ạn của anh ta rất cao, có thể khiến bất kỳ người con gái
nào dao động.”
“Có thể vì trả thù, có thể vì không kháng cự được sự
mê hoặc, nói chung, tôi lên giường với Cổ Thừa Viễn, ngay trong ngày sinh nhật
Khuất Vân.”
“Khuất Vân nhìn thấy tất cả, bề ngoài lạnh lùng của
anh ấy cuối cùng cũng bị phá hủy, ngày hôm sau, anh đánh Cổ Thừa Viễn ngay
trước mặt mọi người.”
“Nghe tin này, tôi rất hài lòng, tôi cho rằng, ít nhất
điều này cũng chứng minh Khuất Vân có quan tâm đến tôi.”
“Nhưng tôi sai rồi, sự bất thường của Khuất Vân lúc
đó, nguyên nhân lớn nhất là vì sự phản bội và lừa dối của Cổ Thừa Viễn… Không
phải vì tôi, chưa bao giờ.”
“Lần đó, Khuất Vân tự động thôi học, rời khỏi trường
quân đội, còn tôi, tiếp tục hẹn hò với Cổ Thừa Viễn.”
“Thế nhưng, khi thật sự hẹn hò, tôi mới phát hiện, Cổ
Thừa Viễn cũng không phải người tôi muốn, Khuất Vân, ít nhất anh ấy còn chân
thật, yêu hay không yêu, anh ấy sẽ không che giấu, mà rõ ràng làm cho người ta
cảm nhận được. Còn Cổ Thừa Viễn, anh ta sẽ nhiệt tình ôm lấy cô, khiến cô có ảo
giác anh ta rất yêu cô, nhưng khi thật sự mở trái tim anh ta ra, nơi đó, chỉ có
băng tuyết.”
“Sau này, tôi quay lại tìm Khuất Vân hai, ba lần,
nhưng anh ấy luôn từ chối tôi, rất kiên quyết. Tôi phát hiện anh ấy đang qua
lại với cô, tôi rất tức giận, bởi vì đối với tôi mà nói, bị cô đánh bại là một
chuyện không thể chấp nhận được. Vì vậy tôi dùng trăm phương nghìn kế tìm hiểu
sự thật, tôi muốn nói cho mọi người biết Khuất Vân ở bên cô là có mục đích, cô
vẫn không thắng được tôi.”
Thì ra là như vậy, xem ra, tất cả mọi người đều là
những kẻ không chịu thua kém.
“Vưu Lâm thì sao, anh ấy thật sự yêu cô chứ?” Du Nhiên
hỏi.
“Vưu Lâm…” Đường Ung Tử chậm rãi nhớ lại: “Từ trước
tới giờ anh ấy đều ở bên tôi, khi tôi say rượu, anh ấy dìu tôi, khi tôi thất
tình, anh ấy ở bên tôi, khi tôi không vui, anh ấy chọc tôi cười. Tôi biết tình
cảm của anh ấy đối với tôi, nhưng tôi luôn nghĩ rằng anh ấy không xứng với tôi.
Vì vậy, tôi vẫn chỉ duy trì mối quan hệ bạn bè với anh ấy. Tôi cho rằng anh ấy
sẽ luôn ở bên cạnh tôi như vậy, thế nhưng… bỗng có một ngày, anh ấy cứ thế biến
mất, không để lại cho tôi một lời, cứ thế biến mất.”
“Nếu đã có lòng đi tìm, muốn tìm thấy cũng không phải
chuyện khó.” Du Nhiên nói: “Điểm then chốt là, cô có muốn ở bên anh ấy hay
không?”
“Tôi… không biết.” Đường Ung Tử chậm rãi lắc đầu.
Du Nhiên nở một nụ cười tăm tối trong lòng, cuối cùng
cũng có người biến thành kẻ ngu ngốc trong tình yêu rồi.
“Nhất định phải nghĩ cho nhanh, loại đàn ông có giá
trị kinh tế như Vưu Lâm rất được hoan nghênh, không chừng vài ngày nữa sẽ gửi
thiệp đến mời cô đi uống rượu đầy tháng của con anh ta cũng nên. Nếu không nửa
đường cũng nhảy ra một cô nàng nào đó, đến lúc đó, cho dù cô có cởi hết quần áo
đứng trước mặt người ta, người ta cũng hoàn toàn không có phản ứng.”
Có lẽ bị suy đoán của Du Nhiên hù dọa, Đường Ung Tử
đứng lên, mím đôi môi đỏ mọng, gương mặt tinh xảo từ do dự chậm rãi biến thành
kiên nghị.
Du Nhiên biết, đàn chị đã sống lại, lời Đường Ung Tử
muốn nói chính là: đàn ông của chị đây, mặc xác nhà ngươi là cái gì ma quỷ xà
thần, vương mẫu ngọc đế, ai cũng không được chạm vào.
Đường Ung Tử cầm túi xách lên, từ trên cao nhìn xuống
Du Nhiên: “Có lòng nhắc nhở cô một câu, Khuất Vân cũng không phải người tốt,
lần trước anh ta cố tình hẹn tôi tới trường hai người gặp mặt chính là để kích
thích cô, tiện thể thử xem cô còn cảm giác với anh ta hay không.”
Du Nhiên nắm chặt tay, đã biết thằng nhãi này không có
ý tốt gì mà.
“Dám dùng tôi làm bia đỡ đạn, tôi sẽ không dễ dàng để
yên cho anh ta.” Đường Ung Tử thề.
Du Nhiên gật đầu như băm tỏi, vũ trụ nhỏ, bùng nổ đi,
nổ chết bọn họ đi, đừng làm chính mình mất mặt.
Cầm túi xách lên, di chuyển đôi giày cao chín phân,
Đường Ung Tử khí thế đi ra khỏi phòng bệnh.
Cô ta không quay đầu lại, giống như lẩm bẩm, nhưng âm
lượng lại khiến Du Nhiên nghe rõ ràng: “Bị hai kẻ như thế thích, trước kia tôi
ghen tỵ với cô, còn bây giờ… tôi cảm thấy cô thật đáng thương.”
Được lắm, cuối cùng cũng được người ta ghen tỵ rồi, Du
Nhiên cố gắng coi những lời này là lời khen.
Đường Ung Tử nhất định không phải cái đèn cạn dầu, cái
mà cô ta gọi là trả thù không khỏi khiến Du Nhiên vô cùng chờ mong.
Còn chưa lẩm nhẩm hết câu “một, hai, ba, bốn, năm, lên
núi đánh con hổ”, Khuất Vân đã chủ động gọi điện tới.
Khi nhìn thấy thông báo là anh gọi tới, vùng lông mày
của Du Nhiên nhíu lại, bởi vì theo ước định của bọn họ, trước khi Du Nhiên chủ
động liên lạc, Khuất Vân không thể quấy rầy.
Nghe máy, Du Nhiên chủ động mở miệng: “Có chuyện gì
gấp sao?”
“Chuyện gì mới tính là chuyện gấp?” Khuất Vân hỏi
ngược lại.
“Khuất Vân, giờ tôi không có thời gian lằng nhằng với
anh.” Du Nhiên day day thái dương.
Bên kia chỉ im lặng trong chốc lát, sau đó đột ngột
nói một câu: “Tôi cho rằng, em đã hứa sẽ suy nghĩ về quan hệ giữa chúng ta.”
“Tôi đã hứa như vậy.” Du Nhiên nói.
“Ý em là, em ở bên cạnh Cổ Thừa Viễn suy nghĩ về quan
hệ
