80s toys - Atari. I still have
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223425

Bình chọn: 8.00/10/2342 lượt.

u phần tương tự với Liêm Chiêu, chắc là cùng một mẹ sinh ra.

“Cha và nương đều đã ở trong đường thượng.” Nam hài kia nói.

Tuổi hắn tuy nhỏ, nhưng khẩu khí ôn hòa có lễ, hơi có chút già dặn.

Liêm Chiêu mỉm cười, gật gật đầu, mở miệng, nói với Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu chúng ta vào thôi.”

Tiểu Tiểu phục hồi tinh thần, cứng ngắc gật đầu.

Nam hài kia nhờ thế mới chú ý tới tiểu Tiểu. Hắn ngước mắt, thoáng đánh giá Tiểu Tiểu một phen.

Tiểu Tiểu nhìn quần áo mình, được rồi, lần trước, sau khi bộ kia bị rách, nàng cũng chỉ còn lại mấy bộ này. Tuy rằng có chút cũ, nhưng cũng coi như sạch sẽ. Tuy nhiên… Trông có vẻ hơi nghèo kiết hủ lậu…

Tiểu Tiểu đang nghĩ ngợi, lại nghe đứa nhỏ kia mở miệng, khiêm tốn nói: “Liêm Ngọc gặp qua chị dâu.”

Tiểu Tiểu cả kinh, giật mình tại chỗ.

Đứa nhỏ kia cười đến ôn nhu, vẻ mặt chân thành.

Tiểu Tiểu không nói gì, chỉ đành quay đầu nhìn Liêm Chiêu. Trong biểu tình Liêm Chiêu lại mang theo đương nhiên, hắn thấy Tiểu Tiểu nhìn mình, nhợt nhạt cười, “Đệ đệ ta, Liêm Ngọc…”

Liêm Doanh thở dài, nói: “Được rồi, đừng đứng đây nữa, có gì vào nhà nói sau.”

Nàng nói xong, vươn tay đẩy nhẹ lưng Tiểu Tiểu, “Đi thôi, Tiểu Tiểu.”

Cái đẩy này, khiến kẻ đang ngẩn người như Tiểu Tiểu lảo đảo một cái, cứ như vậy mà bước chân vào liêm phủ. Nàng ngẩng đầu, liền phát giác, cho dù là gia đinh hay tỳ nữ trong phủ, ánh mắt mọi người đều tập trung lại trên người nàng, khiến nàng hốt hoảng…

Nàng chậm rãi đi về hướng đại đường, trong lòng âm thầm kêu khổ. Người nhà giàu, đúng là không giống bình thường a! Đừng có nghĩ nhà cửa mộc mạc thì thật sự mộc mạc nhé! Đã từng nghe lời đồn trên phố, gia đinh trong Liêm gia chính là gia tướng, thân thủ bất phàm, tùy thời có thể ra trận giết địch. Còn những tỳ nữ nhìn có vẻ mảnh mai kia, cũng đều có võ nghệ trong người, không thua kém gì đấng mày râu. Mà giờ phút này, trong ánh mắt những người đó, có tò mò, có hoài nghi, có nghiền ngẫm…

Tiểu Tiểu bất đắc dĩ đi đến cửa đại đường, sau đó, dừng suy nghĩ, đẩy cửa đi vào.

Trên đường thượng có một đôi vợ chồng đang ngồi. Nam tử khoảng chừng hơn bốn mươi, thân hình cao ngất, vẻ mặt nghiêm túc, tuy tướng mạo nho nhã ôn hòa, nhưng trong mi mày lại ẩn giấu bá khí. Nói như vậy, đây chính là gia chủ Liêm Ích. Ngồi bên người hắn, là một phụ nhân khoảng ba tư ba năm tuổi, chính là phu nhân của Liêm Ích. Phong thái dịu dàng đoan trang uy nghi kia, vừa nhìn đã biết chính là tiểu thư khuê các, con cháu danh môn.

Tiểu Tiểu không tự giác đứng ngây người ở trong đường thượng, ngơ ngẩn nhìn hai người kia.

“Cha, nương.” Liêm Chiêu mở miệng, hành lễ.

Nhìn thấy hắn, trong mắt phu nhân hiện lên ý cười. Liêm Ích hơi vuốt cằm, nói: “Ngồi đi.” Lập tức, hắn lại nhìn Tiểu Tiểu, “Vị này chắc là Tả cô nương?”

Tiểu Tiểu cả kinh, nói: “Ách, thảo dân gặp qua Liêm đại nhân, Liêm phu nhân.”

Câu này của nàng vừa ra khỏi miệng, trong đại đường đột nhiên yên tĩnh lại.

Tiểu Tiểu nháy nháy mắt. Không sai a. Chức quan của Liêm gia là chính thị đại phu, nàng chỉ là dân đen, gọi một tiếng “Đại nhân” là đương nhiên mà?

Nàng đang không hiểu gì, chợt nghe thấy Liêm Ích mở miệng, ôn hòa nói: “Tả cô nương không cần giữ lễ, mời ngồi.”

Tiểu Tiểu có chút cứng ngắc ngồi xuống, toàn thân từ trên xuống dưới đều không được tự nhiên.

Liêm Doanh cười, mở miệng nói: “Đại ca, nhìn ngươi phô trương này, dọa cô nương nhà người ta sợ rồi.”

Liêm Ích liếc nàng một cái, nói: “Mồm miệng không chừng mực như ngươi mới có thể dọa người.”

Liêm Doanh mỉm cười ngồi xuống, nói: “Nữ nhân giang hồ, không câu nệ tiểu tiết, có gì mà phải chừng mực với cả không chừng mực?”

Lời này vừa nói ra, người trong đại đường đều có chút buồn cười.

Liêm Ích có chút bất đắc dĩ, không mở miệng nữa.

Phu nhân đã đánh giá Tiểu Tiểu lâu rồi, giờ phút này liền mở miệng, hỏi: “Tả cô nương là nhân sĩ nơi nào, trong nhà có mấy người?”

Tiểu Tiểu nghe thấy câu hỏi này, cuối cùng mới phản ứng lại. Nàng đã đoán được sẽ có cảnh này, vì thế, nàng ngước mắt, thành thật trả lời: “Ta là cô nhi, không có chỗ ở cố định.”

Phu nhân hơi sửng sốt, nhìn Liêm Ích bên cạnh liếc mắt một cái.

Tiểu tiểu lẳng lặng nhìn phản ứng của nàng, không sai, nàng xuất thân như vậy, nào có khả năng được người ta chấp nhận. Nàng và Liêm Chiêu, vốn là địa vị cách xa, môn không đăng hộ không đối. Tiểu Tiểu đặt hai tay lên gối, nắm chặt tay áo. Khinh bỉ đi, sau đó, nàng có thể chết tâm rồi.

“Thiếp thân nói lỡ…” Lúc này, phu nhân mở miệng, nói, “Cô nương chớ để trong lòng.”

Đây là? Lễ nghi khách sáo của người nhà giàu sao? Tiểu Tiểu mờ mịt gật đầu.

“Tha thứ cho thiếp thân mạo muội, cô nương có thật là một người thân cũng không có?” Phu nhân cẩn thận cân nhắc nói, lại hỏi một câu.

Ân? Có ý tứ gì? Tiểu Tiểu không hiểu gì cả.

Phu nhân thấy nàng trầm mặc, liền bổ sung thêm một câu, “Cái này… Sau này làm lễ, nên có trưởng bối thì tốt hơn…”

Nghe thấy câu này, Tiểu tiểu cứng người ngồi trên ghế tựa. Thế này… thế này là? Hoàn toàn không giống với dự đoán a! Chẳng lẽ không nên ghét bỏ xuất thân của nàng hay sao???

Liêm Chiêu ngồi bên cạn