h cười cười, tiếp tục uống bia, không muốn giải thích quan hệ của anh và Đường Tinh Tuệ.
Nói một cách khiêm tốn, cho dù thật sự muốn giải thích thì phải giải thích
như thế nào đây … không, cô ấy không phải là bạn gái của tôi, cô chỉ là
pháo * hữu của tôi?
Pháo * hữu có
nghĩa là sở hữu về mặt thân thể nhưng lại không có bất kỳ ràng buộc nào
về mặt tình cảm. Điều này là trái với quan niệm đạo đức truyền thống,
bởi vì thân thể một người là một phạm trù cá nhân, không ai được tùy
tiện xâm phạm. Quan niệm truyền thống có thể chấp nhận tình yêu không có tình dục nhưng không cách nào tiếp nhận có tình dục nhưng lại không có
tình yêu.
Vậy thì, suy cho cùng , thế nào là ”Yêu” ?
Phải chăng giống một người đi vào quán rượu uống đến say mèm, sau khi ra đến cửa buộc phải dốc túi trả hết tất cả những gì mình có?
Vấn đề này thật khó trả lời, dù cho Cao Nguyên có dùng tất cả các môn cơ sở học, tất cả các nguyên lý kinh tế học hoặc công thức số học cũng không
cách nào tìm ra đáp án.
Hơn nữa anh
nghĩ rằng mỗi người khác nhau sẽ cho đáp án khác nhau, dù cho cùng là
một người nhưng không cùng lúc cũng sẽ cho ra những đáp án khác nhau.
Anh chỉ tò mò là hiện tại đối với Đường Tinh Tuệ, tình yêu và tình dục, cái nào quan trọng hơn?
Cao Nguyên và Chu Diệu Lôi ngồi đến mười một giờ rưỡi thì ai về nhà nấy.
Cao Nguyên không đưa cô ấy về tận nhà, bởi vì đối với anh, có nghĩa vụ
đưa về nhà chỉ có đã từng, đang hoặc là muốn cùng anh phát sinh quan hệ
nam nữ. Mà Chu Diệu Lôi đêm nay đã định nghĩa quan hệ bọn họ hiển nhiên
không thuộc về bất kỳ một loại nào trong đó, hơn nữa cô cũng không muốn
cùng anh phát triển mối quan hệ này.
Cao Nguyên uống vài ly bia, so với tửu lượng của anh, không đáng là bao,
nhưng vẫn còn do dự không muốn tự mình lái xe về nhà. Chần chừ trong
chốc lát, anh quyết định gọi điện thoại cho pháo * hữu.
Điện thoại được nhận, xung quanh là bối cảnh âm nhạc đinh tai nhức óc.
“Em còn đang diễn tập sao?” Cao Nguyên không tự chủ lớn tiếng hỏi.
“Không phải, là… ” Tinh Tuệ cũng trả lời lớn tiếng, “đang ca hát! Có chuyện gì sao?”
“… Không có việc gì.” Nếu cô đã có xã giao, anh quyết định là tự mình về nhà thôi.
Hai bên cùng cúp máy, một chiếc xe taxi vừa đến trước mặt anh dừng lại, vừa vặn có người xuống xe, anh liền lên ngồi.
Nửa đêm, đèn đường rực rỡ, xe taxi phóng như bay, cửa sổ xe phản chiếu các
ngọn đèn, đèn đường mờ vàng, đèn nê ông lóe sáng, đèn pha bất diệt suốt
đêm trong sân thể dục… Anh thở ra một hơi, nghe nồng mùi rượu, nhàn
nhạt, thoang thoảng mùi lúa mạch, một loại cảm xúc cô độc đột nhiên xâm
chiếm.
Nhớ rõ lúc đi học ở Luân Đôn,
anh có một người bạn gái, một cô gái Nhật có giọng cười thật đáng yêu,
tên là Yuriko. Anh đến bây giờ cũng không tìm hiểu tên cô ấy được viết
chữ Hán như thế nào, mà cô ấy giống như cũng không thèm để ý. Cô ấy so
với anh nhỏ hơn mấy tuổi, lúc anh tốt nghiệp MBA, cô ấy mới vừa vặn học
năm thứ hai, tiếng Anh rất nát, mỗi lần cùng nhau tự học, thấy cô ấy
dùng đầu lưỡi thẳng tắp đọc sách tiếng Anh, anh đều rất muốn đuổi cô ấy
ra ngoài.
“You love me?” rất nhiều đêm, lúc anh đè cô dưới thân, cô cũng sẽ cười lớn hỏi như thế.
Nhưng anh chưa từng trả lời cô.
Sau khi anh tham gia hết buổi lễ tốt nghiệp, trở lại nhà trọ một ngày kia,
Yuriko đã rời đi … trong căn hộ tất cả những gì thuộc về cô cũng đều
được dọn sạch. Điều này, đối với Cao Nguyên mà nói giống như là điện
ảnh, hoặc chỉ tồn tại trong tiểu thuyết tình yêu , tựa như bi hài kịch:
tối ngày hôm trước, bọn họ còn cười nói ngày hôm sau muốn đi đâu ăn cơm
mừng anh tốt nghiệp? nhưng ngày hôm sau, cô lại biến mất, chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ nét chữ cứng nhắc được đặt trên bàn ăn của phòng khách…
You don’ t love me! Bye bye!
Cao Nguyên trăm mối như tơ vò, không hiểu hôm đó vì sao cô rời đi mà không
một lời từ biệt, vì sao phải chọn đúng ngày đó, vì sao chỉ để lại một tờ giấy như vậy…
Nhiều năm sau đó, anh
từng có mấy cuộc tình tương đối cố định, anh dần dần hiểu được thế nào
gọi là diễm ngộ, nhưng những lý do để chia tay thật thiên hình vạn
trạng…và cuối cùng anh cũng hiểu được vì sao Yuriko đã rời bỏ anh…bởi vì anh chỉ yêu bản thân mình .
Bất kể
là một người, hay là hai người, bất kể là gặp dịp thì chơi, hay là thật
sự bất đắc dĩ, anh cũng sẽ không thay đổi. Sẽ không mất đi nguyên tắc
của mình, sẽ không phí sức đi nịnh nọt một người khác, sẽ không buông
tha cho những gì mình thích, cũng sẽ không cúi đầu hoặc thỏa hiệp. Cho
nên khi một người nào đó yêu anh, sống chung với anh, dần dà cũng sẽ cảm thấy tịch mịch, bởi vì hầu như phần lớn, anh chỉ làm những chuyện gì
anh muốn làm.
Có lẽ Yuriko nói đúng, anh không thương cô ấy, anh cũng không hiểu được cái gì là tình yêu… từ trước đến nay đều là như vậy.
Chuông điện thoại di động kéo anh từ trong hồi ức trở về, anh lấy điện thoại
di động ra, trên màn hình là khuôn mặt Đường Tinh Tuệ đang nháy mắt ra
hiệu.
“Allo?” Bên kia đầu dây, cô la
to, “A, là… . Cái gì? Vượng Tài bị bệnh à? Thật vậy hả? Vậy làm sao bây
giờ? … Tốt, tôi sẽ