hõm vai Du Nhiên.
Thật lâu sau, hơi nóng ngưng tụ thành một mảnh ẩm ướt
như có như không…
Từ sau chuyện trong rừng cây, Du Nhiên quyết định, ít
nhất một tháng không để ý tới Tiểu Tân, cô muốn cậu ta hiểu rõ mình đã sai ở
chỗ nào.
Thế nhưng, sự thật lại là – Tiểu Tân không để ý đến cô
nữa.
Từ đêm đó, Du Nhiên không còn nhìn thấy Tiểu Tân trong
trường nữa.
Một tuần đầu tiên, Du Nhiên thầm nguyền rủa cậu ta đêm
đó trở về bị cảm lạnh nửa sống nửa chết.
Một tuần tiếp theo, Du Nhiên bắt đầu hoài nghi liệu
Tiểu Tân có bị xe đụng mất trí nhớ nên lưu lạc dân gian hay không.
Tới tuần thứ ba, cơn giận của Du Nhiên đã tiêu tan toàn
bộ, ngược lại, bắt đầu lo lắng.
Lặng lẽ chạy đi hỏi bạn học của Tiểu Tân, câu trả lời
là cậu ta xin nghỉ ốm thời gian dài.
Du Nhiên không kiềm chế được, đành phải chủ động chạy
tới nhà trọ của Tiểu Tân ngồi chờ, nhưng chờ hai ngày liền vẫn không thấy được
một sợi tóc của Tiểu Tân.
Thật vất vả mới biết được tin Tiểu Tân gần đây thường
tới một hộp đêm ở phía Tây thành phố từ một bạn học trong đội kịch, Du Nhiên
không suy nghĩ nhiều, lập tức tới đó.
Tới nơi đã là buổi tối, cũng là lúc náo nhiệt nhất, Du
Nhiên ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng phát hiện ở một cái bàn hình
tròn trên lầu ba, tìm thấy bóng dáng Tiểu Tân.
Cậu ta và một đám người nhìn có vẻ không tốt đang ngồi
cùng nhau, dường như đang đánh bài.
Trong khói thuốc quanh quẩn, Du Nhiên nhìn thấy người
bên cạnh đang hút một loại thuốc khả nghi.
Sa ngã, thằng nhóc này hoàn toàn sa ngã rồi.
Du Nhiên vô cùng muốn tiến lên lật tung cái bàn tròn
kia, đập đám nhóc con quần áo lụa là kia bầm dập mặt mũi.
Nhưng đàn chị xã hội đen không phải ai cũng có thể
làm, nhìn đôi chân ngắn của mình, Du Nhiên hít một hơi nhẫn nhịn, lặng lẽ chạy
tới một gian phòng trong toilet nam chờ Tiểu Tân.
Bởi vì trốn trong một phòng, tầm nhìn bị ngăn cản, Du
Nhiên không cách nào đoán được ai với ai, vì vậy mỗi lần cửa mở ra, cô phải
dùng tất cả biện phát để nhìn xem.
Người thứ nhất đi vào, ngồi xuống căn phòng bên cạnh
Du Nhiên, Du Nhiên đành phải đứng trên bồn cầu, dán vào tấm vách, kiễng chân
nhìn sang.
Ai ngờ, vừa mới dựa vào tấm vách, “rầm” một tiếng,
thật giống như “Lư Sơn Thăng Long Phách****”, WC
nổ tung.
**** Lư Sơn Thăng Long Phách
![]()
Một mùi tanh tưởi nhắm thẳng về phía mắt, mũi, miệng
của Du Nhiên, hun cô đến mức nước mắt chảy ròng ròng, suýt chút nữa ngã lăn
trên mặt đất.
Trải qua kinh nghiệm xương máu đầu tiên, Du Nhiên
không dám trèo tường tìm hồng hạnh nữa, cô đổi thành ngồi xổm xuống đất, quan
sát giày của người ta.
Một người đi vào, đi một đôi giày da hàng hiệu bóng
loáng, ừm, quá trưởng thành, không phải phong cách của Tiểu Tân.
Lại một người nữa đi vào, đi một đôi giày lưới, ừm,
quá yểu điệu, cũng không phải phong cách của Tiểu Tân.
Hai đôi giày, dần dần tới gần nhau, sau đó… hai cái
quần rơi trên mặt đất.
“Ư ư ư…”
“A a a a a a…”
“Ưm ưm….”
“……”
Câu chuyện hoa cúc, chính thức hạ màn.
Du Nhiên nghe mà thấy nhiệt huyết sôi trào, giang cả
tứ chi, dính lên cửa như một con nhện bị đập bẹp, hận cái lỗ tai không thể to
hơn được nữa.
Dù sao cũng là nơi công cộng, hai gã GAY rất nhanh đã
kìm nén sự sung sướng đó lại, sửa sang lại quần áo rồi mang theo tâm trí của Du
Nhiên, đi ra ngoài.
Xem ra WC nam là một nơi thật tốt, nếu không có cái
mùi tuyệt vời ở sát vách đập vào mũi thì Du Nhiên muốn ở đây cho đến sông cạn
đá mòn.
Lúc này, cửa bị mở ra lần thứ hai, một người bước vào,
sau đó, là tiếng nhạc quen thuộc – tiếng chuông điện thoại của Tiểu Tân.
Tiếp đến, là tiếng nói chuyện mất kiên nhẫn của Tiểu
Tân: “Chuyện của tôi không cần các người quan tâm!”
Du Nhiên chắc chắn trong lòng, đúng rồi, lần này nhất
định là cậu ta, không sai.
Hít sâu mấy hơi không khí khủng khiếp, Du Nhiên nhắm
mắt, dùng sức đẩy cửa phòng ra.
“Long Tiểu Tân, cậu đừng có…” Du Nhiên đang định chửi
ầm lên, ai ngờ phát hiện trước mặt không có ai.
Chẳng lẽ là ảo giác của cô?
Đang tự hỏi ảo giác đấy là do mùi tanh tưởi ở sát vách
hun mà sinh ra hay vì suy nghĩ quá nhiều đến Tiểu Tân thì Tiểu Tân lảo đảo bò
từ dưới đất lên.
Cuối cùng Du Nhiên cũng hiểu ra – thì ra Tiểu Tân bị
cánh cửa cô đẩy mạnh ra đụng phải ngã xuống đất.
Trong chớp mắt gặp lại, hai người có chút khó xử, đều
ngẩn cả người.
Nhưng bầu không khí trong WC cộng với cái mùi này thật
sự không thích hợp với nội dung tuyệt đẹp của vở kịch này, vì vậy Tiểu Tân rất
nhanh đã tỉnh lại, hai tay đút vào trong túi, rồi lại day day mũi, dời mắt ra
chỗ khác, vờ như vô tình hỏi: “Em ở đây làm gì?”
Ai biết vừa dứt lời, một vật thể không rõ nguồn gốc
lập tức đập về phía đầu cậu ta, Tiểu Tân tránh không kịp, chỉ nghe “cốp” một
tiếng, sau đó đầu bắt đầu ong ong vang lên.
Sau khi ong bay đi hết, Tiểu Tân bùng phát, giận dữ
hét lên: “Vì sao lại dùng túi đập tôi? Còn nữa, trong túi có cái gì mà nặng như
vậy?”
“Khi đi ngang qua