng ra.

Nhưng chờ thật lâu, thật lâu...chỉ thấy hai cánh tay hắn ôm choàng qua vai nàng.

--------------------------------------

"Ca ca? Ngươi có thấy hắn không?" Thượng Quan Tuyết bắt lấy Bồ Đào, kéo đến một góc yên tĩnh.

"Hắn thế nào?"

Bồ Đào nhớ tới bộ dáng yêu tinh kia của Mộ Dung Thân Phi, chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh, sau đó nhớ tới bộ dáng khóc lóc của hắn, lập tức lại cảm thấy trong lòng chua xót.

"Hắn rất dễ nhìn, còn dễ nhìn hơn so với ngươi nữa." Bồ Đào hoa hoa tay lên làm dấu nói.

"Nói bậy" Thượng Quan Tuyết sầm mặt xuống "Ca ca gạt người."

"Không có, ta hy vọng các ngươi có thể hạnh phúc."

Bồ Đào hoa tay lên ra ý kết luận, gật gật đầu rồi bước đi.

Mộ Dung Thân Phi, hãy quên ta đi, ta cũng sẽ quên ngươi, chúng ta đều hạnh phúc, đều sống cho thật tốt, có được không......

Đương nhiên......

Rất nhiều năm sau khi Mộ Dung Thân Phi và Thượng Quan Tuyết thành thân......

Bồ Đào mới biết. Thượng Quan Tuyết thật ngây thơ, thế nhưng mãi cho đến sau khi thành hôn một thời gian lâu cũng chưa từng biết tư vị phu thê hoan ái. Mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc rạng ngời của nàng khi khoe với mọi người trượng phu nàng yêu nàng nhiều như thế nào, phu thê nàng mỗi ngày ăn cùng mâm ngủ cùng giường hạnh phúc như thế nào...Bồ Đào cảm thấy mình thực có lỗi với nàng, lúc trước không nên gật đầu trái với lương tâm như vậy.

Nỗi áy náy này dây dưa đến cả đời.

Sau khi có được lời cam đoan của Bồ Đào, Thượng Quan Tuyết tựa hồ thả lỏng tâm thần, mỗi ngày cười hì hì xem xét, ngắm nghía, thử tới thử lui giá y, chuẩn bị trở thành một tân nương tử hạnh phúc mỹ mãn.

Bồ Đào cũng trở lại với cuộc sống như trước.

Luyện kiếm, tắm rửa, mở mắt ra là thấy sư phụ, nhắm mắt lại cũng thấy sư phụ.

Bởi vì đầu mùa thu là ngày thành thân của Thượng Quan Tuyết, cũng là ngày sinh nhật mười lăm tuổi của Bồ Đào.

Mà sang đông sẽ là Đại hội võ lâm năm năm mới tổ chức một lần ở đỉnh núi Hoa Sơn.

Đó là ngày mà Bồ Đào đã chuẩn bị mười năm nay, ngày quyết định vận mệnh của nàng...... một cuộc luận võ vô cùng quan trọng.

Nhưng cũng là ngày thật sự thay đổi vận mệnh của nàng......

Cho nên mới nói, những tháng ngày sóng yên biển lặng tựa hồ trôi qua quá nhanh.

Bồ Đào ngoại trừ bị Thượng Quan Khâm vài lần bắt sâu dọa nàng, còn lại mỗi ngày trôi qua đều rất an nhàn.

Kiếm pháp của nàng đã có thể đánh ngang tay với Thượng Quan Khâm.

Tối nào Bồ Đào cũng giữ chặt lấy sư phụ ngủ chung.

Có một lần sư phụ cự tuyệt, nói dù sao cũng là nam nữ khác biệt, Bồ Đào cũng đã lớn, ngủ chung không tốt.

Bồ Đào cố ý chớp chớp đôi mắt, nói "Sư phụ, không phải ngươi là hòa thượng hay sao? Ngươi cứ coi ta là ni cô thì được rồi."

Vì thế Thượng Quan Khâm lại mềm lòng, liền nằm xuống ngay trên giường Bồ Đào ngủ.

Bồ Đào biết, thanh niên mới lớn khí huyết dương cương, tay chân đụng chạm ôm nhau ngủ lâu ngày thế nào cũng có chuyện.

Nhưng nàng chính là đợi ngày đó xảy ra, nàng tự cảm thấy ý tưởng của mình như vậy, quả thực là bôi nhọ một Thượng Quan Khâm thuần khiết như tiên tử. Nhưng nàng kềm chế không được nỗi ham muốn xấu xa này, chết sống gì cũng không chịu buông tay hắn ra.

Rất nhiều năm sau