chiếc hộp ấy có âm thanh kỳ lạ, áp lại gần thì nghe thấy tiếng kim đồng hồ
tích tắc… Em rất sợ, không dám mở nhưng cũng không dám vứt đi, không biết bên
trong là gì… Bỗng nhiên lúc ấy điện thoại đổ chuông, Trần Chỉ Tình gọi điện
đến… Cô ta có mật mã điện thoại của Đỗ Tầm nên có được số điện thoại của em.
Cô ta hỏi em bằng giọng điệu khiến người ta phải rùng mình: “Có thích món
quà tôi gửi cho cô không? Cô đã châm ngòi quả bom trong cuộc sống của tôi. Tôi
cũng trả lại cô một quả, cô vui chứ?”.
Dĩ nhiên không phải bom thật. Sau khi bình tĩnh lại em mở bưu phẩm, bên
trong chỉ là một chiếc đồng hồ bình thường… Nhưng suốt đêm em không ngủ
được. Nhìn khuôn mặt đang ngủ say của Đỗ Tầm, em không dám khóc, cũng
không dám nói với anh ấy. Em thầm nghĩ, Tô Quân Lương, đây là con đường mày
đã chọn, mày phải chuẩn bị để đối mặt và gánh chịu.
Những chuyện như thế này không chỉ là một lần. Cô ta còn viết thư cho cô
giáo của em, nói em, đều là những lời nói khó nghe. Cô giáo gọi em lên nói
chuyện. Cô nói sinh viên có quyền tự do yêu đương nhưng tốt nhất đừng để ảnh
hưởng đến danh tiếng của trường… Nếu không phải lãnh đạo nhà trường nể mặt bố
em, có lẽ em sẽ bị phạt không nhẹ… Những chuyện này em không biết nói với ai.
Lần trước bị cô ta hắt nước vào mặt trước mặt mọi người, thực ra em rất
muốn khóc nhưng em không dám. Em nghĩ nếu mình khóc, tất cả mọi cố gắng
trước đây đều vô ích, có nghĩa là em chịu thua. Nhưng nếu em chịu thua thì tất cả
mọi ấm ức trước đây là gì? Em thật sự không hiểu… Em chỉ muốn ở bên cạnh
người mình yêu mà thôi, chỉ là chuyện đơn giản như vậy mà thôi…
Lê Lãng đưa giấy ăn hương trà xanh ra trước mặt Quân Lương. Lúc này
Quân Lương đã khóc không thành tiếng, ngay cả thở dường như cũng khó khăn.
Bao lâu rồi, những chuyện này kìm nén trong lòng bao lâu rồi. Lâu đến nỗi cô cho
rằng đó là chuyện đương nhiên, là chuyện mà cô phải chịu đựng, không dám nghĩ
sẽ có người thương xót mình.
Nhưng Lê Lãng, người mới chỉ gặp mặt có vài lần, đã nói với cô:
- Quân Lương, quả thực em phải chịu đựng quá nhiều.
Câu nói này giống như que diêm bùng cháy, bỗng chốc thiêu đốt những nỗi
buồn và ấm ức kìm nén bấy lâu nay trong lòng Quân Lương. Không sợ mất mặt, cô
nằm bò ra bàn khóc nức nở.
May là buổi trưa, khách không đông lắm. Họ lại ngồi trong phòng, vì thế
Quân Lương có thể khóc thoải mái. Lê Lãng không khuyên cô, để mặc cho cô
khóc, còn mình ngồi bên cạnh ăn.
Cuối cùng, Quân Lương đã được giải tỏa rất nhiều. Cô ngẩng đầu, nhìn Lê
Lãng mỉm cười, khẽ nói:
- Em hết kiên nhẫn rồi.
Lê Lãng xua tay:
- Còn nhỏ như vậy, đừng bận tâm nhiều đến thế, muốn khóc thì khóc, muốn
cười thì cười, nên sống đơn giản một chút.
Một mình tôi đến viện dưỡng lão thu dọn di vật của bà nội. Những lần trước,
Cố Từ Viễn đều đi cùng tôi… Không ngờ lần cuối cùng đến đây tôi lại đi một
mình.
Thật sự không muốn khóc nữa. Những ngày này tôi đã khóc quá nhiều, nước
mắt rơi nhiều hơn cả ba, bốn năm trước cộng lại.
Thực ra bà cũng không có di vật gì, chỉ là những bộ quần áo cũ bà mặc khi
còn sống, thuốc và mấy hộp cao phong thấp chưa dùng hết…
Mặc dù nói là không muốn khóc nữa nhưng nhìn thấy những thứ này, tôi
không kìm được nước mắt.
Lúc tôi chuẩn bị đi, một cô gái trẻ gọi tôi lại. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt
đồng cảm:
- Chị là cháu gái của bà Tống đúng không?
Nhìn dáng vẻ của cô ấy, có lẽ là người làm việc trong viện dưỡng lão, chắc
hàng ngày cũng chăm sóc bà tôi. Vì thế tôi gượng cười, gật đầu với cô ấy, coi như
là chào hỏi.
Cô ấy lại gần tôi, chân thành nói:
- Hãy nén đau thương!
Tôi mỉm cười với cô ấy, đang định quay người bước đi nhưng một câu nói
của cô ấy khiến tôi dừng bước:
- Tống Sơ Vi, sau này chị đừng đối đầu với mẹ nữa. Bác ấy cũng không dễ
dàng gì.
Rất nhiều người đã từng nói với tôi câu ấy. Đó là vì họ đã chứng kiến cuộc
“đấu tranh” kéo dài hơn mười năm giữa tôi và mẹ. Nhưng cô bé này lần đầu tiên
gặp tôi mà lại tùy tiện nói với tôi câu ấy, quả thực khiến tôi cảm thấy có chút nực
cười.
Nhưng cô ấy không cảm thấy nực cười chút nào, cô bé có vẻ ít tuổi hơn tôi
tỏ ra rất chân thành:
- Nửa năm nay, tôi phụ trách chăm sóc bà nội chị. Bà đã nói với tôi rất nhiều
chuyện liên quan đến chị. Thật sự bà rất thương chị. Mẹ chị cũng rất thương chị.
Sau này, chị và mẹ phải sống dựa vào nhau, đừng giận bác ấy nữa.
Nếu không phải vì nỗi đau mất người thân đã lấp đầy tâm chí tôi thì với cái
tính khí thường ngày của mình, e là tôi sẽ không khách khí với cô bé vô lễ này rồi.
Nhưng lúc này, quả thật tôi không muốn tính toán với cô ta.
Tôi quay đầu đi, khuôn mặt không chút biểu cảm. Đang định đi thì cô ta lại
nói:
- Tống Sơ Vi…
Lần này thì tôi giận thật sự:
- Mẹ kiếp, c
