át điên đi?”
Vu Nhâm Chi suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: “Không phải làm cho
người ta « quá » phát điên, nhưng cũng đủ làm cho người ta phát điên.”
Tinh Tuệ ngơ ngác một chút, sau đó cười ha hả: “Tôi bảo đảm, khi anh bắt đầu sáng tác tranh minh hoạ nội y, tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng ý kiến của
anh.”
Vu Nhâm Chi khẽ mỉm cười: “Công việc mà, cho dù lại làm cho người ta phát điên, tôi cũng sẽ tiếp nhận.
Tôi đã sớm được tôi luyện từ các bậc tiền bối, công ty của cô trả tiền
cho tôi nên tôi sẽ chỉnh sửa đến khi nào họ hài lòng thì thôi.”
Tinh Tuệ nhìn anh, nghĩ thầm đầu óc người đàn ông này thật khoáng đạt khó có thể làm người khác chán ghét.
“Vẽ tranh minh họa có kiếm được nhiều tiền không?” cô giống lật bài ngửa với Vu Nhâm Chi.
“Tôi muốn biết định nghĩa « nhiều tiền » của cô là như thế nào?” nhà vẽ tranh minh hoạ cười khổ.
“Chính là…” Tinh Tuệ cố gắng suy tư, “Có thể mua nhà, mua xe, cưới một cô vợ và đủ tiền nuôi con.”
Vu Nhâm Chi nhướng lông mày, lại nói: “Lại phải xem cô muốn mua căn hộ
loại gì, xe gì, cưới một cô vợ như thế nào và cách nuôi con ra sao nữa.”
Tinh Tuệ trả lời: “Phòng chừng một trăm met vuông, trong nhà mỗi người một
xe, một cô vợ khéo hiểu lòng người cũng như không được đòi đánh con.”
Vu Nhâm Chi cười rộ lên: “Hai cái đầu tiên rất dễ dàng làm được, nhưng hai cái sau giống như…”
Tinh Tuệ nhìn anh, đột nhiên hỏi: “Tôi có thể hỏi một chút không, năm nay anh bao nhiêu tuổi ?”
“Cô cho rằng tôi bao nhiêu?”
“…” Cô nhìn vài vết chân chim trên mặt anh, suy nghĩ một chút nói, “Hơn 35 đi?”
“Không tới, là 40.” Anh tươi cười rạng rỡ.
“Vì sao không kết hôn?”
Trên thực tế, ngay cả Tinh Tuệ cũng biết rõ, vấn đề này có điểm đường đột.
Sau khi trở về từ tiệc cưới, có một ngày, vào buổi tối cô nghĩ tới Vu
Nhâm Chi, vì vậy đã hỏi thăm Cao Nguyên. Con khỉ kia sờ lên cằm nói:
“Tôi cũng không rõ lắm, hình như lúc còn trẻ anh ta rất phong lưu, nhưng những năm gần đây không nghe nhắc gì đến. Chẳng lẽ anh ta đã đổi tính … ?”
Nói đến đây, con khỉ còn trề môi “Quả nhiên có vấn đề”, nhưng Tinh Tuệ không thèm để ý.
Vẻ mặt Vu Nhâm Chi bình thản giống như thường xuyên bị người khác hỏi đến
vấn đề này, không chút hoang mang đáp: “Duyên phận chưa tới.”
A… Nghe được trả lời như vậy, Tinh Tuệ dưới đáy lòng cảm khái, anh quả nhiên là một người đàn ông có đầu óc phóng khoáng.
Cô giống như bị ma nhập mới nhiều chuyện như vậy nhưng Vu Nhâm Chi dường
như không đề cập gì đến cuộc sống riêng tư của cô hoặc chính xác hơn là
anh rất ít khi chủ động hỏi. Mặc dù như thế, Tinh Tuệ vẫn rút ra kết
luận : nói chuyện với anh mệt chết đi được. Anh không có thói quen gọn
gàng dứt khoát, bình thường trước khi trả lời sẽ hỏi ngược lại, sau đó
mới đưa ra đáp án. Không thể không phủ nhận, anh chính là một người
thông minh, nhưng muốn làm bạn một người như vậy cần phải có đầu óc
thông minh nhạy bén, anh luôn không tự chủ bắt người khác phải động não, cho nên sau khi ăn cơm, hai người chia tay xong, Tinh Tuệ thở dài một
hơi.
Trở lại công ty, cả buổi chiều,
trong phòng làm việc đều không có người nào, tất cả mọi người đều có
công tác bên ngoài, J vẫn không thấy tăm hơi. Tinh Tuệ miễn cưỡng ngồi
trên ghế phơi nắng, không muốn làm gì cả.
Sắp đến giờ tan tầm, mẹ cô gọi điện đến nói cô tối chủ nhật bà đã sắp xếp cho cô một cuộc hẹn.
“Mẹ lại muốn làm gì?…” Vất vả lắm tâm tình mới trở lại bình thường lại bị cuộc điện thoại cắt đứt.
“Con nói thử xem ?” Mẹ cô cũng không phải là người gọn gàng dứt khoát.
Tinh Tuệ thở dài, dù sao thì cha mẹ cũng đều là vì con gái hạnh phúc, nên cuối cùng cô vẫn là miễn cưỡng đáp ứng.
Cúp điện thoại, xoay ghế dựa nhìn ánh sao ngoài cửa sổ, cô đột nhiên cảm
thấy: tuổi càng cao thì phụ nữ càng bị áp lực : Hôn nhân, gia đình, cha
mẹ, con cái, sự nghiệp… Cuộc sống không có gì hơn những yếu tố này, chỉ
cần một trong những yếu tố đó không như ý đều có thể làm người ta suy
sụp, mà cho dù tất cả các yếu tố đó không có vấn đề gì thì cũng chưa
chắc phụ nữ có thể chạm đến cái được gọi là “Hạnh phúc” .
Cho nên, hạnh phúc thật sự là gì?
Có phải chỉ đơn thuần là những chờ mong hoặc khát vọng trong cuộc đấu
tranh sinh tồn của con người ? Hay hạnh phúc căn bản không tồn tại trên
thế giới này…hoặc nói khác hơn là hạnh phúc không tồn tại một cách vĩnh
hằng ?
Haiz… Nghĩ tới đây, cô cảm thấy đau đầu, bởi vì, không có gì sẽ là vĩnh hằng !
Lái xe trên đường về nhà, Tinh Tuệ thuận tiện ghé qua cửa hàng tiện lợi để
mua một ít thực phẩm chế biến sẳn. Nếu một mình ăn cơm, cô thường mua
những thứ này. Thật ra, cô cũng không thích những thực phẩm hâm bằng lò
vi sóng, nhưng cô càng không thích tự nấu cơm cho mình ăn.
Từ sáng đến giờ, cô không liên lạc với Cao Nguyên, cũng không đi tìm anh.
Cô cần một kế hoạch ngắn hạn, giúp cô thoát ra khỏi cảm giác ỷ lại đang
từ từ hình thành trong cô… điều này với cô rất quan trọng.
Một mình, sau khi ăn cơm tối xong, đấu tranh nội tâm một hồi, cuối cùng cô
cầm một lon bia mở ra, lúc chất lỏng theo cổ họng đi thẳng xuống dạ dày, cô bỗng nhiên tìm lại