XtGem Forum catalog
Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325915

Bình chọn: 7.5.00/10/591 lượt.

cần anh có trách nhiệm gì, em chỉ cần anh biết là chỉ cần chưa

chính thức ly hôn, thì em vẫn sẽ ở bên anh, không rời không bỏ…”

“Không rời không bỏ…”

Bốn tiếng sâu sắc đẹp đẽ đó làm mấy ngón tay đang đặt trên tấm khăn trải giường của anh động đậy.

Câu ước hẹn này, anh chỉ hứa hẹn thề thốt với một người thôi.

“Có nhất thiết phải thế không?”

“Dương Duệ, anh nên biết, tình yêu là chuyện không thể có cách giải quyết, vì

thế em không thể và cũng sẽ không yêu cầu anh phải quên Tô Tiểu Lương,

anh có thể nhớ nhung về cô ấy mãi mãi, có thể lưu giữ hình ảnh cô ấy

trong trái tim mình. Nhưng, em xin anh đừng yêu cầu em phải quên anh,

hoặc phải thiêu rụi tình yêu của em đối với anh, em chỉ chờ đợi vào một

lúc nào đó anh có thể quay sang và nhìn thấy em, em vẫn luôn ở đó.”

Xuất thân trong một gia đình giàu có, nhưng Anna hoàn toàn không phải là một đại tiểu thư hư hỏng do được chiều chuộng, mà ở một mức độ nào đó, cô

có thể được coi là khá nhút nhát.

Vì vậy, trong sáu năm nay, đây là lần đầu tiên cô nói ra được những lời

nói của trái tim mình, rất kín đáo tế nhị, hệt như một khúc cong êm đềm

trên dòng sông suối phẳng lặng.

Một thứ cảm xúc rất khó hiểu, rất khó giải thích đang lan rộng trong cõi lòng Dương Duệ, anh chỉ biết im lặng.

Đối với anh mà nói, từ xưa đến nay, yêu và hận thù mãnh liệt nhất đều vì Tô Tiểu Lương mà ra, giờ đây cô ấy quyết ý rời xa, tâm trí anh đã tàn lụi, yêu với không yêu đều trở nên quá xa xôi.

Im lặng một lúc lâu, cuối cùng anh khẽ nói: “Anh mệt lắm rồi, có thể cho anh được nghỉ ngơi một mình không?”

“Được, đợi khi nào chị y tá thay bình truyền nước mới cho anh xong, em cũng sẽ ra ngoài.”

“Cảm ơn!”

Chị y tá thay bình truyền dịch mới cho anh xong, bê bộ đồ nghề ra ngoài,

Anna cũng đứng lên, bóng người gầy nhom của cô trải dài trên nền nhà.

Đi đến cửa phòng, bỗng cô đứng lại, truyền lại phía sau chất giọng vô cùng dịu dàng nhẹ nhàng: “Dương Duệ, có lẽ chúng ta đều đã sai, cứ nghĩ rằng tình yêu là bắt buộc phải ở bên nhau lâu dài. Kỳ thực, yêu nhau và sống bên nhau không nhất thiết phải cùng là một. Em không rõ quá khứ và hiện tại của anh và cô ấy thế nào, nhưng em tin là hai người đã từng yêu một cách toàn tâm toàn ý, yêu bằng cả trái tim, trao trọn tình yêu cho duy

nhất một người, còn em, em cũng yêu như vậy.”

Tiếng đóng cửa khép lại những lời nói ấy, giờ đây căn phòng hoàn toàn im ắng. Vẫn tiếp tục nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài, Dương Duệ có thể nghe

thấy tiếng thở của chính mình, trái tim vẫn như tro bụi mà thôi.

Không thể hiểu tại sao, anh lại nghĩ đến Hạ Thần.

Chính xác mà nói, thì là Anna làm anh liên tưởng đến Hạ Thần.

Rõ nực cười, người ở bên cạnh mình là Anna, người ở bên Tô Tiểu Lương thì

là Hạ Thần. Hai cặp đều thật là danh chính ngôn thuận, nửa có tình yêu,

nửa chẳng liên quan gì đến tình yêu cả. Có lẽ, đây chính là sức mạnh của hiện thực, nó có thể biến những chuyện ngoài sức tưởng tượng trở thành

tên gọi danh chính ngôn thuận, làm người ta không thể không chấp nhận,

thậm chí là khuất phục. Nó cũng là tài năng và trí tuệ siêu việt, không

thể vượt qua được, từ đầu đến cuối chính là hiện thực và số mệnh.

Mệt mỏi lắm rồi.

Theo đuổi một sự đoạn tuyệt không được cảnh báo trong sáu năm trời, con người anh, trái tim anh, phải mệt mỏi thế này đây.

Hai ngày sau, Hạ Thần xuất hiện trước mặt Dương Duệ thật, đến cùng anh ta là tấm thiệp mời tham dự lễ đính hôn màu đỏ nhức mắt.

“Nghe nói anh đã không ăn gì nhiều ngày nay rồi, ngày nào cũng tiếp nước hoa

quả để duy trì.” Câu đầu tiên Hạ Thần nói khi vừa bước vào cửa, có vẻ gì đó khá giận dữ.

“Cảm ơn anh đã đến thăm tôi, mời ngồi.”

Trong bộ quần áo bệnh nhân, trông Dương Duệ gầy hom hem đến mức không ra hình người nữa, anh tựa vào đầu giường, ánh mắt chẳng có gì khởi sắc so với

lần gặp trước kia.

Dương Duệ chẳng biết được tại sao anh ta lại biết những điều này, nhưng với anh bây giờ, chuyện đó chẳng có gì quan trọng hết.

Đặt túi hoa quả và bó hoa xuống, Hạ Thần nhận thấy mình hơi nóng giận quá đà, anh xuống giọng xin lỗi một câu, sau đó nói tiếp:

“Tô Tiểu Lương nhờ tôi chuyển lời đến cậu…”

“Cô ấy còn không thèm gặp tôi thêm một lần nữa thì còn có gì để mà nói?”

Tinh thần Dương Duệ giờ đã mệt lả, ánh mắt cùng lời lẽ đều lạnh lẽo như nhau.

Đúng thế, anh không thể không lạnh.

Sau cái ngày chia tay ở trường Hối Văn đó, Dương Duệ vẫn không thể chấp

nhận được sự thật quá phũ phàng này, anh đã đến tìm Tô Tiểu Lương không

biết bao nhiêu lần, ngày anh chờ, đêm anh đợi dưới cổng khu nhà của cô,

thậm chí còn đến bước đường khóc lóc cầu xin, nhưng Tô Tiểu Lương vẫn

không xuất hiện trở lại trước mặt anh lấy một lần. Ngày anh bị tai nạn,

chính là ngày anh nói muốn gặp mặt lần cuối cùng, nhưng cô vẫn không

xuất hiện, mặc cho anh đứng ngoài gõ cửa, bấm chuông điên loạn.

Lòng dạ cô thật sự đã quá tuyệt tình, như thể hóa thành sắt đá hết rồi, tại

sao con người vốn mềm yếu như cô lại có thể như vậy được?

Mấp máy môi, hình như Hạ Thần muốn giải thích chuyện gì đó, cuối cùng anh

rút ra một tấm thiệp màu đỏ tươ