pacman, rainbows, and roller s
Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325592

Bình chọn: 9.5.00/10/559 lượt.



chứa đầy âu lo của anh nữa, bất giác cô cảm thấy mình có lỗi với anh.

Cho dù chuyến đi này có là để hoài niệm về tình yêu đã vĩnh viễn mất đi,

thì cô cũng không nên nhẫn tâm mà bỏ mặc người đàn ông ở bên cạnh mình

lúc này.

Sự kiên quyết, kiên trì của anh, cô hiểu.

Anh vẫn ngồi đó bên cạnh cô, không nhúc nhích, anh khẽ đặt bàn tay lạnh ngắt của cô lên ngực mình, dịu dàng mà kiên định nói:

“Trước khi đến anh từng nghĩ, sau khi đến đây du lịch em sẽ bắt đầu học được

cách từ bỏ, thế nhưng, anh biết, suy nghĩ của anh thật ích kỷ…”

“Không, anh không ích kỷ.” Tô Tiểu Lương sửng sốt, làn sương mù bao phủ ánh mắt cô như tan dần ra.

“Đừng cuống, nghe anh nói xong đã…” Hạ Thần nở một nụ cười, vẫn là nụ cười ấm áp, êm đềm thường trực của anh: “Không cần biết là em có tin hay không, thực ra anh rất hiểu em. Vì thế, anh hiểu muốn quên toàn bộ tình cảm đã hình thành trong hơn mười năm trời của bọn em đi là điều tuyệt đối

không thể làm được, giả sử nếu đổi lại là anh, thực sự anh cũng không

thể buông xuôi tất cả. Anh còn nhớ một câu nói em từng nói, bất kể thế

giới này có rộng lớn đến đâu, thì tình yêu của em dành cho cậu ấy và

tình yêu của cậu ấy dành cho em chỉ có thể tồn tại ở một nơi nằm bên

ngoài thế giới. Điều anh muốn nói là, em có thể lưu giữ toàn bộ, toàn bộ tình yêu với cậu ấy ở một nơi bên ngoài thế giới, còn tình yêu trong

thế giới này, hãy dành cho anh, có được không?”

Cổ họng nghẹn ngào như có vô số thứ chặn lại bên trong, Tô Tiểu Lương cảm

thấy mấy đầu ngón tay của mình đang ấm dần lên, nhịp đập của trái tim

anh cũng đang truyền đến cô qua những ngón tay: “Em…”

Ánh mắt trùng xuống, đứng trước những lời tỏ tình sâu đậm thế này, cô hoàn toàn không biết mình nên trả lời ra sao.

Tình yêu của một người liệu có thể chia ra làm hai nơi như lời Hạ Thần nói

hay không. Điều cô không hiểu là liệu tình yêu này sẽ sâu đậm được đến

mức nào.

“Không cần phải khó nghĩ về câu trả lời đâu, anh có thể đợi câu trả lời của

em. Đi thôi, bây giờ chúng ta đi đến suối nước nóng.”

Nói ra những điều này, Hạ Thần chỉ cảm thấy lòng mình trống trải, hụt hẫng

vô cùng, thế nhưng anh không nhẫn tâm để Tô Tiểu Lương phải chịu bất cứ

áp lực nào, một chút cũng không muốn.

Khuôn mặt của Hạ Thần và Dương Duệ chen nhau thoắt ẩn thoắt hiện không ngừng

trước mắt cô, hệt như một thước phim đen trắng khiến người xem phải

chóng mặt, cuối cùng cả hai dần trở nên mơ hồ, mơ hồ dần.

Một tuần du lịch nhanh chóng kết thúc, thành phố trong lành và bình yên ở

chốn xa xôi này đi vào cuộc đời Tô Tiểu Lương hệt như một giấc mộng đẹp.

Là giấc mộng, đã đến lúc phải tỉnh dậy thôi.

Đến tận lúc tới sân bay, Tô Tiểu Lương mới chầm chậm choàng tỉnh khỏi giấc

mơ, ngoảnh mặt sang nhìn Hạ Thần đang chăm chú ngồi đọc tạp chí bên cạnh mình, bỗng lòng cô dâng trào một nỗi xót xa. Bản thân cô vốn không phải là một cô gái cố chấp, nhưng thứ duy nhất cô dành cho anh vẫn là khoảng cách, một thứ khoảng cách mang tính cố chấp. Nếu như có một ngày anh

không còn bao dung với sự cố chấp của cô nữa, không còn đứng chờ đợi

phía sau để khi nào cô ngoảnh đầu lại vẫn thấy có anh là bờ nữa, liệu

bản thân cô có thể không thích nghi được với điều đó hay không, thậm chí là nhớ mong?

Có thể gặp được người đàn ông vô tư, đáng tin cậy như anh, còn có gì may mắn hơn?

Có thể may mắn không có nghĩa là hạnh phúc, thế nhưng chỉ cần có may mắn

tồn tại, sớm muộn gì rồi hạnh phúc cũng sẽ đến thôi, có phải không?

“Hạ Thần…” Tô Tiểu Lương khẽ cất tiếng gọi, khóe mắt cô nóng bừng, hàng lông mi như ươn ướt.

“Ơi?” Đôi mắt sáng trong như mặt trăng của anh lại tỏa ra thứ ánh sáng dịu

dàng, tinh khiết, Hạ Thần ngẩng đầu lên, bất giác anh hốt hoảng: “Sao

đang yên đang lành lại khóc thế? Em không nỡ đi khỏi đây à? Đợi lần sau

chúng ta sẽ quay lại đây, có được không?”

“Không phải. Chỉ là em cảm thấy mình đang rất hạnh phúc, bởi vì có anh.” Chầm

chậm nói ra được câu này, Tô Tiểu Lương dừng lại hít thở thật sâu, tiếp

tục chân thành nói: “Anh nói anh chờ câu trả lời của em, nếu anh đồng ý, chúng mình thử yêu nhau đi, được không? Em biết câu nói này của mình

nghe hơi quá đáng…”

Đưa tay lên khóe môi Tô Tiểu Lương ngăn không để cô tiếp tục nói những lời

phía sau nữa, Hạ Thần mỉm cười, đồng thời cũng chân tình đáp lại:

“Không cần nói những lời phía sau nữa, chỉ cần câu này là đủ rồi.”

Bốn mươi phút sau, chuyến bay từ Râykiavích đến Frankfurt cất cánh, đưa Hạ Thần cùng Tô Tiểu Lương theo.

Cùng lúc đó, một chuyến bay khác từ London hạ cánh, trong những hành khách đi ra, có một bóng người cao gầy.

Bầu trời Ai-len sao mà lạnh, lạnh đến thế…

Người đời chẳng gặp được nhau, như sao Sâm sao Thương.

Khi bất chợt trong lòng nghĩ tới vần thơ này, Dương Duệ đang ở trong một

khách sạn Hyatt, Chicago, nước Mỹ. Bên ngoài cửa sổ là khu Magnificent

Mile trên đại lộ Michigan, nơi được coi là chốn phồn hoa nhất của thành

phố, màn đêm buông xuống thật đẹp. Ánh đèn phát ra từ những tòa nhà cao

tầng chiếu sáng cả bầu trời rộng lớn, dòng xe qua lại như mắc cửi trên

đường.

Đang là