i những câu đại loại như “anh không
thể bảo vệ được em” hay “em không thể cùng chết với anh” thì thật là
những vết thương quá đau vào lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của anh ta. Điều quan trọng hơn nữa là những điều này là sự thật, sự kém cỏi và bất lực của bản thân anh sớm đã bị bại lộ ngay khi anh có ý nghĩ lợi dụng
một đứa trẻ chưa thành hình để làm quân cờ cho cuộc chiến của mình.
Sự can đảm vốn dĩ không phải là tình cảm thật sự, mà là hiện thực và số
mệnh. Chết rồi thì vẫn phải yêu, càng giống như người điên nói cười
trong vô thức.
“Vì thế, chúng ta chia tay đi, Dương Duệ. Anh có cuộc sống của anh, em cũng có cuộc sống của em, chúng ta muốn trở lại giống ngày xưa cũng không
thể trở lại được nữa.”
Tô Tiểu Lương đứng lên quay người sang bên trái, lòng bàn tay cô hằn sâu
không biết bao nhiêu vết móng tay, trong khóe mắt cũng âm thầm xuất hiện những giọt nước mắt.
“Thế nhưng chúng ta sẽ sống không ra gì, anh sẽ không được vui vẻ, em cũng
không hạnh phúc.” Dương Duệ cố dùng chút sức lực cuối cùng để gặng giọng nói.
“Em sẽ hạnh phúc, bởi vì em đã tìm được người đàn ông có thể mang đến cho
em sự bình yên. Em và Hạ Thần quyết định sẽ đính hôn, anh cũng đã quen
biết anh ấy lâu rồi, chắc cũng hiểu anh ấy là người đàn ông như thế nào, em tin là anh ấy có thể mang đến cho em một mái nhà như em mong đợi.
Còn như về chuyện vui vẻ hay không, Dương Duệ ạ, Anna yêu anh nhiều hơn
cả em, cô ấy có thể chết vì anh, em không thể! Có được người phụ nữ như
vậy là một chuyện rất may mắn và hạnh phúc đấy. Những gì nên nói em đều
đã nói rồi, anh còn muốn nói gì không?”
Không thể tin vào tai mình những gì cô ấy vừa nói, Dương Duệ nhớ lại cảnh
tượng anh bắt gặp trước cổng khu nhà của Tô Tiểu Lương hôm nào, lòng anh lạnh như băng: “Hạ Thần?”
Cái tên quen thuộc, và cũng là con người quen thuộc ấy, nỗi đau mà hai
tiếng Hạ Thần truyền lên đầu óc anh cũng đau đớn như thể đã quen thuộc
lắm rồi.
“Tô Tiểu Lương, em không hề yêu anh ấy!”
“Tình yêu có thể từ từ bồi đắp.” Đôi giày cao gót của cô bắt đầu cất bước, cô ngoảnh đầu lại, điềm tĩnh nở một nụ cười nhạt:
“Anh biết vì sao em chọn nơi này để nói với anh những lời vừa rồi không? Đây chính là nơi bắt đầu của chúng ta và cũng là nơi kết thúc tất cả. Dương Duệ, chào anh.”
Dương Duệ, chào anh.
Bốn tiếng cuối cùng này của cô cứ văng vẳng mãi bên tai anh, ngoài bốn
tiếng này ra, anh không nghe được bất kỳ âm thanh nào khác.
Bóng áo trắng khuất xa dần trong ánh mặt trời. Dương Duệ vẫn còn nhớ, con
đường nhỏ bên hồ này là nơi anh và cô đã bước bên nhau không biết bao
nhiêu lần. Ngày đó, mỗi lần đứng nhìn Tô Tiểu Lương chạy đi, anh thường
đứng lại phía sau máy môi mỉm cười. Chỉ duy nhất có lần này, lần duy
nhất sau sáu năm, anh đứng đây cùng một trái tim tan nát và đôi mắt đẫm
lệ.
Nơi tình yêu bắt đầu, cũng là nơi kết thúc.
Theo một ý nghĩa nào đó, cũng được coi là một vòng tròn được vẽ ra trong quỹ tích đời người.
Thế nhưng, nhiều lúc ý nghĩa của vòng tròn và cụm từ vẹn tròn cũng cách nhau đến mười vạn tám ngàn dặm đấy.
Tâm tư rối bời sâu thẳm như đại dương, bóng áo trắng kia cuối cùng chỉ còn
lại một chấm nhỏ, khẽ lay động trong rừng cây xanh thẫm, rồi sau đó biến mất hẳn.
Khoảng cách từ thiên đường xuống địa ngục là bao xa?
Còn đối với Dương Duệ lúc này, chỉ là mấy bước chân thôi.
Khi đến đây còn cười cười nói nói vui vẻ là thế, chưa đến hai tiếng sau, đã trở thành cảnh biệt ly. Bất luận thế nào anh vẫn không thể tin được
thái độ của Tô Tiểu Lương lại có thể thay đổi nhanh như vậy. Một mình
ngồi trở lại chiếc ghế đá, để mặc cho mặt trời muốn soi rọi vào anh theo góc độ nào thì soi, anh vẫn thẫn thờ ngồi bất động mãi trong một tư
thế.
Không biết đã ngồi bất động như vậy trong bao lâu, bất chợt, hệt như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, anh đứng bật dậy, vội vội vàng vàng đi ra, mỗi bước chân
đều như đang thúc giục.
Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn không thể nào tin được đoạn đối thoại vừa rồi là có thật, vì vậy, anh phải quyết đi tìm bằng chứng.
Chiếc xe của Dương Duệ xé gió lao đi vun vút, qua mấy cột đèn giao thông thì
anh đến một bờ sông, nơi này cách nhà của Hạ Thần không xa.
Nước sông chầm chậm chảy theo dòng.
Ánh nắng đã xuất hiện, nhưng gió vẫn như cắt da cắt thịt. Kéo kính xe
xuống, Dương Duệ đưa mắt nhìn ra mặt sông với những con sóng lăn tăn lấp lánh. Một tay anh mệt mỏi nắm lấy vô lăng, một tay kẹp điếu thuốc đang
cháy rực. Những lúc khó khăn, thuốc lá thường là người bạn tốt nhất của
cánh đàn ông. Sương khói đều đã bị gió thổi tan biến hết, anh nheo mắt
lại, bất giác có cảm giác hoang mang đang tồn tại đâu đó trong người.
Không có Tô Tiểu Lương, không có tình yêu bằng cả trái tim mình, thành
phố này còn có ý nghĩa gì với bản thân anh nữa?
Là quê hương, nhưng là quê hương băng giá.
Có lẽ, chẳng khác gì với phần mộ cả.
Hạ Thần chạy đến từ một con đường nhỏ ven sông, anh mặc chiếc áo len màu
xanh đậm, chiếc quần bó màu xanh nhạt và một đôi giày thể thao, trông có vẻ rất thanh niên.
Đến gần chiếc xe, anh liền cong mắt, dãn môi và nở một nụ