pacman, rainbows, and roller s
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324345

Bình chọn: 9.5.00/10/434 lượt.

được một loại cảm giác an tâm.

Tối hôm đó, nằm ở trên giường, cô lấy cuốn sách mới mua từ trong ba lô ra…

《Ước Hàn – Mai Nạp Đức – Cuộc đời của Khải Ân》. Mới đọc được hai trang,

liền ngủ mất…

Vài ngày sau đó, Tinh

Tuệ như bị nhấn chìm trong công việc, mỗi ngày cô đều làm thêm giờ đến

rạng sáng. Cao Nguyên liên tục hai đêm liền gọi điện thoại cho cô đều bị cô cự tuyệt, tiểu tử này từ đó bặt vô âm tín.

Chiều chủ nhật, Tinh Tuệ vội vàng đến thẩm mỹ viện làm mặt, sau đó lại đi cắt tóc. Cô có một mái tóc dài đen nhánh không cắt ngắn bớt sau lần bị

phỏng từ lễ mừng năm mới cách đây chừng nửa năm. Lần này vừa ngồi lên

ghế xoay, nhà tạo mẫu tóc liền kinh sợ đề nghị cô cắt bỏ chút ít, suy

nghĩ hồi lâu, cô cắn răng một cái, gật đầu đồng ý.

Làm đẹp xong, về đến nhà lúc thay quần áo, đã là năm giờ chiều. Cô đứng

trước tủ quần áo, vội vàng thử vài bộ, cũng không quá cầu kỳ. Cô trước

đây là một người cầu toàn, tựa hồ đối với chuyện gì cô cũng đều đặt hết

hy vọng, chỉ tin vào những gì tốt đẹp. Các nhà tâm lý học coi đây biểu

hiện của “Cường bách chứng (obsessive compulsive disorder, OCD)” . Nhưng từ sau khi ly hôn, cô về tính cách có một chút thay đổi, cô không giống như trước kia cứ theo đuổi hoàn mỹ một cách cực đoan … bởi vì với những gì đã trải nghiệm qua cô tin rằng cuộc sống đã không thể nào “Hoàn mỹ” . Cô biết mình phải tiếp nhận thực tế, nhất định phải suy nghĩ thoáng

hơn, dù là những suy nghĩ thoáng hơn đó cũng…không làm được gì.

Nhưng dù sao, đúng bảy giờ năm phút, Đường Tinh Tuệ đã yên vị tại nhà hàng.

Cô lại biến thành một phụ nữ 30 tuổi tràn đầy tự tin. Đã từng là một

người bị tổn thương, nhưng cô chẳng hề để ý … ít nhất ngoài mặt làm bộ

như không có việc gì!

Ngoài dự đoán chính là đối phương không phải là một đàn ông trung niên mà là một chàng trai trẻ tuổi, tác phong nhanh nhẹn.

“À…” Tinh Tuệ kinh ngạc sửng sốt mười giây, sau đó, mới mở miệng nói, “Tôi

họ Lộ, lộ trong ngã tư đường… anh xác định tôi là người anh muốn gặp mặt sao… Ý tôi là anh có lầm không?”

Nghe cô nói như vậy, chàng trai trẻ cũng ngơ ngác một chút, nhưng sau đó

cười rộ lên, nụ cười rất đẹp: “Cô là cảm thấy tôi không xứng với cô hay

là cô không xứng với tôi ? “

Tinh Tuệ không khỏi có cảm giác bất mãn vì thái độ hơi có vẻ lỗ mãng của anh ta, vì vậy vẻ mặt cứng rắn nói: “Thật ra cũng không phải… Chẳng qua là cảm

thấy không biết nói gì.”

Chàng trai

trẻ cũng không bị hù bởi bộ dáng của cô, ngược lại càng cảm thấy buồn

cười nói: “Con người ta không nên phải « thấy mới tin », như vậy cuộc

sống mới thú vị.”

Lần này, cô chẳng

nói đúng sai, nhưng trên cơ bản, cô biết rõ đây cũng là một cuộc “Phỏng

vấn” không quá thành công, không có khả năng tiếp tục phát triển.

Chàng trai trẻ mở thực đơn ra, gọi người phục vụ đến bắt đầu gọi thức ăn,

giống như là không hề cảm thấy lúng túng. Gọi xong món ăn, anh ta ngẩng

đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô: “Xin chào, rất hân hạnh, tôi là Phùng

Giai Thành. Nếu như cô là Đường Tinh Tuệ, tôi nghĩ hai người chúng ta

ngồi ở chỗ này ăn cơm. Chuyện này … chính xác là không có lầm.”

“…” Tinh Tuệ cắn cắn môi, không biết nên tiếp theo như thế nào, nhưng cô cũng chỉ biết nhịn không được hỏi, “Anh mấy tuổi?”

Phùng Giai Thành sửng sốt một chút, sau đó nói: “Cô rất để ý đến tuổi tác sao?”

“Tôi không chấp nhận quan hệ với người đàn ông nhỏ tuổi hơn.”

Chàng trai trẻ nhíu mày: “Tôi có thể hỏi một chút vì sao không?”

“Đàn ông vốn trưởng thành trể hơn phụ nữ, huống hồ đàn ông trẻ hơn … tôi

không thích cảm giác ‘Mang theo đứa trẻ’.” Có đôi khi, cô cảm giác mình

thẳng thắn đến đáng sợ.

Nghe cô nói

như vậy, Phùng Giai Thành chẳng những không mất hứng, ngược lại khẽ mỉm

cười, nói: “Vậy cô có nghĩ tới hay không, tôi tại sao phải đi xem mắt?

Cô nhất định đang suy nghĩ, tôi còn trẻ anh tuấn như vậy, cũng đi xem

mắt sao?”

“…” mắt Tinh Tuệ thật sự rất muốn trợn trắng.

“Đúng vậy, tuổi của tôi so với cô nhỏ hơn.” Anh dừng một chút, “Tôi từ nhỏ đã bị giáo dục là phải học đến nơi đến chốn. Tôi phải tham các kỳ thi đấu, tôi được giải vô địch Olympic toán học, tôi tổng cộng nhảy ba lớp,

thành tích thi tốt nghiệp trung học của tôi đứng nhì toàn thành, điểm

tốt nghiệp trường y của tôi năm đó là tối đa. Sau khi tốt nghiệp tôi

được nhận vào khoa tốt nhất của một bệnh viện tốt nhất, bác sĩ chủ nhiệm khoa là thầy của tôi. Vì vậy, công việc của tôi rất bận rộn, có đôi khi một tháng chỉ có thể nghỉ ngơi một ngày, tuy nhiên tôi thăng chức cũng

rất nhanh. Ngoài ra, tôi còn biết đánh đàn dương cầm, violoncello, hơn

nữa đều thi đến cấp bậc cao nhất lúc còn đi học.”

“…” Tinh Tuệ há to miệng, càng không biết nên nói những gì.

“Nhưng là, tôi dường như chưa từng xem qua phim hoạt hình hoặc là điện ảnh,

chưa từng cùng bạn học đi đá cầu, cũng sẽ không cởi xe đạp, không biết

bơi, sẽ không đánh bài, không biết bạn cùng lứa tuổi xem sách gì. Tôi

xem qua duy nhất một quyển tiểu thuyết tình yêu tên là 《 giản yêu 》, tôi đánh qua một người duy nhất là trong game « Quét dọn lôi ». Rất nhiều

người bội phục tôi, rất