không ngờ Taek Gi lại nói như vậy. Cô
cứ nghĩ anh ta nhất định sẽ nói những lời đại loại như cô không biết làm nông
mà chi giỏi trốn việc, hay cả ngày chỉ chăm chăm mơ màng thừa hưởng mảnh vườn.
Nhìn cách Taek Gi đối xử với Ji Hyeon cứ tưởng con người ấy vô cùng tàn nhẫn,
không ngờ anh ta cũng biết bao dung, bênh vực cô.
Do Taek Gi đã lên tiếng bảo vệ Ji Hyeon
nên cô phải xem xét lại kế hoạch mách với ông những gì anh chàng Taek Gi này đã
làm với mình và cả công việc ở vườn nho mệt đến phát khóc lên được. Gã trai mà
Ji Hyeon hận chỉ muốn nhai ngấu nghiến ấy đang nói những lời bảo vệ cô trước
mặt ông, nếu cô cứ bất chấp nói những điều không hay về anh ta, thì đương
nhiên, ông sẽ không thể nào nghĩ tốt về cô được. Suy nghĩ sâu hơn một chút, Ji
Hyeon đâu phải đứa con nít một hai tuổi mà đi kể tội với ông rằng anh ta hễ
thấy cô là càu nhàu, rồi mặc tình hành khổ cô. Cô với người ông họ đã nhiều năm
xa cách cũng chẳng phải thân thiết, gần gũi gì, đến lúc đó ông sẽ hỏi vặn lại,
chẳng phải cô đến đây để học việc sao? Nói đi cũng phải nói lại, ông họ từ lâu
đã mất liên lạc, tự nhiên bảo sẽ giao lại vườn nho cho Ji Hyeon xem ra cũng
thật là một người kỳ lạ.
Dù sao đi nữa, Ji Hyeon vốn dĩ mong có ông
ở đây, như vậy Taek Gi sẽ phải nín nhịn không rầy la cô, nhưng tình hình rốt
cuộc lại không như vậy. Có ông hay không có ông thì mỗi lần Ji Hyeon phạm lỗi,
Taek Gi đều mắng cô ngay mà chẳng nể nang gì. Nếu có mặt, ông cũng chẳng giúp
gì cho Ji Hyeon mà chỉ đứng đó như vật trang trí mà thôi.
Ji Hyeon và các bà cô thu hoạch những chùm
nho đầu tiên để giao cho siêu thị Seoul, sau khi hoàn tất việc gói bọc cho vào
thùng thì Taek Gi gọi cô.
“Có việc gì thế?”
“Đi theo tôi.”
Ji Hyeon đi theo Taek Gi ra khỏi vườn,
Taek Gi mở cửa xe tải cho cô. Đây là chiếc xe tải đầu tiên cô được nhìn thấy.
Đã mười ngày trôi qua từ khi cô dốc toàn tâm toàn ý xuống Kim Cheon để thừa
hưởng vườn nho này, dù là sáng sớm ra vườn hay chiều tối xong việc quay về, lúc
nào cũng đi máy cày, tuyệt nhiên chưa từng thấy có xe tải.
“Đi đâu vậy?”
“Vào thành phố.”
Taek Gi vừa leo lên buồng lái vừa nói.
“Vào thành phố?”
Ji Hyeon vừa ngồi xuống ghế bên cạnh, Taek
Gi lập tức nổ máy đi ngay.
“Sao lại vào thành phố?”
“Đi chợ.”
“Chợ á?”
Taek Gi đưa Ji Hyeon cùng đi chợ. Sau mười
ngày từ khi đến xã Gae Ryeong, đây là lần đầu tiên Ji Hyeon bước ra khỏi làng.
Taek Gi chở Ji Hyeon đến chợ. Anh ta đã
ghi hết các thứ muốn mua ra giấy, cứ đi phăm phăm chẳng để cho Ji Hyeon có thời
gian thăm thú. Ji Hyeon vô cùng tò mò muốn biết ngôi chợ lớn nhất ở đây so với
những khu chợ phổ biến hay những con phố mua sắm ở Seoul có nét đặc trưng riêng
nào hay không? Nhưng Taek Gi cứ bước thật nhanh về phía trước, Ji Hyeon lẽo đeo
theo sau, chẳng có thời gian để ngắm nghía hay làm gì nữa.
“Phải đi chợ nhanh rồi về vườn ngay. Lần
sau hẵng đi dạo.”
Ji Hyeon nhìn Taek Gi, vừa nói vừa loay
hoay ngó nghiêng với vẻ ngờ vực.
“Lần sau còn đi nữa à?”
“Chợ diễn ra trong năm ngày cơ mà.”
Cô thắc mắc không biết Taek Gi muốn mua gì
mà dừng lại trước nơi có một đống giày. Giày thể thao rẻ tiền và đủ các loại
giày khác được bày lộn xộn trên đất.
“Cô chọn một đôi giày thể thao đi.”
Taek Gi nói xong, Ji Hyeon xị mặt nhìn
quanh đống giày, cô mà cũng phải đi những đôi giày thế này sao.
“Chân cô số mấy?”
“235.”
“Mang thử cái này xem.”
Taek Gi xem xét mấy đôi giày rồi đặt một
đôi xuống đất nói. Chỉ đơn giản là một đôi giày màu trắng, chẳng có gì đẹp cả.
Ji Hyeon không vừa ý nhưng không thể lúc
nào cũng đi đôi ủng cao su nặng trịch được, cô đành xỏ chân vào đôi giày Taek
Gi chọn cho. Tuy đôi giày thể thao chẳng có gì đẹp nhưng chắc do đã quen mang
ủng nặng nên Ji Hyeon cảm thấy đôi giầy này nhẹ như bông. Cô đã đắn đo không
biết làm sao đi nổi đôi giày rẻ tiền này, nhưng khi thử vào rồi thì cảm thấy nó
tốt gấp trăm lần đôi ủng.
“Được đấy chứ?”
“Nhẹ lắm!”
“Vậy thì được. Bao nhiêu chị ơi?”
“15000 won.”
“13000 won thôi.”
“Không thể bớt đến 2000 won thế được. Thôi
tôi bớt cho 1000 won đấy.”
Mặc
bà chủ nói chỉ bớt 1000 won, Taek Gi vẫn chẳng nói chẳng rằng lấy 13000 won ra
trả.
“Tôi
đã bảo bớt 2000 won không được cơ mà.”
Bà
chủ nhăn nhó hết cỡ xua tay.
“Bán
đắt hàng nhé!”
Taek
Gi cầm đôi ủng Ji Hyeon cởi ra rồi đi mất. Ji Hyeon chẳng biết làm thế nào,
đành hết nhìn bà chủ tiệm giày lại nhìn Taek Gi, rồi mau chóng rời khỏi như thể
chạy trốn. Ji Hyeon lén ngoảnh đầu lại thì thấy bà ta đang cười cười nhét tiền
của Taek Gi vào túi đeo hông. Sao lúc bà chủ nhăn mặt kiên quyết bảo không thể
bớt 2000 won, Taek Gi lại chúc bà ta bán đắt hàng, rồi mau chóng chuồn mất? Sao
bà ta trước còn nhăn mặt không muốn bán, chỉ thiếu điều bảo mình cởi giày ra
ngay, nhưng khi Taek Gi đi rồi thì lại tươi cười thế kia?
Tiếp
theo, Taek Gi đến hàng bày bán quần áo.
“Cô mua hai chiếc quần đi.”
Quả là chuyện buồn cười nhưng đúng là hiện
giờ Ji Hyeon đang mặc quần của Taek Gi. Ji Hyeon đã giặt và phơi chiếc quần lấy
của Taek Gi hôm đầu tiên, sau
