h thấy thế, thoáng suy nghĩ, nhẹ giọng nói với Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu, không phải ngươi còn có sư thúc sao?”
Tiểu Tiểu phục hồi tinh thần, trả lời: “Nga… Ta còn có một sư thúc.”
“Sư thúc?” Phu nhân gật gật đầu, “Không biết lệnh sư thúc* vì sao không cùng đến?”
(* Lệnh sư thúc: Cách gọi tôn trọng)
Nghe thấy câu hỏi này, tiểu Tiểu lại thở dài, được rồi, cái này nàng cũng đã dự liệu rồi. Cái vị sư thúc băng sương lạnh lẽo kia của nàng dù sao cũng là cái gai trong mắt triều đình, là đệ tử chính của Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo, nói ra, Liêm gia không đuổi cổ nàng ra khỏi nhà mới là lạ… Không, vận khí không tốt, có khi còn trực tiếp ném nàng vào nhà lao ý chứ! Ân! Như vậy là tốt rồi, như vậy nàng có thể hết hi vọng.
Nàng hít sâu một hơi, nói: “Sư thúc ta là đệ tử của Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo, không tiện đến.”
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt phu nhân liền mờ mịt. Mà sắc mặt Liêm Ích hơi đổi, ngước mắt nhìn Tiểu Tiểu.
Tiểu tiểu cũng nhìn Liêm Ích, bình tĩnh chờ tình thế phát triển.
“Chiêu nhi, con cũng biết chuyện này?” Liêm Ích mở miệng, hỏi Liêm Chiêu.
Liêm Chiêu gật đầu, nói: “Sư thúc nàng là Ôn Túc của Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo.”
“Trọng âm song đao Ôn Túc?” Liêm Ích nói, “Vậy, cô nương là môn hạ của Đông Hải?”
Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ, “Hiện tại không phải, về sau khả năng…”
Liêm Ích gật gật đầu, nói: “Công là công, tư là tư. Việc này, Liêm gia không sẽ cố hỏi. Ngày sau Liêm gia vâng mệnh tiêu diệt Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo, cô nương không cần nhúng tay vào là được.”
Liêm Ích vừa nói xong, Liêm Doanh liền xen mồm nói: “Đại ca, cái này rất không hợp lòng người. Nếu như chúng ta và Đông Hải là địch, chẳng phải sẽ khiến Tả cô nương khó xử hay sao? Sao không báo cáo với thánh thượng, từ chối chuyện xấu này? Dù sao muốn diệt trừ Đông Hải lập công, có khối người!”
Đường thượng phu nhân nghe xong, nở nụ cười, “Tiểu cô nói rất có lý, thiếp thân cũng cảm thấy như vậy tốt nhất.”
Liêm Ích lược có chút bất đắc dĩ, nói: “Như vậy cũng tốt.”
Tiểu Tiểu triệt để hết chỗ nói. Này… Này… Rốt cục là phát triển theo hướng nào vậy? ? ?
Nét mặt phu nhân tươi cười như hoa, nói: “Hỏi đông hỏi tây lâu như vậy, đều đã quên Tả cô nương đường xa mà đến, nhất định là mệt mỏi rồi. Thiếp thân đã sai người chuẩn bị nước ấm, giúp cô nương tẩy trần.”
Nàng vừa nói xong, vài tỳ nữ liền đi tới bên người Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu cuống quít đứng dậy, nói: “Đa tạ phu nhân!”
Liêm Ích cũng đứng dậy, nói: “Cô nương không cần câu nệ, mọi việc cứ thoải mái là được rồi.” Hắn lại nhìn Liêm Chiêu, “Chiêu nhi, con theo ta tới thư phòng đã.”
Liêm Chiêu gật đầu. Hắn quay đầu, nhìn Tiểu Tiểu liếc mắt một cái, mỉm cười nói: “Ta xong việc sẽ tới tìm ngươi.”
Tiểu Tiểu ngây ngốc gật đầu, sau đó, theo tỳ nữ rời đi. Vừa ra khỏi đại đường, nàng rưng rưng ngửa mặt lên trời, cả nhà này, là thế nào vậy? ? ?
…….
Tác giả có chuyện muốn nói: Có rất nhiều độc giả chất vấn rằng sao tên của các chương đều bắt đầu từ một chữ như vậy. Thật ra có lí do như sau:
Cuốn thứ nhất: Bắt đầu bằng chữ “一” NHẤT bởi vì vạn vật khi bắt đầu đều cùng từ một thứ.
Đồng thời cũng nói lên trong cuốn thứ nhất trạng thái chủ yếu của Tiểu Tiểu là trạng thái độc thân.
Cuốn thứ hai: Bắt đầu bằng chữ “三” TAM.
Đạo gia có lý luận: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.” Tam là con số toán học, mọi số khác đều từ nó mà sinh ra.
Có nghĩa là trong này, có thêm hai đại nhân vật gia nhập tình thế. Cũng ám chỉ tam giác ái tình sinh ra… Mồ hôi…
Cuốn thứ ba: Tên chương bắt đầu bằng chữ 九 – CỬU
Số chín là số lớn nhất trong các chữ số. Ý nghĩa là nói lên sự tình không ngừng trở nên phức tạp, mâu thuẫn cũng càng trở nên gay gắt.
Có liên quan tới “Cửu Hoàng thần khí” và “Ngôi vị cửu ngũ chí tôn” ~~~~
Cuốn thứ tư: Bắt đầu bằng chữ无 – VÔ
Vô, suy cho cùng chính là một vòng tuần hoàn của luân hồi. Mà vạn vật cuối cùng đều trở về với hư vô. Đây cũng là trạng thái đầu tiên của thiên địa. Cho nên ý nói, trong chuyện xưa này, không có thiện ác tuyệt đối, cuối cùng tất cả đều quay về với hư vô… Mà “Vô” có nghĩa là bắt đầu cũng là kết thúc. Ý nói: cái kết của chuyện xưa tất nhiên là hạnh phúc vô cùng ~~~~
Thư phòng Liêm gia xây dựng trong hậu viện, u tĩnh, lịch sự, tao nhã.
Liêm Chiêu đi theo Liêm Ích vào thư phòng.
Liêm Ích đi đến giữa phòng, chắp hai tay ra sau lưng, thoáng trầm mặc một lát, mở miệng hỏi: “Lần này vi phụ để con tới Anh Hùng Bảo tham gia Kỳ Hóa hội, con có thu hoạch gì?”
Liêm Chiêu thoáng suy nghĩ, kính cẩn nói: “Giang hồ hiểm ác, nhân tâm so với giang hồ càng hiểm ác hơn.”
Liêm Ích đánh giá qua thương thế trên người Liêm Chiêu, nói: “Từ nhỏ con đã thiên tư hơn người, trong đám người cùng thế hệ võ công của con cũng nổi tiếng hơn hẳn, nhưng đáng tiếc thời gian rèn luyện còn ngắn… Lần này vi phụ để con một mình tới Anh Hùng Bảo, con có biết dụng ý là gì không?”
Liêm Chiêu gật đầu.
Liêm Ích nói: “…Chuyện Thần Tiêu phái về triều, con đã nghe nói chưa?”
Nghe đến vấn đề này, lòng Liêm Chiêu có chút căm phẫn, “Cha, con không hiểu. Xung Hòa đạo nhân luôn luôn cự t
