n mua nụ cười, hàng đêm sênh ca, mãi cho đến khi
cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng vào lúc này, tại nơi đây, hắn bỗng nhiên cảm thấy bình yên.
Trong bóng đêm, tiếng tiêu như rượu, người đẹp như ngọc, lại có vẻ thanh thản bình yên nói không nên lời. Không có ánh đèn rực rỡ, không có tiếng
người ồn ào, không có người lừa ta gạt lục đục với nhau. Chỉ có ánh
trăng lờ mờ, tiếng tiêu cũng lượn lờ trong hương hoa thoang thoảng khắp
nơi. Lên bổng xuống trầm rung động lòng người. Một không khí lạ thường
nhẹ nhàng lưu chuyển ra xung quanh.
Không biết Cẩm Tú thổi bao lâu.
Tả Chấn cũng không biết mình đứng dựa vào cửa sắt bao lâu. Mãi đến khi
tiếng tiêu dần dần dừng lại, hắn bỗng nhiên cúi đầu cười.
Thật sự là
không thể tin nổi, hắn – Tả Chấn, cư nhiên nhìn Cẩm Tú thổi tiêu đến mức ngây người. Nàng chỉ là một cô bé tình cờ nhặt được trên đường mà thôi. Đáng cười nhất là trong lòng nàng đã có người khác. “Người khác” kia,
vừa vặn lại chính là người anh em Hướng Anh Đông của hắn. Rốt cuộc hắn
trúng phải bùa mê thuốc lú gì? Nhiều năm như vậy, lăn lộn khắp nơi,
người đẹp thế nào mà hắn chưa từng thấy qua, loại phụ nữ nào mà hắn
không chiếm được. Bây giờ lại bị một hình dáng mờ ảo thổi tiêu dưới ánh
trăng hấp dẫn, bị một điệu nhạc chưa từng nghe làm xúc động tâm tư.
Hắn không phải không biết Cẩm Tú đi Bách Nhạc Môn đều là vì Anh Đông ở đó.
Hắn còn không đến nỗi bụng đói ăn quàng, bắt phụ nữ của Anh Đông tới làm món khai vị!
Xem ra tối nay hắn say thật.
“Nhị gia, Anh thiếu
phái người tới nói, tối nay sở trưởng Tiền, ông chủ Phùng cũng đi Bách
Nhạc Môn uống rượu đánh bài, mời ngài cũng qua đó.” Đường Hải đến báo
cáo với Tả Chấn đang chui đầu vào một đống sổ sách.
“Tôi không rảnh.” Tả Chấn không kiên nhẫn ngẩng đầu lên. “Chuyện lộn xộn ở bến tàu còn
một đống đó, nợ nần của xưởng đóng tàu Phổ Giang lại thu không rõ ràng,
đâu có thảnh thơi mà đi hầu bọn họ?” Hắn đem quyền sổ trong tay vứt lên
bàn một cái bộp. “Nuôi một đám vô dụng, ngay cả đi thu nợ cũng làm không xong, lại còn dám đứng trước mặt tôi.”
Kiên thúc ở bên cạnh đẩy lại
mắt kính lão, khiếp đảm mà nhìn Đường Hải lắc đầu. Hai ngày nay, tâm
trạng của Nhị gia không tốt, rõ ràng là nóng nảy không yên. Hắn vốn là
người vui buồn không thể hiện ra mặt, lúc nào cũng đều thản nhiên, lạnh
lùng. Cho dù là lúc bị chọc giận, hắn lại càng cười rất điềm đạm. Rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì mà làm cho Nhị gia hồn vía không yên như thế.
Ngay cả đám thuộc hạ bọn họ cũng đều nhìn ra sự cáu kỉnh của hắn.
“Đường Hải, chuẩn bị xe!” Tả Chấn cũng phát hiện sự nóng nảy của mình, trong
lòng lại âm thầm uồn bực. Mấy ngày nay vẫn cứ luôn như vậy. Cảm thấy
khác thường mà chẳng hiểu làm sao cả, nhìn cái gì cũng không vừa mắt.
“Tôi đi một chuyến tới xưởng đóng tàu Phổ Giang trước, bảo Thiệu Huy
theo sau.”
“Dạ…” Đường Hải trả lời, rồi nhìn Kiên thúc, lại rất dè
dặt mà nhắc nhở: “Nhưng Nhị gia, hình như ngày hôm qua anh đã phái Huy
ca đi tiếp hàng rồi, bây giờ…”
Tả Chấn ngẩn ra. Không sai, một đống
vật liệu thép chở lậu thay đại ca Hướng Hàn Xuyên tối nay sẽ đến bến
tàu. Hắn đã phái Thiệu Huy – cánh tay phải của mình đích thân đi làm
chuyện này. Bây giờ e rằng hắn còn đang ở bến tàu. Sao ngay cả chuyện
này mà hắn cũng quên được?
Là thứ gì đó, thoắt ẩn thoắt hiện ở trong lòng, không ngừng quấy nhiễu hắn!
Hộp đêm Bách Nhạc Môn.
Hơn mười giờ tối, chính là thời điểm khách khứa đông nhất, náo nhiệt nhất.
Tiệc rượu cũng đã gần chấm dứt. sòng bạc, phòng khiêu vũ đều chật kín cả người.
Cẩm Tú đang bị một người đàn ông đầu hói bụng bự ôm vào trong ngực. Nói là khiêu vũ, nhưng chẳng khác nào sàm sỡ.
Xui nhất là hôm nay nàng lại mặc một chiếc áo xẻ tà bằng tơ màu mận đỏ. Vạt áo hơi rộng, người nọ liền đưa thẳng tay vào trong, vuốt ve chiếc eo
thon của Cẩm Tú.
“A, vừa mềm mại vừa mịn màng. Thật là một làn da đẹp hiếm có.”
Cẩm Tú đưa tay giữ tay hắn lại, kéo ra khỏi vạt áo, miễn cưỡng cười, cố
kiếm chuyện lảng tránh: “Không phải ngài vừa nói nóng sao. Bản nhạc này
cũng sắp hết rồi, chúng ta trở lại ngồi xuống uống chén rượu, được
không?”
“Em gấp cái gì, nhảy xong rồi nói.” Người nọ cười ha hả, ra
sức kéo nàng vào trong lòng, miệng đầy mùi rượu phun thẳng vào mặt Cẩm
Tú.
Cẩm Tú kìm lòng không đậu quay mặt qua một bên, bỗng nhiên trên
lưng hơi lạnh. Một bàn tay bẩn thỉu đầy mồ hôi đã luồn vào trong áo của
nàng, giống như một con rắn bò lên trên người nàng, thậm chí rục rịch
muốn tiến vào trong váy của nàng…
“Ông chủ Trương!” Rốt cuộc Cẩm Tú
cũng nhịn không được, đột nhiên đẩy hắn ra. Trên mặt vừa đỏ ửng vừa
trắng bệch, muốn chỉ trích nhưng cái gì cũng không nói nên lời.
Nơi
này không phải nhà họ Vinh, đây là Bách Nhạc Môn. Nàng là vũ nữ, hắn là
khách. Chỉ dựa vào điểm này, nàng không có lời nào để nói. Nhưng nếu vừa rồi không đẩy hắn ra, quả thực nàng sẽ nôn ra ngay lập tức. Cứ như thế, không lâu sau trong lòng bàn tay nàng đã đầy mồ hôi.
Xung quanh đã
có người nhìn qua, ông chủ Trương kia không nhịn được, lập tức kéo Cẩm
Tú qua. “Mẹ kiếp, mày là thứ gì