Ấu Niên Ký Sự Bộ

Ấu Niên Ký Sự Bộ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325542

Bình chọn: 8.00/10/554 lượt.

nh hình bánh donut, trên mặt còn phủ một lớp mướt trái cây.

Oa….

Thật hạnh

phúc nha, Dã cục cưng mắt lóe tặc quang, giống như ác lang lao thẳng

tới, triệu hồi ra được sức mạnh man rợ, bưng lấy cái mâm đồ ăn bằng bạc

khổng lồ áp vào bộ ngực nhỏ, ráng sức nhấc nó lên…. Run run đặt nó lên

trên tấm nệm trắng, cực lực ăn.

Mồ hôi lạnh,

Tiểu thiếu gia không phải rất thích sạch sẽ sao, tiểu thư lại ở trên giường của hắn ăn như vậy, sẽ không có việc gì đi.

Bác Câm quản gia rút ra khăn tay, cố sống chà lau mồ hôi ở trên mặt, lại nhìn thấy

trên gối nằm của bọn họ vẫn còn sót lại vụn bánh donut…. Mồ hôi lạnh,

tối hôm qua chẳng lẽ hai vị tiểu chủ cùng nhau chui ở trong chăn dùng

bữa khuya sao…. Như thế nào lại….

Tiểu thiếu gia, ngài bị ô nhiễm rồi.

Đột nhiên

một bàn tay nhỏ non mềm tóm lấy cánh tay hắn, Bác Câm lắp bắp kinh hãi,

khi hồi phục lại tinh thần thì đã nhìn thấy Dã cục cưng nước mắt rơi lã

chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng hắn lại không chú ý tới những vết sữa dính đầy trên mặt của Dã cục cưng. (Cesia: một khuôn mặt dính đầy sữa và nước mắt, tưởng tượng……. o_O)

Không lẽ tiểu thư ăn không đủ sao, chê ít ?

Nhưng…. đây

đã là suất ăn dành cho hai đứa trẻ bình thường, trước khi đi học tiểu

thiếu gia còn cố ý phân phó chuẩn bị nhiều một chút.

Nhưng mà, biểu tình của tiểu thư,

Mồ hôi lạnh, tốt nhất là cứ đi chuẩn bị thêm một phần.

Bàn tay nhỏ túm chặt lấy áo hắn không chịu buông, thân hình nhỏ của Dã cục cưng cọ qua cọ lại trên người hắn, làm nũng….

“Quản gia.”

Thanh âm non nớt của trẻ con a, Bác Câm nhất thời hoảng hốt, tiểu thư đang gọi hắn…. Bao nhiêu hoài niệm, năm đó nàng cũng chỉ mới một tuổi, vừa biết bò.

“Quản gia, ta muốn gặp mẹ và các cha.”

Bác Câm cả người run run, nhìn vào khuôn mặt cô bé, thần sắc có chút phức tạp.

Thân hình

nhỏ của cô nhóc kia lúc này đã dán dính lên người của hắn rồi, khuôn mặt nhỏ dúm dó lại, sắp khóc rồi đây, cô nhóc kia đưa mắt liếc nhìn hắn một cái, xem ra hắn vẫn còn đang dè dặt, vì thế dứt khoát đứng thẳng dậy,

dậm chân, vứt bỏ cái thìa, kéo căng cồ họng gào lên.

Bất quá…. Là gào khan….

Đối phó với ca ca phải sử dụng chiêu ủy khuất,

Đối phó với quản gia phải dùng phương pháp cường ngạnh hơn một chút, nắm tay nhỏ nắm lại thật chặt, lấy hơi gào lên.

Chỉ có tiếng, không có nước mắt,

Giống như chỉ có sấm mà không có mưa….

Cô nhóc kia rặn nửa ngày cũng không vắt ra được một giọt lệ, hết hơi, mặt đỏ hết cả lên, sắp bị nghẹn thở.

Quản gia dao động, nhìn cái này gọi là đau lòng nè.

Chết thì chết….

Dù sao tiểu thiếu gia lúc này cũng không có ở nhà.

Bác Câm ưỡn

thẳng ngực, dáng điệu tôn quý, nghiêng người một chút, hào hoa phong nhã nắm lấy tay của Chi Nhược, lê bước xuống hành lang, Dã cục cưng lập tức thu hồi lại tiếng khóc cực kỳ bi thảm của mình, dùng tay áo lau mặt,

hết nhìn đông tới nhìn tây, vô cùng hưng phấn, không ngừng nắm lấy tay

của quản gia hướng đại môn xông tới.

Này….

Dùng sức kéo,

Kéo không

đi…. Thân hình nhỏ sử dụng sức mạnh có được từ uống sữa ra sức kéo,

khuôn mặt nhỏ bị nghẹn khí, nóng hầm hập đỏ bừng, lảo đảo một cái, bị

Bác Câm rất thành thạo vác lên, mang đến trước cửa một căn phòng.

Đây là căn phòng nằm ở hướng tây nam.

Cô nhóc kia ủy khuất, mím môi, ngây ngô nói, “Muốn gặp cha mẹ….”

Người ta phải về nhà….

Quản gia gật đầu thật mạnh, khoa tay làm dấu, ý tứ này đại khái chính là, cha mẹ cô ở bên trong, ngay tại gian phòng này.

Bất quá, Dã cục cưng chỉ mới mấy tuổi đầu nhìn làm sao mà hiểu.

Ách, đừng có hỏi ta làm sao mà giải thích được ý tứ của hắn khoa tay múa chân lung tung như thế.

Bởi vì,

Ta là tác giả, ta không hiểu thì ai hiểu ||

Dã cục cưng vẫn còn đang vặn vẹo ngón tay, bực bội.

Quản gia

nhìn xung quanh, không ngừng nhìn đồng hồ, sốt ruột lau mồ hôi, liền đẩy mạnh Dã cục cưng vào trong căn phòng ở tây nam.

Đây là một gian phòng.

Có lẽ đã lâu không có người ở, được bày trí rất thanh lịch và tao nhã, bầu không khí sang trọng bao trùm khắp phòng.

Trên tủ âm

tường cùng với bàn trà, khắp nơi đều được bày trí những bức ảnh chụp….

Ngay giữa trung tâm căn phòng treo một bức họa thật lớn. Bức tranh họa

một người phụ nữ ngồi trên ghế quý phi, đang ôm một đứa bé cười rất

hạnh, bên cạnh ghế là một người đàn ông anh tuấn mê người, vẻ mặt tràn

đầy yêu thương nhìn chăm chú vào đứa bé kia, không cần nói cũng biết đó

là vẻ mặt của một người cha đang rất đỗi tự hào. Ở một góc bức tranh là

một thiếu niên áo trắng đang đứng, khuôn mặt còn non nớt, tuy nhiên

không thể nghi ngờ đó chính là Hành Chi Thiên.

Dã cục cưng ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào bức tranh một lúc lâu.

Không có hứng thú….

Trái lại

quản gia đang im lặng nhìn cô nhóc kia, rồi lại quay sang nhìn bức tranh treo trên tường, trong phút chốc trở nên thương cảm, những giọt lệ già

nua ứa ra từ khóe mắt hắn.

Một bàn tay nhỏ véo lấy ống quần của hắn, sợ hãi kéo kéo.

“Bác Câm….” Cô nhóc kia có cảm giác như mình đang bị trêu chọc, “Cha mẹ ở đâu, ta muốn về nhà.”

Thanh âm non nớt trộn lẫn với ủy khuất, nói không nên lời, âm cuối kéo dài mang the


Disneyland 1972 Love the old s