gười em chồng lấy vợ rồi chuyển ra
ngoài, ông cụ cũng không phải là người soi mói vì vậy trong nhà cũng
liền theo thói quen của bà khi tới đây.
Hiện tại Điền Mật Nhi đã
đến ở đây, thực sự cũng nên chú ý một chút, chớ lơ đãng không khéo lại
làm cho người ta bị uất ức, lúc đó thật chính như Trư Bát Giới soi gương trong ngoài đều không được lòng người rồi.
Chỉ là điền Mật Nhi
đứa nhỏ này thật biết lễ nghĩa, ngày mai phải cùng cô bé hàn huyên một
chút nhất định có thể hiểu được cho bà.
Điền Mật Nhi nghe xong
cũng thấy vui vẻ, còn hi vọng Trâu Tĩnh có thể ở phương diện này chỉ dạy mình nhiều hơn nữa. Trâu Tĩnh xuất thân là con cháu nhà tư bản, từ nhỏ
đã tiếp nhận lễ nghi huấn luyện nghiêm khắc nhất, nếu có thể học được
một chút thì cô có thể kiếm được ích lợi không nhỏ rồi.
Mặc dù cô may mắn làm lại từ đầu, lại có trí nhớ mấy chục năm vượt mức quy định,
nhưng cái này cũng có mặt xấu của nó, kiếp trước lỗ mãng thành tính nên
khi lơ đãng sẽ thể hiện ra bên ngoài. Vì vậy cô chỉ có thể không ngừng
học hỏi để bồi dưỡng chính mình, cố gắng đọc sách và học các từ văn nhã
từ đó dần dần thay cho thái độ ngạo mạn kia.
Nếu là còn có thể
học thêm chút lễ nghi, quy phạm của người trước thì càng có thể đè xuống tính tình lơ đãng tùy ý ở bên trong rồi.
Trâu Tĩnh cũng không
ngờ Điền Mật Nhi lại thông tình đạt lý như vậy, nếu không phải đã biết
rõ chuyện của cô thì còn tưởng cô là con của nhà đại gia khuê tú rất có
tri thức lại hiểu lễ nghĩa đấy. Trâu Tĩnh đời này lại không có con gái,
mà con dâu thì cũng là gốc rạ đỏ là đời sau của quân nhân, tư tưởng cố
chấp cứng nhắc, cùng với những người đàn ông xấu trong nhà kia là cũng
đều một giuộc cả, với những tư tưởng sinh hoạt có tình điệu, có lãng mạn nên thơ kia của bà trên căn bản không có người nào hiểu, cũng không có
người nào thưởng thức.
Trâu Tĩnh vốn lãng mạn, trong sinh hoạt
rất chú trọng, hưởng thụ cả vật chất lẫn tinh thần. Điền Mật Nhi là một
người rất hoạt bát, đối với thẩm mỹ và thưởng thức đều có giải thích đặc biệt, hai người càng nói càng hợp ý, không hề giống với hai người có
vai vế khác nhau mà lại rất giống với hai người bạn tốt. Triệu Phương
Nghị ở nơi này ở hai ngày, liền vội vàng đến đơn vị báo cáo, chỗ anh đến chính là đơn vị mới còn không biết phương thức liên lạc như thế nào hôm nay đi cũng không biết phải bao lâu nữa mới có thể gặp lại. Triệu
Phương Nghị nhìn cô và người trong nhà như vậy càng yên tâm hơn, khi đến đơn vị mới tính toán khai triển một phen quyền cước mới được.
"Điền Mật cháu nhìn ta phối màu đĩa salad này như thế nào? !" Trâu Tĩnh cũng
rất chú trọng đến ăn mặc, nhưng vì cùng với mấy người đàn ông sinh sống
mấy chục năm nên cũng có chút xao lãng rồi, khó gặp được người cùng
chung chí hướng vì vậy tình cảm tiểu tư sản ở trong lòng lại bắt đầu
xông lên. Ngày hôm qua cùng Điền Mật Nhi đi dạo phố, ở trong nhà hàng
Tây ăn một bữa đơn giản, khi trở lại hai người nhìn thấy một quyển tạp
chí nước ngoài nên tính toán buổi tối làm một bữa ăn tây. Bà liền đem
những bát đĩa trân quý trong mấy chục năm ra dùng, dao nĩa bằng bạc và
nến cũng lấy ra, lẳng lặng lau chùi cho đến khi soi rõ được bóng người .
Màu sắc của salad phối hợp vô cùng bắt mắt, có khoai tây, hạt bắp, rau cải
bắp, dưa chuột, quả hồng, cà rốt tinh tế xen kẽ trong đó. Điền Mật Nhi
ngửi một cái, một mùi thơm ngát liền xông vào mũi : "Có cả chút vị chanh và bạc hà trong đó nữa!" Trâu Tĩnh liền bẹo vào má cô một cái sau đó
dùng cái thìa đút cho cô một miếng rồi nói: "Cũng chỉ có con phân biệt
được, nếu là cho bác cả con ăn, lại giống như bò nhai mẫu đơn vậy lại
nói mùi vị của món ăn này sao mà kỳ lạ thế !"
Ha ha, hai người
cùng bật cười, ở trong phòng bếp hi hi ha ha. Bên ngoài phòng khách hai người đàn ông lại cảm thấy rất lạnh, ông cụ Triệu chọc vào con trai,
nói: "Vợ của con tại sao lại phát bệnh rồi, lại muốn làm cho chúng ta ăn những thứ xa lạ kia? Cũng đã ngừng bao nhiêu năm, tại sao lại đột nhiên nhớ tới như vậy!
"Trên mặt của Triệu Quốc Lương cũng rất đau khổ, liền khổ sở nói ra lý do.
Chỉ là bữa này bọn họ ăn cũng rất vui vẻ, bọn họ đã chuẩn bị cho hai người
đàn ông gà nướng và mỳ Ý. Không để ý tới bọn họ không hài lòng, hai
người Điền Mật Nhi và Trâu Tĩnh thả mình trong âm nhạc thanh lịch tuyệt
vời, đốt cả nến lên, còn uống cả rượu khai vị nữa, chai này chính là của hồi môn năm đó của Trâu Tĩnh. Ăn món chính, sau đó lại dùng đến món
điểm tâm ngọt, trừ tiếng động chói tai khi gặm xương, nhai sườn hoặc là
hút mì thì có thể nói đây là một ăn hoàn mỹ.
Sau này, cây đàn
Piano vốn bị chất trong kho lại được chuyển ra lần nữa để dùng, sau giữa trưa cũng chỉ có hai người bọn họ lẳng lặng ngồi ở cửa sổ sát đất uống
trà, cuộc sống không màng danh lợi vô cùng yên tĩnh thật tốt!
"Vốn còn muốn tập cho nó quen dần với thói quen của chị dâu con nhưng giờ
thì tốt rồi, càng làm cho chị dâu con phát huy thêm rồi ! Hiện tại hai
người so mẹ con ruột còn thân hơn, mới vừa rồi có nói là muốn đi mua
bánh mì Pháp gì gì đó!"
Phương Di gọi điện th