ạn thời gian rất dài, cô đều không cùng bọn họ tham gia tụ hội, thẳng đến khi Khương Dương, Uông Tử chia tay.
Đêm hôm đó tinh thần Khương Dương rất sa sút, tại thời điểm cô đến quán
bar, hắn đã uống quá nhiều, ghé trên bờ vai Ôn Hi Thừa như là đang
khóc, cô sau khi ngồi xuống nghe được hắn nói” Thật xin lỗi, huynh đệ,
thật xin lỗi!”
Ôn Hi Thừa vẫn cúi đầu, ngay cả cô lại gần cũng không phát hiện.
Cô hỏi Hạ Tử Phi” Chuyện gì xảy ra?”
Hạ Tử Phi ngửa đầu ném hạt lạc vào trong miệng, nhàn nhạt nói” Uông Tử
cùng hắn chia tay nói lần kia tại sân cỏ là cô ta uy hiếp Hi Thừa cùng
mình uống ly rượu giao bôi .”
Cô có chút khó hiểu” Uông Tử lấy cái gì uy hiếp anh ta?”
” Cô ta nói nếu như Hi Thừa không đồng ý, thì cô ta sẽ cho Khương Dương đội nón xanh(cắm sừng!)!”
Cô cười lạnh:’’ Vậy cũng là uy hiếp?”
Hạ Tử Phi nhìn cô liếc mắt một cái nói” Người con trai kia chính là Ôn Hi
Thừa, Hi Thừa đem hắn làm huynh đệ có thể bỏ mặc huynh đệ sao, cuối cùng con tiện nhân Uông Tử kia vẫn là phách thối , Khương Dương liền TM là
SB!*” .Cô mím môi không nói.
(*sb là les đóng vai trò nam ( chồng ) mạnh mẽ, fem là les đóng vai trò nữ ( vợ ) yếu đuối)
Khương Dương uống đến bất tỉnh nhân sự ngã về phía sau, Hạ Tử Phi lại cùng nam sinh khác rời đi trước, Ôn Hi Thừa ngồi không nhúc nhích, cúi đầu lặng
yên uống rượu.Vì huynh đệ hắn cùng bạn gái người ta làm ra cái chuyện
mập mờ này cô còn không có cách nào tiếp nhận nổi, cũng không biết nói
với hắn cái gì, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
” Ngồi một lát không được sao?” Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn cô thanh âm có chút khàn
khàn nói, trong ánh mắt của hắn lộ ra sự yếu ớt, cô hít sâu một hơi,
không làm được không quan tâm đến, một lần nữa ngồi xuống.
” Trong khoảng thời gian này vì sao tránh mặt anh?” hắn chôn đầu xuống dưới nói thật nhỏ.
” Tôi không có, kỳ thi sắp đến tôi phải ôn tập’’
‘’ Ngay cả thời gian tiếp điện thoại hay nhắn tin cũng không có?’’
Cô không nói chuyện.
Ôn Hi thừa ngẩng đầu nhìn cô chân thành nói” Chuyện Uông Tử kia anh xử lý không tốt, hy vọng em có thể tha thứ’’.
Cô lắc đầu nói” Anh cùng cô ta, hoặc là cùng bất kỳ một nữ sinh khác thế
nào, xảy ra chuyện gì đều không cần nhận được sự tha thứ của tôi, chúng
ta chỉ là bằng hữu, tôi không có quyền lợi can thiệp .”
Ôn Hi
Thừa nhìn về phía cô ánh mắt càng ngày càng ảm đạm, dần dần có đau xót,
hắn không ngừng nuốt nước miếng, yết hầu nhiều lần rung động, trầm mặc
không nói, cô không đành lòng nhìn ánh mắt của hắn, bỏ qua một bên đứng
lên nói” Không còn sớm, tôi phải trở lại ký túc xá , anh cũng sớm một
chút trở về đi.”
Hắn không nói chuyện, cô quay người rời đi, thời điểm đi ra, cô nhìn thấy hắn xoay người ghé vào trên mặt bàn,
hiện lên bóng lưng cô độc mà bất lực.
Kỳ thi đến, cô
không có nhiều thời gian rảnh rỗi mà tự hỏi mình đối với Ôn Hi Thừa cuối cùng là loại tình cảm gì, mà trên thực tế từ đêm đó về sau ngoại trừ
lúc thi bọn họ cơ hồ không có gặp mặt.
Nghỉ hè năm 3, cô cùng người bạn cùng phòng Lưu Ny Ức tham gia vào đội tình nguyện trường với họat động bảo vệ môi trường, cả kỳ nghỉ họ đều đi khắp thành phố
tuyên truyền bảo vệ môi trường cùng với quét sạch rác rưởi, cơ bản mọi
người đều ở lại trên đỉnh núi, nơi ấy tín hiệu rất kém, điện thoại lại
không có điện cô liền để nó vào ngăn cuối cùng của cặp sách.
Nghỉ hè chấm dứt trở lại trường học, tất cả mọi người nói cô phơi nắng đến
độ gần giống, gần thành, gần bằng dân châu Phi chạy nạn .
Khai giảng, cô cùng bọn Tử Phi tụ hội, nhưng không có gặp Ôn Hi Thừa, hắn không có trong trường học.
Cơm nước xong xuôi tại thời điểm trở lại trường học, Hạ Tử Phi hỏi cô ”
Nghỉ hè điện thoại di động của em như thế nào luôn tắt máy?”
” Trên núi không có tín hiệu, nên tắt điện thoại, làm sao vậy? Anh đi tìm em?”
” Hi Thừa đi tìm em rất nhiều lần, giống như có chuyện gì gấp, chỉ kém chưa bắt tôi đi tìm nhà em.’’
Cô sửng sốt một chút nói” Anh ta tìm tôi có thể có chuyện gì gấp?”
Hạ Tử Phi lắc đầu” Không biết, hắn không nói.”
Cô nghĩ nghĩ nói” Anh biết anh ta vì sao không ở trường không?”
Hạ Tử Phi trầm mặc một lát nói” Ông nội của hắn ngã bệnh, hình như rất nghiêm trọng.”
Cô không lên tiếng nói chuyện.
Một lát sau, Hạ Tử Phi nhìn cô nói” Hi Thừa có nói với em về người nhà của hắn khônh?”
Cô lắc đầu, ” Em chỉ biết là người nhà của anh ta đều ở nước ngoài, cũng là anh nói cho em biết , làm sao vậy?”
Hạ Tử Phi quay lưng về phía cô nói:’’ Khi hắn lên 6, ba mẹ hắn vì tai nạn
xe cộ mà qua đời, hắn từ nhỏ đã cùng ông nội sống nương tựa lẫn nhau, , nhưng ông nội của hắn đối với hắn vẫn luôn không tốt lắm, anh gặp một
lần, ánh mắt ông nội của hắn nhìn hắn như kẻ thù, nhưng Hi Thừa rất quý ông nội của hắn, lần này ông nội của hắn sinh bệnh anh nghĩ hắn khẳng
định rất khổ sở.”
Cô khiếp sợ nhìn hắn, nhất thời không cách nào
tiêu hóa tin tức như vậy.Ôn Hi Thừa, một bé trai sáng sủa hoạt bát như
vậy, nhưng cha mẹ đều mất!
Hạ Tử Phi đốt một điếu thuốc, ánh mắt trở nên xa xăm, một lúc lâu sau, hắn nói” Hạ Thiên, anh không
biết giữa 2 ngươi phát sinh
