iều, bầu trời vẫn xanh thăm thẳm như vừa được gội rửa,
đứng trước cửa nhìn người người qua lại, cô mấp máy đôi môi đỏ mọng màu
anh đào – tất cả những gì xảy ra trong buổi tối sinh nhật đó như một
giấc mộng, cô biết rõ chuyện bỏ chạy của mình thực sự là sự sợ hãi, cô
sợ bản thân không kháng cự nổi đôi mắt sâu thăm thẳm mà thân thuộc đó
của Dương Duệ.
Anh ta đối với cô, mãi mãi có khả năng tạo ra sức ảnh hưởng làm trời long
đất lở. Ánh mặt trời dần dần biến chuyển từ màu vàng óng nóng rực sang
sắc da cam ấm áp, đại bộ phận sân bay quốc tế thành phố Y được thiết kế
lắp đặt kính trong suốt phản chiếu lại toàn bộ những vệt sáng chiếu tới, rực rỡ lộng lẫy vô cùng, tưởng như một thành phố bằng pha lê tĩnh lặng
với nhịp độ chầm chậm nằm tách biệt với thế giới ồn ào hối hả bên ngoài. Lặng lẽ đứng lại một lúc, nghĩ đến bản thân lại ngây người ra, Tô Tiểu
Lương hơi mỉm cười, xách túi đứng ngóng một chiếc taxi đi qua. Vừa đi
được mấy bước, cô bị một người đâm sầm vào. Người đó vội vàng nói xin
lỗi, là một nam thanh niên có khuôn mặt trẻ con, đeo một chiếc kính với
gọng màu tím, một tay kéo hành lý, một tay cầm theo một cuốn sách.
“Xin hỏi, cô là Tô Tiểu Dương phải không?”. Nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp trước mặt, bỗng nhiên anh chàng lên tiếng hỏi.
Xác định chưa gặp người nay bao giờ, Tô Tiểu Lương nhìn chằm chằm vào anh ta với ánh mắt đề phòng.
Toét miệng cười lộ rõ hai lúm đồng tiền vẻ thích thú, hai mắt anh ta lập tức sáng lên: “Thì ra, người thật còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh. Nhưng cũng được lắm, có thể bỏ qua được, khi chụp bức ảnh này chắc em vẫn chỉ là
một cô bé ngây thơ thôi nhỉ, bây giờ thì đã là một cô gái duyên dáng yểu điệu thục nữ rồi, đương nhiên trông lại càng thùy mị thướt tha. Em biết không, anh rất ngưỡng mộ em đấy, nhưng lại có người không muốn cho anh
được gặp em. Ha ha, cuối cùng hôm nay cũng bị anh bắt gặp rồi, đúng là
ông trời có mắt!”.
Kiểu ăn nói rõ ngọn ngành này làm Tô Tiểu Lương mù mù mờ mờ, cũng chẳng buồn quan tâm lắm đến kiểu bắt chuyện thế này, cô đáp lại với giọng lạnh
lùng: “Hình như chúng ta không có quen biết nhau”.
“Ờ, sorry.” Vỗ vào đầu một cái, rồi anh ta tỏ vẻ áy náy, tự giới thiệu bản
thân: “Anh là Tống Thạch Nhất, mới trở về từ Châu u, nhưng tối nay phải
quay lại đó rồi”.
Chưa kịp có liên tưởng gì, Tống Thạch Nhất tiếp tục nói: “Xin lỗi, còn chưa
nói vào điểm chính nhất, mình là anh em của Dương Duệ”.
“Chào anh, anh đến đây du lịch hay vì công việc?”.
Thật khó có thể tưởng tượng được Dương Duệ hòa nhã lịch thiệp và sắc sảo như vậy lại có những người bạn suồng sã kiểu này, Tô Tiểu Lương vẫn tiếp
tục giữ thái độ lịch sự cơ bản nhất.
Tháo chiếc ba lô đeo trên vai xuống, đặt lên trên vali hành lý, trong con
mắt một mí dài và nhỏ của Tống Thạch Nhất thoáng qua vẻ tinh quái có
chút thiện ý: “Tôi thấy rất lạ là tại sao em không hỏi tôi đã nhìn thấy
bức ảnh của em ở đâu, mà lại đi hỏi một câu hỏi chẳng liên quan gì? Nếu
nhớ không nhầm, Dương Duệ nói em vốn dĩ là cô gái rất thẳng thắn. Nhân
thể nói luôn, em có thể gọi anh là Thạch Nhất, Thạch nghĩa là đá trong
thiên thạch ấy, chứ không phải Thạch sùng đâu, đừng có nhầm nhé. Cái
thằng Dương Duệ đấy thường ngày hay lấy tên anh ra làm trò cười lắm, hi
vọng là em không có cái thú vui này”.
Tô Tiểu Lương thản nhiên cười nhạt, nhẹ nhàng điềm đạm như dòng nước mùa
thu yên ả về chiều nói: “Sắp bay rồi phải không? Vậy tôi không làm
phiền, tạm biệt!” Sự xuất hiện của Dương Duệ đã làm xáo trộn hoàn toàn
cuộc sống bình yên của mình rồi, thực sự Tô Tiểu Lương không muốn có
thêm bất kỳ sự liên quan nào tới anh ta nữa.
“Chẳng lẽ em không muốn biết tại sao ngày 29 tháng trước Dương Duệ lại đưa em đến nhà hàng Minh Châu ở sân bay sao?”.
Sau lưng vang lên tiếng nói không cam lòng của Tống Thạch Nhất với theo, bỏ đi trong nắng chiều rực rỡ như ánh kim, bước chân Tô Tiểu Lương chậm
lại, sau đó cô quay người lại.
Với khoảng cách chừng ba mét, cô nhìn trân trân vào Tống Thạch Nhất cũng
đang ném cái nhìn đầy mong chờ về phía mình, hơi có chút xao động trong
lòng.
Tối hôm đó cô cũng nhận ra có vẻ đó không phải lần đầu tiên những người
trong nhà hàng đó tiếp đón Dương Duệ, chẳng lẽ, bên trong có nguyên do
nào đó mà cô không biết sao?
Mười phút sau, hai người đến quán cà phê tại khu vực chờ bay.
Không gian đậm đặc hương cà phê cùng với tiếng nhạc nhẹ không lời bồng bềnh đưa đẩy.
Đi đến bàn cuối cùng sâu bên trong, vừa ngồi xuống, Tống Thạch Nhất lập
tức liền mở máy: “Trong chiếc ví luôn mang bên người của Dương Duệ lúc
nào cũng có một bức ảnh của em, trong bức ảnh đó, em để tóc dài ngang
vai, mặc váy trắng, nụ cười xinh tươi, rạng rỡ như mùa mùa xuân tỏa hơi
ấm, ai nhìn cũng dễ dàng có cảm giác em đã rất vui khi chụp bức ảnh đó.
Anh đã hỏi người trong bức ảnh là ai nhiều lần, nhưng nó không chịu nói, phải đến một lần uống rượu say nó mới kể ra rất nhiều chuyện cũ, còn
nói cô gái đó tên Tô Tiểu Dương, là người nó muốn đi cùng trời cuối đất
trong cuộc đời này. Câu này rất nên thơ phải không? Quả là anh k