Chạy Theo Hạnh Phúc

Chạy Theo Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324414

Bình chọn: 8.5.00/10/441 lượt.

An Hòa cho là bọn họ

đang buồn vì bạn của mình nên không biết phải làm sao, “Ơ… không phải

tôi cố ý, rất…rất xin lỗi.”

Dùng cánh tay không bị thương vuốt khẽ lên đầu

cô rồi lại giống như đã không phải với cô nên thu tay lại, khóe miệng

khẽ nhếch lên thành một đường cong nhiều năm qua chưa từng có, “Sao cô

không chịu làm phu nhân của chúng tôi thế?” (ý nói là làm vợ của anh

Liệt ấy) Một cô gái bình thường hoạt bát như vậy, trên đời này có

thể có mấy người, dù cho chính mình không thể có được thì cũng hy

vọng giờ phút nào cũng gặp được cô, cũng muốn bảo vệ thật tốt cho

cô, để cho cô luôn vô âu vô lo vui vẻ mỉm cười.

Nếu như An Hòa biết rõ trong lòng bọn họ nghĩ

gì thì nhất định sẽ rống giận nói: tôi van anh đấy, cô gái bình

thường nào chả có tình cảm, chả biết khóc biết cười biết đau khổ.

Chỉ có đám người ông các người suốt ngày chỉ biết đánh đánh giết

giết chưa bao giờ tiếp xúc với những cô bé lương thiện trong sáng nên

mới cảm thấy cô hiếm có thôi.

“Được rồi, mọi người đi nghỉ ngơi đi!” Thấy vết

thương đã xử lí xong, lúc này bác sĩ Holl vẫn đứng im lặng nãy giờ

đi tới nói.

Mấy người vệ sĩ không có bất kì ý kiến gì

với lời nói của vị bác sĩ này, đứng lên theo ý tá sang phòng cách

vách nghỉ ngơi.

Holl ngồi xuống bên cạnh An Hòa, đôi chân thon

dài bắt chéo, tuy cường tráng nhưng toàn thân vẫn tản ra một loại

khí chất quý tộc ưu nhã.

“Bác sĩ Holl.”

Holl nghiêng đầu nhìn cô bé đang ngồi co quắp,

cười hỏi: “Cháu lớn lên cùng với A Liệt từ nhỏ sao?”

Bởi vì người đàn ông này cũng tầm tuổi với ba

An nên giọng điệu khi nói chuyện của An Hòa cung kính như với người

bề trên, “Đúng vậy ạ, A Liệt cùng với bác Trình vốn là hàng xóm

của chúng cháu, về sau nhà cháu chuyển đến nơi khác trong thành phố

A, nhưng mà A Liệt cũng thường tới tìm cháu, về sau thì…bác Trình

qua đời, mỗi kì nghỉ A Liệt đều ở nhà dì.”

…Dì…Bác sĩ Holl bị nghẹn bởi hai chữ này…Nếu

như ông ta nhớ không lầm thì những ngày nghỉ Trình Liệt đều ở chỗ

ông ta mà, hằng năm bất kể ba cậu ấy có phái ai đến dạy bảo Trình

Liệt thì ông ta đều đi theo.

Holl thầm nghiến răng trong lòng với từ “dì”

này, cái tên nhóc thối tha láo lếu này!

“…Chú..ơ…Cháu có thể gọi ngài như vậy không?”

“Có thể chứ, A Liệt cũng gọi tôi là chú!”

“Chú, cháu muốn hỏi chú một việc.”

“Hỏi đi!”

“Ba của A Liệt và bác Trình, vì sao không ở

cùng nhau?”

Ông cũng không ngạc nhiên vì câu hỏi của cô gái

này, ánh mắt của Holl có hơi xa xăm, thật lâu sau mới thở dài một

hơi, “Chuyện này vốn không thích hợp để nói với cháu…Nhưng cháu cũng

giống như mẹ của A Liệt, đều yêu cùng một loại đàn ông.”

“Mẹ của A Liệt trên là Trình Tư Oánh, ba của A

Liệt là Denaro, lúc quen với Tư Oánh đã có vợ, hơn nữa còn có ba

trai một gái. Khi đó trong thành ngài Denaro không chỉ có vợ con mà

còn có rất nhiều tình nhân…nhưng mà Tư Oánh là người ngài Denaro yêu,

vậy nên từ khi có cô ấy, mỗi ngày ngài đều ở cùng với cô ấy.”

“Thật ra, thật ra cái ngài ấy thích chính là

vẻ xinh đẹp thuần khiết như một cây hoa anh đào của cô, đó là vẻ đẹp

hoàn mĩ trong thế giới của ngài ấy. Tư Oánh ngây ngốc chờ đợi hai

năm, chờ mong một ngày ngài ấy có thể thừa nhận ngài ấy cũng yêu

mình, sống cùng cô suốt quãng đời còn lại…Hai năm sau, cô ấy lòng

tràn đầy vui mừng phát hiện ra mình đã mang thai…”

Nói đến đây, Holl liếc nhìn qua An Hòa, “Nhưng

giáo phụ lại bắt cô ấy phải bỏ nó…Cô ấy không chịu, về sau nản

lòng thoái chí rời khỏi Sicilia, trở lại Trung Quốc, cũng sinh ra A

Liệt…”

Yên lặng một lúc lâu, An Hòa thấp giọng nói: “Khó

trách A Liệt không hề nhắc tới ba anh ấy…Bác Trình thật là ngốc.”

Nhớ khi còn bé, bác Trình thường xuyên ôm hôn cô, vui vẻ nói bác rất

thích cô nhóc này, hãy về làm vợ Tiểu Liệt nhà bác đi… Bác Trình

dịu dàng sáng lạn như vậy lại yêu thật khổ sở.

Thời đó, chưa lập gia đình mà sinh con sẽ bị

xã hội khinh rẻ, huống chi ngay cả cha của đứa bé bà cũng không thể

nói ra, những áp lực cùng đau khổ kia đổi lại là bất kì người phụ

nữ nào chắc hẳn cũng không có dũng khí sinh đứa bé ra, nhưng mà bà

ấy thì không, một mình sinh ra Trình Liệt, cũng ngậm đắng nuốt cay

nuôi lớn anh…yêu sâu đậm mới có thể vì một người đàn ông không xứng

đáng mà làm những việc này…

“Ba Trình Liệt từng nói một câu, phụ nữ phương

Đông đều rất chấp nhất đối với tình cảm, cho dù vẻ bề ngoài có

yếu đuối nhưng n


pacman, rainbows, and roller s