g giống như
một con thú dữ.
Lâm Mộ Sắc không nói gì, mặc cho Cố Từ Viễn chửi bới, cô ta cũng không
mở miệng.
Cuối cùng Cố Từ Viễn dừng lại trước mặt cô ta, bất lực ngồi xuống:
- Rốt cuộc cô muốn tôi phải thế nào mới chịu giải thích với cô ấy, coi như
tôi cầu xin cô có được không?
Lâm Mộ Sắc giơ tay ra, khẽ vuốt ve khuôn mặt của Cố Từ Viễn. Ánh mắt
của cô ta ẩn chứa chút u sầu:
- Cố Từ Viễn, vì sao anh không có cảm giác gì với em? Thực ra, nếu yêu em
thì sẽ không khó như thế, anh có biết không?
Cho dù thế nào, nét u buồn của một cô gái đẹp thật sự rất cuốn hút. Cố Từ
Viễn biết mình không nên nhẫn tâm nói những lời quá đáng.
- Thực ra trước đây cũng có chuyện này, đối phương không hề thích em
nhưng họ vẫn muốn ở bên em. Như thế thì sao chứ, mọi người vui vẻ là được, nghĩ
nhiều như thế làm gì?
- Lâm Mộ Sắc, chúng ta khác… - Cố Từ Viễn thở dài. - Tôi không yêu cô
không phải vì cô mà là vì bản thân tôi. Tôi và Sơ Vi có những hồi ức tốt đẹp,
không ai có thể thay thế cô ấy…
Lâm Mộ Sắc ngắt lời anh:
- Hồi ức thì có ích gì? Con người không thể sống mãi trong hồi ức!
- Đúng vậy, đối với tôi, Tống Sơ Vi không chỉ là người trong hồi ức, tôi còn
muốn cô ấy là người trong tương lai.
Giằng co một hồi lâu, Cố Từ Viễn nhìn Lâm Mộ Sắc, trong lòng biết rằng
không nên có hy vọng cô ta đi giải thích hoặc thanh minh gì với Tống Sơ Vi, tối
nay coi như anh đã uổng công vô ích.
Thực ra vốn đã định từ bỏ, nếu không phải vì cái người tên là Viên Tổ Vực
kia đột nhiên xuất hiện, xen vào giữa mình và Sơ Vi… Tối hôm ấy, sau khi đánh
nhau xong, có vẻ anh ta rất nghiêm túc. Anh ta thật lòng thích Tống Sơ Vi.
Nghĩ đến đây, Cố Từ Viễn không muốn nghĩ nữa. Anh đứng dậy, nói với
Lâm Mộ Sắc:
- Tôi đi đây, sau này tôi sẽ không đến tìm cô vì chuyện này nữa. Cô tin tôi
thì tin, nếu không tin thì tôi cũng chẳng có cách nào.
Anh vẫn chưa kịp nói tạm biệt thì Lâm Mộ Sắc đã thả chiếc khăn tắm trên
người xuống.
Cô ta nhìn thẳng vào Cố Từ Viễn đang vội vàng quay người đi rồi nói:
- Hãy ở lại với em… Chỉ đêm nay thôi. Em sẽ đi nói rõ ràng với Tống Sơ
Vi, nhất định sẽ nói rõ ràng.
Cố Từ Viễn sững người, đợi đến khi anh quay người lại thì Lâm Mộ Sắc đã
nước mắt đầm đìa.
Không phải là không xót xa, nếu tất cả chỉ là một cuộc giao dịch.
Cố Từ Viễn mềm lòng, đang định nhặt chiếc khăn tắm lên cho cô ta thì điện
thoại của anh đổ chuông.
Màn hình điện thoại hiện lên hai chữ “Sơ Vi”
2 – Chẳng phải đều là bán sao? Bán nụ cười với bán thân có gì khác
nhau!
Hai tiếng rưỡi sau khi tôi gọi cuộc điện thoại ấy, Cố Từ Viễn đứng trước mặt
tôi.
Lúc này, tôi đang ngồi cạnh sân vận động của trường cấp ba, toàn thân giống
như con cá bị mắc cạn. Anh đứng trước mặt tôi rất lâu. Tôi mở mắt thật to mới có
thể nhìn thẳng vào mặt anh.
Không phải là giả vờ, tôi biết sự hối hận và xót xa trên khuôn mặt anh không
phải là giả vờ. Nhưng đối với tôi, tất cả những điều đó còn có ý nghĩa gì?
Anh từ từ ngồi xuống, ôm tôi vào lòng. Không phải tôi không muốn đẩy anh
ra, chỉ là tôi quá mệt, tôi không còn sức để phản kháng.
Toàn thân anh khẽ run lên. Anh gục mặt vào tóc của tôi, không chịu nhìn
thẳng vào mặt tôi. Có lẽ anh đã khóc. Điều này cũng không liên quan đến tôi. Anh
ta khóc vì anh ta, dù sao cũng không phải là vì tôi.
Tôi không còn một chút sức lực nào để vùng vẫy khỏi vòng tay của anh ta,
mặc dù tôi không thích vòng tay này nữa.
Trước khi anh ta đến, tôi ngồi ở giữa hai vạch vàng. Một tài xế tâm trạng
không tốt lúc phóng xe qua chỗ tôi, bỗng nhiên quát lên:
- Muốn chết thì cút xa ra.
Tiếng quát ấy đập vào màng nhĩ của tôi, sau đó tôi nghe thấy tiếng sụt sịt
không biết từ đâu, giống như nghẹn ngào, rất nhỏ, rất nhỏ…
Cuối cùng tôi phát hiện tiếng khóc ấy là của chính tôi.
Tôi mơ màng ngẩng đầu, đợi đến khi tôi lấy lại thần trí thì chiếc xe ấy đã
phóng đi rất xa rồi.
Đèn xe chiếu qua chiếu lại vào mặt khiến tôi không mở mắt được. Vì sao lại
có nhiều nguồn sáng đến thế? Vì sao cuộc sống giống như một tấm lưới, tình cảm,
sự kiêu ngạo, lòng tự trọng của tôi đều tan biến?...
Giống như ma xui quỷ khiến, tôi lấy điện thoại, gần như là bất giác bấm dãy
số ấy.
Đến tận khi điện thoại được kết nối tôi mới hiểu, cho dù mình có cho số điện
thoại này vào danh sách đen bao lâu thì dãy số ấy vẫn khắc sâu trong tâm trí tôi,
không thể xóa nhòa.
Giọng nói của anh giống như bay tới từ một nơi rất xa rất xa:
- Sơ Vi, em đang ở đâu?
Tôi đang ở đâu? Tôi mơ màng nhìn những hòn đá nhấp nhô dưới đất. Tôi
cũng không biết mình đang ở đâu.
Sau khi cúp máy, Cố Từ Viễn không kịp nói lời tạm biệt Lâm Mộ Sắc mà
lao ra khỏi khách sạn. Khi Lâm Mộ Sắc quấn xong khăn tắm, chạy ra khỏi phòng
thì đã không thấy bóng dáng của Cố Từ Viễn ở hành lang.
Cô ta nhìn con số trên thang máy không ngừng tăng lên, một
