ng sợ
hắn vắng vẻ nàng sao? Hắn nghe xong không biết nên vui vẻ hay là tức
giận nữa?
“Nàng yên tâm, các nàng không có ý kiến gì đâu.” Trên
thực tế, hắn có vẻ hi vọng nàng tỏ ra có lòng chiếm giữ hoặc ghen tị một chút kìa.
“Nhưng mà ___” thấy nàng vẫn còn muốn đẩy phu quân
mình ra ngoài, hắn lập tức ngắt lời nàng. “Ta nói rồi, không có ai phản
đối hết. Ai dám có ý kiến, ta sẽ cho hắn nếm mùi đau khổ.”
Nếm mùi đau khổ? Mới là lạ.
“Gạt người, kì thực chàng không bá đạo như thế, con người thật của chàng là người cực kì ôn nhu.” Giọng nói của nàng khẳng định.
Mặc Thanh Vân vốn đang nhíu chặt mi tâm, nghe thấy nàng khen ngợi mình thì liền giãn ra.
“Nàng cảm thấy ta thực ôn nhu?”
Nàng gật đầu nói: “Ta biết là chàng giả vờ, bên ngoài đều nói, Nghiêm Phách
Thiên là tên mãng phu bá đạo, tính tình khác thường, thích hành hạ tiểu
thiếp. Nhưng theo ta thấy, căn bảo là không có chuyện như vậy, ta quan
sát thật lâu, chàng không thô mãng chút nào, bốn vị phu nhân căn bản là
không sợ chàng. Điều này chứng tỏ chàng chưa từng ngược đãi các nàng
ấy.”
Lời này làm tâm tình Mặc Thanh Vân thật tốt, cả người như
bay bay, hắn biết nàng thông minh nhất định sẽ nhận thấy được, nhưng lại cố tình giả bộ hồ đồ.
“Có thể là ta ra lệnh cho các nàng ấy ra
vẻ không sợ ta, để nàng có ấn tượng tốt với ta thì sao.” Hắn mang chút
xảo quyệt tán tỉnh nàng.
Trái ngược với giọng điệu nửa đùa nửa
thật của hắn, nàng lộ ra vẻ mặt nghiêm túc. “ Ta nghiêm túc hỏi chàng,
vì sao chàng lại cố tình gây ra lời đồn xấu xa như thế?”
Hắn nhướng mi, vẻ mặt hồ đồ hỏi: “Bên ngoài đồn ta thế nào?”
Nàng nhịn không được liếc hắn một cái, tức giận nói. “Chàng đứng giả vờ nữa, ta biết chàng thâm tàng bất lộ, hạ nhân hoặc các phu nhân có thể bị
chàng lừa gạt, nhưng các tổng quản cũng không dễ lừa như vậy. Bọn họ đều là người thông minh, nhưng đều cực kì phục chàng, nếu như chàng không
có chỗ làm cho người khác phục thì bọn họ làm sao tận tâm tận lực lại
tâm phục khẩu phục với chàng như thế.”
Mặc Thanh Vân phát hiện
bản thân cực kì thích nàng thông minh vậy, cùng nàng nghiêm túc phân
tích sự việc, lại càng thích nhận xét của nàng với mình hơn. Trước khi
gặp Thủy Dao hắn cho rằng mình sẽ thích nữ nhi bách tính nghèo khổ vừa
cá tính đơn thuần lại dễ sắp xếp, nữ nhân như vậy mới sẽ không gây thêm
phiền toái. Nhưng bây giờ mới hiểu được, hắn thật sự yêu thích nữ nhân
hiểu lý lẽ lại thông tuệ như Thủy Dao.
Đối với vẻ mặt nghiêm túc
của nàng, hắn thu hồi giọng điệu đùa giỡn, trịnh trọng hỏi: “Việc này
nàng có nói cho người khác chưa?”
Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt long
lanh nhìn hắn, vẫn đang chờ hắn giải thích, nàng sẽ không buộc hắn nói,
nếu như hắn muốn nói, tự nhiên sẽ nói, ép buộc hắn cũng vô dụng. Huống
chi nàng cũng không muốn ép buộc, nếu như hắn không chịu nói, chứng tỏ
một chuyện, là hắn còn chưa đủ tín nhiệm nàng.
Mạc Thanh Vân nhìn nàng thật sâu, quyết định nói một phần sự thật cho nàng, bởi vì nàng đáng giá.
“Phán đoán của nàng là đúng, những lời đồn kia về ta là cố ý tung ra, mục
đích là muốn mọi người sợ hãi Đại đương gia Nghiêm phủ.”
Nàng
nghĩ một chút. “Điểm này ta đã đoán ra, cũng có thể hiểu được, có đôi
khi làm một kẻ xấu ở bên ngoài thì sẽ làm những người khác kinh sợ chàng ba phần, không dám phạm chàng.” Nàng có thể hiểu được đạo lý này, phụ
phân nàng bởi vì quá mức ngay thẳng, làm người quá tốt, mới bị kẻ gian
làm hại. Nghiêm Phách Thiên làm như vậy, chứng mình hắn cực kì thông
minh, nhưng nàng cũng không rõ một chuyện khác, “Chàng là cho những
người khác hiểu sai là chàng háo sắc, thích hành hạ nữ nhân, đây là vì
sao? Có cần thiết không?”
Mặc Thanh Vân trả lời vô cùng khẳng
định. “Đương nhiên cần thiết, làm như vậy mới có thể tránh những kẻ muốn bá nghiệp của Nghiêm gia, đem nữ nhi của mình cho ta, để khỏi phải có
bà mai suốt ngày tới làm phiền ta.”
Nhìn vẻ mặt nàng kinh ngạc, hắn cố ý khoa trương nhíu mày. “Sao? Nàng thật sự ta không cần nữ nhân?”
Giọng điệu của hắn cùng với bộ dạng, làm cho nàng không nhịn được bật cười.
“Ta, ta không có ý này, ta chỉ là….” Nàng ở trong lòng hắn cười đến run
rẩy toàn thân, trong lòng bừng tỉnh ngộ, không ngờ hắn vì tránh bà mối
mà thà để mình bị người ta khinh bỉ là háo sắc.”
“Cười? Đừng
tưởng rằng chỉ có nữ nhân các nàng sợ gả sai người, nam nhân chúng ta
cũng sợ cưới sai lão bà, ta hi sinh như thế, chính là vì bảo trụ trinh
tiết của mình.” (hờ hờ, anh này có tư tưởng tốt )
Ặc___ trời ạ, nàng cười đến chảy cả nước mắt, hắn nói xong còn ra vẻ nghiêm
trang, bảo trụ trinh tiết? Nam nhân tam thê tứ thiếp, nào có trinh tiết
mà nói chứ?
Nghĩ đến tam thê tứ thiếp, nhắc nàng một chuyện, lập
tức ngừng cười, nghi ngờ hỏi lại hắn. “Chàng không háo sắc, vậy vì sao
phải nạp nhiều thiếp như thế?”
Hắn lộ ra nụ cười xấu xa tinh quái. “Nàng ghen?”
Nàng không nhịn được đám nhẹ hắn, không bỏ qua trợn mắt nhìn hắn. “Người ta
cùng chàng nói chuyện đàng hoàng, nếu như chàng không nói, vậy ta không
hỏi nữa.” Thấy nàng muốn rời
khỏi ngực hắn, Mặc Thanh Vân vội vàng s