Teya Salat
Anh Chỉ Cần Em

Anh Chỉ Cần Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323890

Bình chọn: 7.00/10/389 lượt.

hẹ dỗ dành cậu. Hai người đi ăn lẩu ở ngay tầng một của chung

cư. Đây là món ưa thích nhất của Bạch Ký Minh, dường như mỗi tuần

đều phải ăn một lần. Ăn xong, Bạch Ký Minh mới thấy dễ chịu hơn một

chút.

Buổi tối, Bạch Ký Minh đánh răng xong trèo lên

giường, thấy Liêu Duy Tín vẫn đang cặm cụi trước máy tính liền hỏi:

“Anh bận làm gì thế?”, Liêu Duy Tín trả lời: “Cũng chẳng có việc gì

gấp”.

“Vậy anh lại đây. ”

“Làm gì?”

“Lại đây.”

Liêu Duy Tín thở dài, đành tắt máy, tắt đèn,

chui vào trong chăn: “Nói đi, cậu ấm, sao thế?”.

Bạch Ký Minh gối đầu lên ngực anh, nói: “Em

muốn mua một căn hộ”. Liêu Duy Tín hồ hởi hỏi: “Mua ở đâu?”, “Tam Đài

Tử, chỗ đó sát Hoàng Lăng, phong thủy tốt, thế đất cao, Hỗn Nam tệ

quá, mưa một cái là ngập”.

“Cái này đơn giản, anh có bất động sản bên đó,

biệt thự cao cấp hay nhà chung cư, tùy em chọn.”

Bạch Ký Minh nhíu mày: “Có bất động sản?”.

“Ừ, tên là Như Thị Ngã Cư.”

“Như Thị Ngã Cư là anh đầu tư sao?” Bạch Ký Minh

trợn tròn mắt. Liêu Duy Tín thản nhiên như không: “Anh với bạn hợp tác

chơi xem thế nào”. Nhìn khuôn mặt kinh ngạc của Bạch Ký Minh, anh

cười: “Không lẽ em tưởng chồng em chỉ có một khách sạn năm sao thôi

hả?”.

“Anh không chỉ giàu có bình thường.” Giọng Bạch

Ký Minh chẳng có chút ngưỡng mộ nào.

Liêu Duy Tín cười hì hì: “Giàu có đến mấy

cũng bị em quản hết không phải sao? Nói đi, em muốn như thế nào?”.

Bạch Ký Minh cũng không sốt ruột, nhắm mắt lim

dim: “Đến xem đã, đằng nào mùa đông cũng không sửa chữa được”.

Liêu Duy Tín nghịch ngợm mái tóc cậu: “Sao lại

nghĩ đến chuyện mua nhà?”.

“Chỗ này xa trường quá, đi làm vất vả.”

“Hừ, hồi đầu không biết là ai nhất quyết không

ngồi xe của anh, phải đi xe buýt mới chịu. Hồi đó trái tim này lạnh

như băng tuyết”, Liêu Duy Tín trách móc.

Bạch Ký Minh mở trừng mắt: “Anh có phải đàn

ông không đấy? Chuyện đời nào rồi còn lôi ra, chưa thấy ai nhỏ nhen như

anh”.

Liêu Duy Tín cười đểu: “Anh có phải đàn ông hay

không em không biết hả?”.

Bạch Ký Minh trợn mắt, cười khẩy: “Không biết,

chẳng khác gì tăm xỉa răng, không có cảm giác gì”.

Liêu Duy Tín ngồi dậy: “Không chút cảm giác gì

sao lần nào em cũng kêu gào như động vật vào mùa động dục, cả chung

cư đều nghe thấy”.

“Đó là vì muốn an ủi linh hồn yếu đuối của

anh, sợ anh tự ti thôi.” Về khoản ăn nói cay độc, chỉ sợ chẳng ai

địch nổi Bạch Ký Minh, “Nhỡ tâm lý có trở ngại, sau này tình hình

càng xấu hơn, bị bệnh nọ bệnh kia thì sao…”.

“Bạch Ký Minh!” Liêu Duy Tín nổi giận, quyết

định phải dạy dỗ tên xấu xa không sợ trời sợ đất này một trận, “Em

dám khiêu khích à, để anh cho em thấy tình hình càng ngày càng xấu

là như thế nào”.

Bạch Ký Minh nhịn cười, cố bò về bên kia

giường: “Hôm nay em ngủ phòng khách”. Liêu Duy Tín vung tay một cái, đè

cậu lại, nhoài người cắn mạnh lên vai cậu một cái. Bạch Ký Minh đau

quá, hét lên một tiếng: “Anh định mưu sát à?”.

“Hôm nay anh sẽ mưu sát em, khiến không ai tìm ra

hung khí ở đâu.” Liêu Duy Tín lật người cậu lại, đè lên cơ thể không

chịu thành thật của Bạch Ký Minh.

Nhưng cậu vẫn cãi ngang: “Anh hãy ước lượng sức

lực của mình trước đã, đừng để mưu sát không thành, lại bị kiệt

sức mất mạng… a

Chưa nói hết câu, cậu đã kêu lên thất thanh,

“Đừng… Nhột quá… anh… a… ư… ư…”.

Bận rộn với công việc của mình

Em không quan tâm tới thời quá khứ.

Cách sống (Hắc Báo)

Liêu Duy Tín nói hết nước hết cái, Bạch Ký

Minh mới miễn cưỡng đồng ý đi chơi tennis với anh. Hôm sau vừa hay là

cuối tuần, hai người đang chuẩn bị xuất phát thì di động của Liêu Duy

Tín vang lên. Bạch Ký Minh liếc anh nói: “Nói trước, nếu là việc công

thì không được nghỉ”. Liêu Duy Tín cười: “Việc công đâu có quan trọng

bằng em”. Anh bắt máy.

“Anh Liêu.” Là Hứa Gia Nguyên, cậu ta sụt sịt:

“Anh Liêu, em bị ốm rồi, mệt quá…”.

“Uống thuốc chưa?” Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký

Minh một cái, đi xa một chút, bất giác hạ thấp giọng. “Trong ngăn tủ

có thuốc”.

“Hết hạn rồi”, nai con bắt đầu nghẹn ngào nói.

Liêu Duy Tín lại nhìn Bạch Ký Minh, Bạch Ký

Minh không nói gì, chăm chú nhìn anh suy nghĩ. Liêu Duy Tín nói nhỏ: “Em

tự đi mua được không, tiền đủ dùng không?”.

“Em đi rồi…” Hứa Gia Nguyên thút thít, “người ta

bảo phải có đơn thuốc, nếu không thì không bán”.

Mẹ kiếp, Liêu Duy Tín nhắm mắt rồi lại mở ra,

khẽ nói: “Được rồi, anh còn ít thuốc đây, để anh mang qua cho, chờ anh

một lúc”. Hứa Gia Nguyên ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi tă