Polly po-cket
Anh Lính Là Người Chồng Tốt!

Anh Lính Là Người Chồng Tốt!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329770

Bình chọn: 8.5.00/10/977 lượt.

Tiếp đến là

giọng của bác gái N. Nói thế nhưng trong lòng lại nghĩ: Triệu gia thật

là mèo mù vớ cá rán rồi, trong hốc núi cũng có thể móc ra phượng hoàng,

có cô con dâu xinh đẹp nhiệt tình như vậy đúng thật là thật hiếm có. Thế nhưng lại lấy phải một người có bộ mặt hắc ám như vậy, thật là người

đàn ông tốt thì không thể tìm thấy một người vợ tốt, một tên ăn mày nhỏ

còn có thể kết hôn với một người vợ xinh đẹp…

Phương Di và Triệu

Quốc Đống tan việc từ sớm, biết con trai trở về nên hào hứng bừng bừng

đi đến chợ muốn mua thức ăn ngon để bồi bổ cho con trai mình. Triệu

Phương Nghị và Điền Mật Nhi người trước người sau đi vào phòng ngủ, mới

vừa vào phòng liền bị một đôi tay cứng như sắt nguội ôm vào trong ngực

khiến cô thở không nổi.

Cảm thấy rất nhớ anh, tựa như lại trải

qua một đời vậy! Thật ra thì lúc mới vừa nhìn thấy anh cô đã muốn nhào

vào trong ngực của anh rồi nhưng lại nghĩ đến bình thường anh vẫn là

người rất có ý tứ nên mới ngưng bước chân lại. Kỳ thật cũng lấy làm xấu

hổ! Không ngờ cũng có lúc anh bộc lộ tình cảm dịu dàng ra bên ngoài, đột nhiên cô cảm thấy tất cả chờ đợi, tất cả cố gắng đều rất đáng giá, khi

được anh ôm vào trong ngực thật sự thấy rất hạnh phúc! !

Một năm

qua cô đã rất cố gắng, cũng trải qua một năm dài nhớ nhung, một năm dài

tịch mịch, toàn bộ đều bộc lộ hết ra bên ngoài. Nhưng sau đó lại bị ngọt ngào vô tận thay thế, Điền Mật Nhi cọ cọ vào lồng ngực của anh, sau đó

lại tiếp tục cọ. . . Lồng ngực của anh vừa cứng lại vừa co giãn, trong

đầu có thể tưởng tượng ra được tường đồng da sắt ở bên dưới lớp áo sơ mi của anh.

Hít sâu một hơi, Triệu Phương Nghị đang lúc tinh lực dư thừa, làm sao chịu được sự đụng chạm của cô như thế liền nắm chặt vào

hai bên eo của cô sau đó thoải mái đem Điền Mật Nhi đưa ra trước mặt

nhìn thẳng vào mắt cô nói:

"Đừng có gấp, để buổi tối đã. Một lát nữa ba mẹ trở về rồi, thời gian không đủ!" Triệu Phương Nghị nói hết sức nghiêm trang.

Toát mồ hôi, đây là có ý gì! Người ta đây là đang làm nũng với anh đấy...,

mặc dù cũng là muốn thương yêu nhưng cũng không phải là muốn đến… như

vậy! Trong đầu người này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì đây! Thật muốn bổ

ra xem óc của anh có phải là chứa toàn tư tưởng không thuần khiết hay

không, nội dung như vậy mà còn có thể nói ra một cách nghiêm túc như

thế.

Hoàn toàn bị anh đánh rụng rồi, cảm động nhu tình mật ý

trong nháy mắt liền hóa thành hư không. Nhìn bộ dáng long đong mệt mỏi

kia của anh thì liền vội vàng tìm quần áo thoải mái cho anh đi tắm rửa.

Hai người cũng không cần phải nói thêm lời gì, nhưng lại vô cùng ăn ý

như đôi vợ chồng già đã sống chung nhiều năm vậy. Không cần mở miệng

cũng biết đối phương muốn làm cái gì.

Xả nước ra, đợi nóng lên

một chút, nghĩ đến anh huấn luyện gian khổ nên chắc sẽ không có đãi ngộ

gì quá mức dễ chịu gì, vì vậy tắm nước nóng sẽ làm giảm bớt mệt mỏi.

Triệu Phương Nghị vừa ngâm mình vào trong nước liền thấy vô cùng thoải

mái ngâm lên một tiếng, cảm giác như được sống lại vậy. Điền Mật Nhi

muốn cho anh thoải mái một chút, cũng không ngượng ngùng nữa. Trực tiếp

theo vào bồn tắm, xoa xoa bắp thịt cứng ngắc của anh, sau đó lại chà

lưng cho anh.

Nhìn nước da vốn đã đen hiện tại còn đen hơn than

vì phải phơi nắng nhiều, đôi vai một tầng chai sạn, vết thương lớn nhỏ

cũng nhiều chứ không ít.

Làm cho Điền Mật Nhi đau lòng đến rơi

nước mắt, thế nhưng anh lại ở trong bồn tắm ngủ thiếp đi, xoa bóp ầm ầm

như vậy mà cũng không tỉnh. Điền Mật Nhi sợ anh cảm lạnh, đắp khăn tắm

lên bả vai cho anh lại luôn luôn chú ý thay đổi nước nóng giữ cho nước

luôn được ấm.

Một lát sau Triệu Quốc Đống trở về, sẽ để cho ông

tiếp nhận thay cô công việc này. Nhưng ông lại ngại phiền toái, trực

tiếp chụp Triệu Phương Nghị đang trần trụi về trên giường ngủ tiếp. Cảnh này khiến cho Điền Mật Nhi thật đau lòng, khó khăn mới ngủ được yên

bình như vậy, người cha chồng này không biết đau lòng hay sao! ! Phương

Di cũng thay cô xả giận, ngắt ông bạn già một cái.

Thấy anh lại

ngủ say, Điền Mật Nhi mới đi vào bếp, nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn đều

là thịt cá liền nói: "Mẹ, con thấy Triệu Phương Nghị gầy đi không ít,

đoán chừng là ở nước ngoài ăn không hợp khẩu vị. Lại còn đặc huấn nữa,

sợ là bữa đói bữa no, bây giờ đột ngột cho anh ấy ăn những thứ đầy dầu mỡ này, chỉ sợ là khẩu vị không chịu nổi."

Phương Di từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, trong cuộc sống vẫn có người làm chăm sóc, kinh

nghiệm trên phương diện này cũng ít: "Vậy thì làm đồ ăn dễ tiêu hoá một

chút, nhìn nó gầy đến da bọc xương nên liền muốn bồi bổ cho nó thật tốt, thật đúng là không nghĩ được nhiều như vậy!"

"Những thứ này cũng có thể dùng tới, chỉ là chế biến khác đi mà thôi, chờ mấy ngày nữa cho

dạ dày của anh ấy có thói quen ăn cơm đúng giờ, sẽ từ từ đổi lại khẩu vị anh ấy thích là được." Không đành lòng nhìn bà thất vọng, Điền Mật Nhi

tận lực điều chỉnh cách nấu với những nguyên liệu mà bà đã đưa về.

Triệu Phương Nghị mới vừa trở về nước, cũng muốn ăn những thức ăn ngon hơn,

chỉ là không thể ăn nh