của hắn.
“Là chỗ của Vương, thần thiếp vừa lòng hay không thì
có quan hệ gì chứ, Vương vừa lòng là tốt rồi.” Lúc này Vân Yên mới thu hồi
ánh mắt lại, suy nghĩ làm sao để mở miệng.
“Phải, Bổn Vương vừa lòng là tốt rồi.” Long Hạo
Thiên nói, biết nàng có lời muốn nói nhưng nàng không nói hắn cũng sẽ không
hỏi.
Vân Yên vốn chờ hắn mở lời nhưng xem ra hắn biết nàng
có việc nên chờ nàng nói trước, liền cười khẽ nói: “Vương không thấy lạ
tại sao thần thiếp lại đến đây ư?”
“Bổn Vương không phải đang đợi ngươi nói
sao?” Long Hạo Thiên nhìn nàng, cuối cùng nhịn không được “Rốt cuộc
là chuyện gì?”
“Vậy thần thiếp nói thẳng, thần thiếp muốn biết có
phải Vương đã giết Vân Hổ lão tướng quân rồi hay không? Hay là đang giam giữ
người?” Vân Yên hỏi rõ ràng dứt khoát, nàng thật sự muốn biết đáp án này,
tim đã thắt chặt lại, nếu cha còn sống nàng sẽ vui mừng biết bao.
Ánh mắt Long Hạo Thiên đột nhiên căng thẳng, tại sao
nàng lại biết tin tức này? Hắn nhìn sự khẩn trương trên mặt nàng, nàng thật sự
quan tâm.
“Người có phải còn sống hay không?” Thấy hắn không
nói lời nào, Vân Yên hơi sốt ruột.
“Đã chết.” Long Hạo Thiên trực tiếp ném cho nàng
hai chữ.
“Đã chết?” Bước chân của Vân Yên không khỏi lùi
về phía sau hai bước, tựa như cho nàng một tia hi vọng rồi lại trong nháy mắt
đẩy nàng rơi xuống đáy vực.
“Ngươi thật sự quan tâm ông ta?” Hắn nhìn sự
thương tâm tột cùng trên mặt nàng, bộ dáng kia tuyệt đối không chỉ là tôn
trọng. Trong lòng Long Hạo Thiên nổi lên nghi ngờ.
“Quan tâm, vậy Vương nói cho ta biết người có phải còn
sống hay không?” Vân Yên níu lấy hắn.
“Vậy ngươi cũng phải nói cho ta biết, ngươi có quan hệ
gì với ông ta?” Giọng điệu Long Hạo Thiên trở nên lạnh lùng, chẳng lẽ hắn
đã nghĩ lầm, người nàng thích là Vân Hổ? Bằng không vì sao nàng lại tinh thông
trận pháp như vậy?
“Ta...” Vân Yên thật sự không biết nên nói gì, rõ
ràng nàng là con gái của cha nhưng lại không cách nào nói cho hắn biết.
“Nói không nên lời phải không?” Trong mắt Long
Hạo Thiên bùng lên lửa giận hừng hực, người nàng thích rõ ràng là lão già kia,
điều này khiến tâm tình của hắn cực kỳ khó chịu.
Vân Yên nhìn thấy trên mặt hắn toát ra vẻ giận dữ, không biết vì sao hắn lại đột nhiên tức giận nhưng nàng biết chắc hắn sẽ không chủ động nói với nàng, xem ra nàng chỉ có thể nghĩ cách.
“Thần thiếp không quấy rầy Vương nữa, thần thiếp cáo lui trước.” Nàng xoay người muốn rời đi.
Long Hạo Thiên lập tức giữ chặt cánh tay nàng: “Nếu đã đến rồi ngươi lại muốn cứ thế mà đi sao? Ngươi còn chưa nói cho Bổn Vương biết, thật ra ngươi có quan hệ gì với hắn?” Nàng càng muốn trốn tránh hắn càng muốn nàng phải nói rõ ràng.
“Quan hệ gì chứ?” Trong chốc lát Vân Yên vẫn không hiểu ý hắn.
“Ngươi còn giả ngu với Bổn Vương sao? Nếu ngươi muốn biết tình hình của hắn, vậy nghĩ kỹ đi, lúc nào ngươi cho Bổn Vương một lý do thuyết phục thì lúc đó đến tìm Bổn Vương nói chuyện.” Long Hạo Thiên buông nàng ra, nếu nàng đã quan tâm Vân Hổ, vậy hắn muốn xem thử nàng giả bộ tới lúc nào.
“Thần thiếp cáo lui.” Vân Yên lặng lẽ rời khỏi Ngự thư phòng, từ lời nói vừa rồi của hắn lại khiến nàng dấy lên một tia hi vọng. Ý hắn là cha vẫn còn sống sao? Nhưng nàng nhất định phải cẩn thận, nếu nói cho hắn biết nàng là con gái của Vân Hổ, là công chúa xuất giá thay, hắn có tìm lý do làm khó Vân triều hay không?
Long Hạo Thiên nhìn chằm chằm theo bóng lưng chậm rãi rời xa của nàng, trong lòng cực kỳ phẫn nộ, thật không ngờ người nàng thích lại là Vân Hổ, cho dù là mỹ nữ yêu anh hùng thì cũng không nên là ông ta.
“Nương nương, sao rồi?” Nhìn thấy nàng vừa về đến phòng, Tiểu Thanh vội vàng hỏi.
“Hắn không chịu nói.” Vân Yên thở dài ngồi xuống đó. Nàng không quen người nào ở trong Hoàng cung cả, phải thăm dò tin tức từ đâu đây?
“Nương nương, người không cần vội, để nô tỳ nghĩ cách. Trong nội cung vốn là nhân đa chủy tạp(người đông lại hỗn tạp và lắm miệng), rồi sẽ hỏi thăm ra tin tức, chỉ cần nô tỳ đút lót một chút là được.” Tiểu Thanh nói, việc này nàng tương đối quen thuộc, có thể đi làm giúp nương nương.
“Cũng chỉ có thể làm vậy, để ngươi cầm ít ngân lượng đi đút lót.” Vân Yên gật đầu, hi vọng nàng có thể hỏi thăm được tin tức.
“Dạ, nương nương, vậy người nghỉ ngơi đi.” Tiểu Thanh đỡ nàng nằm xuống giường, rồi đắp chăn giúp nàng.
Thời gian này Vân Yên sao có thể ngủ được, nàng đứng dậy ngồi ở chỗ đó. Nếu cha còn sống, hắn sẽ giam cha ở đâu? Thiên lao là nơi nàng nghĩ đến đầu tiên nhưng mà nàng tìm lý do gì để đến thiên lao? Huống chi hôm nay nàng vừa hỏi như vậy, hắn có thể nghi ngờ hay không?
“Nương nương, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.” Tử Liên đi vào bẩm báo.
“Cứ để đấy đi, ta không muốn ăn.” Vân Yên phân phó, hiện tại nàng làm gì có tâm tư ăn cơm.
“Nương nương, người làm sao vậy? Không thoải mái sao? Hay là có tâm sự gì?” Tử Liên thấy sắc mặt nàng không tốt, quan tâm hỏi.
Nhìn thấy nàng, tim Vân Yên khẽ động, có lẽ nàng biết chút gì đó: “Tử Liên, ngươi lại đây.”
“Nương nương, có chuyện gì?” Tử Liên đi đến trước mặt nàng.
“Tử Liên, trước