XtGem Forum catalog
Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326133

Bình chọn: 9.5.00/10/613 lượt.

Mặc dù Dương Duệ chưa từng nói rõ cho

cô biết, nhưng từ cách nói chuyện của anh có thể phần nào cảm nhận được

Vu Chấn có vị thế không hề nhỏ trong hoạt động của thị trường sắp thép

toàn cầu. Đối với ông ta mà nói, những công ty như ECO, Tân Linh chỉ là

những con kiến. Còn đối với các công ty trong ngành như ECO hay Tân Linh mà nói, giá cả sắt thép và thị trường tiêu thụ mặt hàng này chính là

nguồn sinh lợi chủ yều và là hạng mục bảo hiểm cho khả năng tiếp tục

kinh doanh của công ty. Thị trường sắp thép hiện nay đang rất nóng bỏng, giá cả tăng liên tục, mang đến nhiều thách thức lớn cho sự tồn tại của

ECO và Tân Linh.

Vu Chấn đã có thể quyết phục được ECO sa thải cô, liệu Tân Linh có thể là ngoại lệ?

Còn nhớ khi Dương Duệ mới về, khi cô nhất thời kích động mà đòi nghỉ việc,

anh từng nói anh có thể thao túng để cả ngành này tẩy chay cô.

Nếu Dương Duệ có thể làm được, chẳng lẽ Vu Chấn lại không thể?

Ngước mắt nhìn ông Tổng giám đốc trước mặt, vô duyên vô cớ có thể dễ dàng được một món hời như vậy, ai mà không động lòng chứ.

Nói cảm ơn một câu với ông Tổng giám đốc Tân Linh, cô lặng lẽ ra về.

Có lẽ nào, phải chuyển sang một ngành khác để làm lại từ đầu sao?

Nhà vẫn chưa bật đèn, có lẽ Dương Duệ vẫn chưa về tới nơi.

Lết tấm thân mệt mỏi lên cầu thang, vừa bước chân lên tới tầng bẩy khu nhà, Tô Tiểu Lương bỗng trợn mắt há hốc miệng:

Trên bức tường trắng cạnh cửa phòng xuất hiện ba chữ to đùng viết bằng loại sơn màu đỏ: Giết, giết, giết.

Chùm chìa khóa trong tay rơi loảng xoảng xuống đất, cô rất rất kiềm chế bản

thân để không bị run rẩy, thế nhưng rất khó có thể làm được.

Triệt cỏ tận gốc, thì ra không chỉ đơn giản là mất việc, mà còn rất nhiều, rất nhiều chuyện bất ngờ nữa.

Tẩy chay, thậm chí là khủng bố.

Dòng chữ còn ươn ướt này có lẽ mới được sơn lên thôi, vết sơn trên mấy nét

chữ cuối cùng vẫn còn đang lăn chầm chậm xuống dưới. Chưa từng rơi vào

hoàn cảnh này bao giờ, Tô Tiểu Lương trợn tròn mắt nhìn dòng chữ đỏ chót trên tường, cô định hét lên thất thanh nhưng vẫn kịp nén nó lại trong

cổ họng, càng hoảng loạn sẽ càng mất lý trí, cô nhìn lại dòng chữ và đưa ra nhận định: Sơn vẫn chưa khô, chứng tỏ người viết nó chưa đi xa khỏi

đây. Thế rồi, cô ôm túi xách, không dám đi vào trong nhà, chỉ biết chạy

một mạch xuống dưới.

Những đóa hoa cúc lay động trong gió đêm, cô ôm túi xách ngồi xuống chiếc ghế băng trước cổng khu nhà, đờ đẫn ngồi trong tư thế bất động.

Dương Duệ đang rảo bước trên đường trở về, đang mong ngóng sớm về tới nhà để

ăn tối cùng cô chợt thấy bóng cô đang ngồi trên chiếc ghế băng trước

mặt, bất giác anh chau mày. Trạng thái của cô không ổn chút nào, tư thế

ngồi im bất động như khúc gỗ, hai tay đặt chéo trước ngực, ôm chặt lấy

hai bả vai, ánh mắt trống rỗng vẫn còn vương lại dấu vết của sự sợ hãi

tột độ chưa tan hết, dự cảm không lành giục anh chạy nhanh đến bên cô,

anh vội hỏi: “Nhóc, sao lại ngồi ở đây?”

Ngước mắt nhìn lên, tinh thần cô có gì đang rất bấn loạn, cô nói: “Anh về thì tốt rồi, Dương Duệ. Em… em sợ lắm.”

“Đừng sợ, đừng sợ.”

Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, Dương Duệ ngồi xuống bên cạnh, ôm chặt lấy cô, nói: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Nhà… nhà em bị người ta viết sơn lên.”

Dần lấy lại tinh thần, Tô Tiểu Lương ngước mắt nhìn khuôn mặt gầy nhom của

Dương Duệ mà lòng trùng xuống: Tình yêu vốn không có tội lỗi gì, chưa

bao giờ cô nghĩ có một ngày, tình yêu mà cô hằng theo đuổi sẽ biến thành một thanh kiếm sắc nhọn làm hại người khác và cô lại càng không bao giờ nghĩ nó có thể làm hại chính cô và người đàn ông của cô. Thế nhưng,

những chuyện xảy ra gần đây đang không ngừng chứng minh cho cách nghĩ

quá trẻ con và bi thương này của cô.

Dương Duệ chau mày chặt hơn nữa, anh nhanh chóng đoán ra chuyện gì đã xảy ra, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên khuôn mặt bị gió lạnh táp vào của cô:

“Đừng sợ, lên đó xem sao. Nhóc này, từ sau ra ngoài nhớ phải nhìn trước ngó sau đề phòng đấy biết không?”

“Ý anh là gì?” Có lẽ do ánh đèn đường không đủ sáng để cô có thể nhìn rõ

ánh mắt sâu thăm thẳm như đại dương của anh. “Mình đi tìm quản lý tòa

nhà hỏi xem hôm nay có ai khả nghi đi vào đây không, sau đó đi báo cảnh

sát, được không?”

Sự việc dù sao đã xảy ra rồi, có hoảng loạn cũng chẳng được gì, nghĩ ra cách giải quyết mới là lựa chọn đúng đắn nhất.

Đôi má lạnh căm căm dần ấm trở lại, nỗi sợ hãi qua đi, lý trí của cô nhanh chóng quay trở lại.

Cô phải bảo vệ chính mình và cũng là bảo vệ tình yêu của chính mình.

Ánh mắt Dương Duệ bỗng chuyển sang sắc lẹm, sát khí lắng đọng trong con

người anh âm thầm dậy sóng, anh rút tay lại và nói: “Em không thể hiểu

hết về ông ta đâu, bên cạnh ông ta phần lớn đều là những người từng phục vụ trong quân ngũ hoặc trải qua quá trình luyện tập đặc biệt, bọn họ

hành sự rất kín đáo, tuyệt đối không bao giờ để lại chút dấu vết nào. Có biết điều lớn nhất anh học được từ ông ta là gì không? Chính là tác

phong làm việc không được để lộ dấu vết. Đáng tiếc là anh học không đến

nơi đến chốn…”

“Không phải là anh học không đến nơi đến chốn, mà l