Old school Swatch Watches
Cẩm Tú Duyên

Cẩm Tú Duyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326385

Bình chọn: 9.5.00/10/638 lượt.

ng cười đến thế?

“Đâu có.” Tả Chấn nhìn thoáng qua Sáu mặt rỗ,

cũng cười nhẹ, ngồi xuống bên cạnh bàn, giống như là đang uống trà trong quán vậy, ung dung nhàn nhã không thể tả. “Không biết cậu mời mình tôi

tới đây là vì chuyện gì?”

“Thật ra chỉ là việc rất nhỏ, vốn không nên phiền Nhị gia tới.” Sáu mặt rỗ quay đầu liếc Cẩm Tú một cái. “Nhưng tôi thật sự không vừa mắt với cô ả này, cho nên mời Nhị gia dạy dỗ cô ta

dùm tôi một chút.”

Tả Chấn cầm lấy chén trà, rót cho mình một chén.

Từ lúc vào cửa đến giờ, hắn không có liếc nhìn Cẩm Tú lấy một cái. “Phải không?” Giọng của hắn rất bình tĩnh. “Đối phó với phụ nữ, e rằng kinh

nghiệm của tôi không bằng cậu.”

Sáu mặt rỗ âm thầm cắn răng. Hắn hận

nhất là thấy dáng vẻ tỉnh bơ của Tả Chấn, giống như là mọi thứ đều trong sự khống chế của hắn. Rốt cuộc hắn có biết hay không, bây giờ Tả Chấn

hắn chỉ là một con mồi, mà Sáu mặt rỗ này mới là chúa tể ở đây!

“Nhưng thật ra tôi nhớ rất rõ, Nhị gia chưa bao giờ nương tay khi đối phó với

phụ nữ. Sáu năm trước, ngay tại căn phòng này, tôi trơ mắt nhìn anh ra

lệnh giết người phụ nữ mà tôi yêu nhất trong đời. Khi đó, tôi chỉ có thể đứng phía sau anh mà nhìn cô ấy chết, không dám hó hé một tiếng!” Nụ

cười của Sáu mặt rỗ dần dần trở nên cứng ngắc. “Không ngờ trời đất luân

chuyển, hôm nay hình như thân phận của chúng ta lại đổi cho nhau.”

Chân mày Tả Chấn hơi chau lại. “Thì ra cậu vì Triệu Chấn Phương. Đúng là

không ai ngờ một người đàn bà bán mạng cho bọn Nhật Bản, ba lần bốn lượt ám sát Hướng tiên sinh lại có quan hệ với tam đương gia của Thanh Bang. Lão Lục, nếu cậu không phải người của Thanh Bang, không ở bên cạnh tôi, chưa chắc cô ta đã tiếp cận cậu.”

“Chuyện này không cần anh xen

vào.” Sáu mặt rỗ hung hăng cắn chặt răng. “Tôi chỉ biết anh và Hướng Hàn Xuyên giết chết người phụ nữ của tôi, bây giờ phải đòi lại món nợ này

không thiếu một phân!”

“Cậu phản bội Thanh Bang, cấu kết với bang Hoa Nam, tàn sát anh em của mình đều chỉ vì một Triệu Chấn Phương?” Tả Chấn chống tay lên trán, nhìn hơi nóng bốc lên từ trong chén trà. “Cô ta là

hạng người nào, trong lòng cậu cũng hiểu rất rõ. Cô ta là gián điệp của

Nhật Bản, vì đoạt xưởng sợi của Hướng gia cùng ngân hàng, chiếm bến tàu

Trường Tam mà vẫn luôn ra tay không từ thủ đoạn với chúng ta. Bao nhiêu

người đã chết trong tay cô ta? Cậu vì cô ta mà tính kế tôi?”

“Không

từ thủ đoạn? Tả nhị gia, chúng ta mua bán thứ gì, những năm gần đây, anh đã dùng những thủ đoạn gì?” Sáu mặt rỗ cười lạnh.

“Cho tới giờ tôi

không coi Nhị gia là anh em. Từ ngày đầu tiên tôi bước vào Thanh Bang,

anh chính là chủ của tôi.” Giọng của Sáu mặt rỗ càng ngày càng lạnh

lùng.

“Cho dù tôi không đúng, vậy Thiệu Huy thì sao? Thạch Hạo thì

sao? Bọn họ là cái gì?” Tả Chấn rất bình tĩnh. “Cho dù giữa chúng ta có

thù oán gì, cậu lôi một Vinh Cẩm Tú không biết gì vào thì thú vị lắm

sao?”

Sáu mặt rỗ gằn từng chữ, từng chữ nói: “Tôi cũng khiến anh nếm

thử mùi vị khi trơ mắt nhìn người phụ nữ mà mình yêu chết trước mặt mình là thế nào.”

Tả Chấn bỗng nhiên nở nụ cười. “Vinh Cẩm Tú… chính là

người phụ nữ mà tôi yêu?” Giọng của hắn rất mỉa mai, mang theo vài phần

thản nhiên coi thường. “Sáu mặt rỗ, cậu cũng theo tôi mười năm rồi,

người khác không rõ tính tình của tôi lắm, chẳng lẽ ngay cả cậu cũng

không hiểu? Khi nào thì tôi lại đặt một phụ nữ ở trong lòng.”

Tả Chấn bưng cái chén lên, vững vàng bình thản. “Mấy năm nay, khi nào thì cậu

thấy Tả Chấn tôi bị ai uy hiếp vì những chuyện thế này?”

Hắn nói từng chữ rất nhẹ nhàng bình tĩnh, trong nhất thời làm Sáu mặt rỗ ngẩn người

ra đó. Cẩm Tú ở phía sau hắn cũng đột nhiên ngẩng đầu lên. Từ lúc Tả

Chấn bước vào, trong lòng nàng giống như có chảo dầu nóng. Nhưng nghe

được mấy câu đó thì lại giống như có một thùng nước đá dội xuống, nhất

thời kìm lòng không đậu mà rùng mình.

Lời hắn nói là thật hay giả?

Vào lúc này, nàng thà rằng lời hắn nói là thật. Thà rằng hắn chưa từng

yêu nàng, thà rằng trong lòng hắn chưa từng có nàng, thà rằng hắn thật

sự không quan tâm đến sự sống chết của nàng. Thật sự, nàng thật sự hy

vọng như vậy. Nhưng tại sao khi chính tai nghe hắn nói thì lại đột nhiên cảm giác lạnh lẽo như băng.

Sắc mặt của Sáu mặt rỗ càng ngày càng

tái mét, trong nhất thời cũng không nói nên lời, kinh ngạc mà đứng tại

chỗ. Đúng, bên cạnh Tả Chấn chưa bao giờ thiếu đàn bà. Hắn muốn dạng phụ nữ nào mà không có, làm gì phải canh cánh trong lòng một Vinh Cẩm Tú?

Chẳng lẽ gần đây đúng là hắn nhìn lầm rồi sao? Nhưng…

Nhưng nghĩ lại, Sáu mặt rỗ bỗng nhiên nở nụ cười ha hả. “Thật không hổ là Tả nhị gia,

nói gì cũng như là thật. Nếu đổi là người khác, e rằng thật sự bị anh hù rồi. Nhưng Nhị gia đừng quên, tốt xấu gì Sáu mặt rỗ tôi cũng đã theo

anh mười năm. Anh nói đúng, không ai hiểu rõ tính của anh hơn tôi.” Hắn

quay đầu nhìn thoáng qua Cẩm Tú đang bị trói gô ở một góc phòng. “Nếu

anh thật sự không quan tâm thì hôm nay đã không đến đây.”

Hắn càng

nói càng đắc ý, “Từ lúc bước vào, Nhị gia không liếc mắt nhìn cô ta lấy

một cái, là k