đầu hạ, nhiệt độ vừa phải, ngay đến những vì sao nơi chân trời kia cũng như đang vui đùa bên nhau.
Lại sáu năm nữa đã vội vã trôi qua, anh cũng đã từ bỏ nghiệp con buôn và
quyết chí theo nghề y, thân hình anh vẫn cao lớn, anh tuấn như ngày nào, thần thái cũng tăng thêm mấy phần ung dung, lãnh đạm.
Ánh mắt lại hướng ra nơi đèn đuốc sáng rực bên ngoài cửa sổ, hội thảo, họp
hành liên miên ba ngày trời, dường như anh không có thời gian để đi dạo
quanh Chicago này nữa. Khi con người ta bận bù đầu đến một mức độ nào
đó, khi bất chợt ngừng lại, thường rất dễ sinh ra cảm giác mệt mỏi khó
mà kháng cự được. Trong giờ này phút này, Dương Duệ đang ở trong trạng
thái đó. Trong lúc này, có lẽ một ly rượu vang đỏ để thư thái tâm tình
là phù hợp nhất, rượu vào, những ký ức tựa như tảng đá kiên cố chìm sâu
trong đáy lòng chầm chậm sống dậy.
Đối với anh mà nói, Tô Tiểu Lương ở bên kia địa cầu chính là toàn bộ ký ức của anh.
Hành trình từ thành phố Y trở về Sydney với anh thật kinh khủng, cảm giác
như đang hoang mang trong một cơn ác mộng. Khi thực sự đứng trước tòa
biệt thự, nơi anh đã chuyển đến sáu năm trời, nhưng lại là nơi anh ít
trở về nhất, anh mới bất chợt nhận ra tất cả đều đã kết thúc rồi. Tất cả những nỗ lực tranh đấu, những tưởng tượng đẹp đẽ về cái ngày hạnh phúc
bên Tô Tiểu Lương đều như bong bóng xà phòng, chạm vào là vỡ tan, tan
biến không để lại một chút dấu vết. Có lẽ, chỉ có vết sẹo trên cổ tay
mới có thể chứng minh tất cả đã thực sự xảy ra. Người thông minh như anh đương nhiên hiểu rõ, tất cả những gì có thể làm tiếp theo là an phận
sống cho qua ngày, cho dù với anh, một ngày dài đằng đẵng như cả năm
trời.
Không phản kháng, không kháng cự nữa, anh ngoan ngoãn bắt đầu lại từ đầu cuộc sống ở Sydney. Chỉ có điều, khi Vu Anna thích thú mua về một loại thuốc được coi là xóa sẹo hiệu quả nhất trên đời, nói muốn xóa vết sẹo trên
cổ tay của anh, anh đã từ chối, từ chối quyết liệt. Vết sẹo lồi lõm, xấu xí ấy chính là minh chứng, là thứ anh phải dựa dẫm để an ủi cho cõi
lòng mình, là hồi ức sẽ đi theo anh cả đời.
Anh chưa bao giờ muốn nó mất đi.
Vết sẹo trên cơ thể thì có thể xóa đi không để lại dấu vết, nhưng những vết rách trong tâm hồn thì dù có thuốc tiên cũng không thể hàn gắn lại được đâu.
Anh muốn giữ lại nó, giữ lại cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời anh.
Ngày qua ngày trôi qua theo sợi dây hoài niệm, Dương Duệ không nghe được bất kỳ thông tin nào của Tô Tiểu Lương, anh tin là, không có sự can dự của
mình, cuộc sống của cô ấy sẽ tốt hơn nhiều. Chỉ có điều, cứ sau một
khoảng thời gian nhất định, anh lại tìm đến Ai-len một lần, ở nơi ngày
dài hơn đêm, khắp nơi được bao bọc bởi thứ màu trắng bạc ấy, anh cảm
giác chốn đó thân thuộc như chính nhà mình. Chỉ có anh và ông trời mới
biết được, suýt chút nữa anh đã có một mái nhà hạnh phúc ở đó rồi.
“Daddy, ba nhìn chiếc váy mới của con này, it is blue, có đẹp không ạ?”
Tiếng con trẻ cắt ngang mạch suy nghĩ miên man như đại dương của anh, anh
quay người lại, ánh mắt dịu dàng, khuôn mặt đau đớn khổ sở nhanh chóng
nở một nụ cười.
Trong bộ đồ màu phấn xanh, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa tựa viên ngọc, đôi
tay trần để lộ ra ngoài mũm mĩm, trắng như tuyết, đôi mắt sáng lấp lánh
tựa hai vì sao tuyệt đẹp nhất trên bầu trời. Nó ngẩng đầu lên nhìn bố,
dang hai cánh tay ra như đòi bế. Dương Duệ thấy vậy vội vàng đặt ly rượu xuống, ôm con vào lòng, dịu dàng nói:
“Đẹp lắm, Ức Tô mặc cái gì cũng rất đẹp. Nói cho Daddy nghe nào, tối nay con gái có ngoan ngoãn ăn cơm không?”
Cô bé nghiêng nghiêng cái đầu, sau đó nói: “Mommy nói Ức Tô phải ngoan, phải nghe lời Daddy, bởi vì Daddy còn bận họp.”
Dương Duệ đưa tay lên ấn nhẹ vào mũi cô bé, nhẹ nhàng khen ngợi: “Ức Tô của
ba đương nhiên là ngoan rồi, sau này Daddy đi đâu cũng sẽ đưa con đi
cùng, ok?”
“That’s fine.” Cô bé nở một nụ cười tươi rạng rỡ, cho tay lên vuốt tóc, ánh mắt lại sáng lên: “Daddy có đưa Ức Tô đến Trung Quốc không? Mommy nói Trung Quốc rất đẹp, còn nói Trung Quốc có rất nhiều, rất nhiều bạn nhỏ, Ức Tô có thể chơi với các bạn ấy, Daddy, bao giờ Daddy đến Trung Quốc?”
“Trung Quốc…”
Nụ cười của anh chầm chậm lạnh dần đi, Dương Duệ lặng người, không biết nên trả lời thế nào.
Thực tế, sáu năm nay anh chưa quay về Trung Quốc một lần nào, thậm chí đến châu Á cũng không đặt chân đến
“Sue ơi, mình đi xem hoạt hình đi.” Tâm tư đang rối loạn, bỗng một người phụ nữ trung niên gần bốn mươi tuổi đi vào, bà khẽ nở nụ cười, dang tay bế
Ức Tô vào lòng. Bà chính là bảo mẫu của Ức Tô. Vì muốn con gái có thể
nói được tiếng Trung khi sống trong môi trường dùng tiếng Anh, anh và
Anna đã cố tìm một bảo mẫu là người Hoa. Bà là người phụ nữ tinh tế biết quan sát thái độ mọi người, nên sự ngỡ ngàng của Dương Duệ cũng không
qua được mắt bà. Những tiếng cười hi hi ha ha từ chiếc ti vi truyền đến, Dương Duệ đứng ngây người tại chỗ một lúc lâu rồi mới tỉnh lại, đi đến
bên giường nhìn cô con gái bé nhỏ.
Dương Ức Tô, năm nay bốn tuổi, là con gái của anh và Anna, chính xác mà nói,
thì là c