nhìn Ôn Túc một cái, nói: “Hôm nay chỉ chiêu hàng không chiến, ngươi có thể thoải mái đi lại. Nếu quý phái đã không đồng ý chiêu hàng, vậy bắt đầu từ ngày mai, Liêm Chiêu cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.”
Ôn Túc cười cười, cũng không trả lời. Hắn xoay người nhảy xuống, lên thuyền nhỏ, cùng môn hạ rời đi.
Liêm Chiêu nhìn theo bóng thuyền nhỏ chạy xa, lại ngước mắt nhìn về hải đảo phía trước. Hắn trầm mặc một lát, lập tức, bình tĩnh mở miệng: “Toàn quân bày trận, ngày mai tiến công.”
Trên chiến thuyền, tất cả tướng sĩ trăm miệng một lời, nói: “Tuân mệnh!”
Ban đêm, Tiểu Tiểu vẫn theo quán tính đi đến bãi biển, đánh đàn tam huyền. Chỉ là, lúc này đây, nàng xướng không nổi một lời.
Nàng tưởng tượng không chỉ một lần, tình cảnh lúc nàng gặp lại Liêm Chiêu. Nếu hắn muốn giết nàng, nàng nên làm gì? Quỳ xuống cầu xin tha thứ? Hắn sẽ tha thứ cho nàng sao… Cố gắng phản kháng? Có lẽ nàng không phải là đối thủ của hắn… Vẫn là… Chạy trốn? Nhưng mà, tình thế hiện tại, nàng trốn thoát được sao?
Ý niệm này, cứ quanh quẩn rối rắm ở trong đầu, hay là, nàng còn một lựa chọn cuối cùng: Ngoan ngoãn nhận lấy cái chết.
Nghĩ đến đây, ngoán tay nàng ấn mạnh xuống, móng tay ma sát với dây đàn, để lại thanh âm chói tai kéo dài.
Không, có lẽ, hắn căn bản không hề biết nàng ở đây. Cho nên, nàng lo lắng dư thừa rồi… Có lẽ là vậy a. Cho tới bây giờ, nàng cũng chưa từng nói mình sẽ đến nơi nào, hắn không có khả năng sẽ biết…
Tiểu Tiểu thở dài, có lẽ nhiều như vậy, chính là để an ủi chính mình thôi a.
Nàng trầm mặc một lát, đứng lên khỏi mặt đất, nhìn ra biển lớn hô to: “Đông Hải quá nguy hiểm a a a a a! Sớm biết vậy đã đi Thái Bình thành rồi a a a a a! Mỗi ngày ta đều bị buộc phải luyện võ, còn bị người ta đổ oan, sao ta lại xui xẻo vậy chứ a a a a a!!! Ta muốn làm người xấu!!! Ta muốn làm phản đồ!!! Ta rõ ràng đã tính toán gia nhập Nam Hải rồi!!!”
Nàng vừa kêu xong, liền nghe thấy một thanh âm răn dạy lạnh như băng, “Ngươi dám.”
Toàn thân Tiểu Tiểu cứng đờ, từng chút từng chút quay đầu, liền nhìn thấy Ôn Túc hơi hơi tức giận đi tới.
“Sư… Sư thúc…” Tiểu Tiểu ôm đàn tam huyền, sợ hãi nói.
“Lá gan của ngươi lớn nhỉ, lúc trước nhận tội lung tung cũng vậy, hiện tại còn dám nói muốn gia nhập Nam Hải?” Ôn Túc nói, “Hiện thời phải đối đầu với kẻ địch mạnh, nếu cứ nói hươu nói vượn như vậy, ta cũng chả thể bảo vệ nổi ngươi!”
Tiểu Tiểu cúi đầu, nói: “Tiểu Tiểu biết sai rồi…”
Ôn Túc nhìn nàng, khẽ thở dài, “Nếu như ngươi biết rõ mình sai thì tốt rồi…”
Tiểu Tiểu ngước mắt. Chậc, sai là sai ở chỗ nàng không nên lưu luyến khuôn mặt này a…
Giữa hai người, có một khắc trầm mặc ngắn ngủi.
Ôn Túc nhìn nàng, suy nghĩ mãi, mới mở miệng nói: “ Chuyện Liêm Chiêu lãnh binh ngươi nghe nói rồi chứ?”
Tiểu Tiểu nhìn hắn, gật đầu.
Ôn Túc thoáng trầm mặc, nói: “… Tình thế hiện thời, giao thủ là chuyện không thể tránh. Ngươi có chuẩn bị gì không?”
Tiểu Tiểu cười cười, nói: “Có lẽ hắn căn bản không biết ta ở trong này a, ta tránh đi là được.”
“Hắn biết.”
Nghe thấy câu trả lời của Ôn Túc, Tiểu Tiểu trầm mặc.
“Sáng nay, trên thư chiêu hàng, giấy trắng mực đen viết rõ ràng, muốn Đông Hải giao ngươi ra.” Ôn Túc chậm rãi nói.
Tiểu Tiểu cúi đầu, không nói chuyện.
“Chuyện tới nước này, ngươi sẽ không cho rằng hắn muốn mang ngươi trở về Liêm gia làm thiếu phu nhân đó chứ?” Thanh âm của Ôn Túc lạnh như băng, “Hiện tại, hắn là chó săn của triều đình, cùng Thần Tiêu phái thông đồng làm bậy! Thứ hắn muốn không phải là ngươi, mà là Cửu Hoàng thần khí! Mà ngươi, lại còn đối với hắn nhớ mãi không quên… Tiểu Tiểu, muốn ta nói bao nhiêu lần nữa ngươi mới hiểu, ngươi và hắn, nhất định là địch nhân!”
Lời Ôn Túc nói, từng chữ từng chữ khảm vào trong lòng Tiểu Tiểu. Nàng không thể phản bác, chỉ có thể lẳng lặng lắng nghe.
“Được, cứ cho là hắn không phải vì muốn đoạt lấy Cửu Hoàng thần khí, thì ngươi cũng nên biết, đại ca và Liêm gia, vốn có thù hận, hắn có thể thật tình đối đãi với ngươi sao?” Ôn Túc tiếp tục nói.
Nghe thấy câu này, Tiểu Tiểu nhớ đến mọi thứ về Liêm gia, nhớ tới đôi mắt mù lòa của Chu Thần Ngạn… Không sai, thù hận như vậy, làm sao có thể dừng lại. Đột nhiên, nàng nghĩ tới điều gì. Liêm Chiêu đã từng nói, Quỷ Sư xông vào Thần Tiễn Liêm gia, là sỉ nhục của Liêm gia, Liêm gia cũng chưa bao giờ nhắc đến với ngoại nhân. Ôn Túc và Quỷ Sư lại thất lạc nhiều năm, chắc là không thể cùng xuất hiện mới đúng. Mà Ôn Túc lại không chỉ một lần nhắc tới chuyện ân oán này…
“Sư thúc…” Tiểu tiểu có chút nghi hoặc, mở miệng hỏi, “Làm sao ngươi biết ân oán của sư phụ và Liêm gia?”
Biểu tình của Ôn Túc khẽ biến, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh trả lời, “Năm đó đại ca đi tìm Cửu Hoàng thần khí chính là phụng mệnh của Thần Tiêu phái. Khi đó Đông Hải vẫn là môn hạ của Thần Tiêu, cho nên cũng biết đại khái. Có gì lạ hả.”
“Nga… Vậy hả…” Tiểu Tiểu gật đầu.
“Không cần nói mấy chuyện đó. Ta muốn hỏi, là Liêm Chiêu…” Ôn Túc nói, “Ta lui một bước, ngươi không cần giao thủ với hắn. Chỉ là lúc ta giết hắn, ngươi đừng cản trở. Có làm được không?”
Tiểu Tiêu cúi mắt, trầm mặc