pacman, rainbows, and roller s
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223855

Bình chọn: 8.00/10/2385 lượt.

.

Ôn Túc thấy nàng trầm mặc, trong biểu tình mang theo cô đơn khác thường. Hắn do dự, vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu bị dọa, lùi lại một bước.

Ôn Túc có chút xấu hổ. Hắn mở miệng, nói: “Đại ca trên trời có linh thiêng, cũng không muốn thấy ngươi thương tâm như vậy…”

Tiểu Tiểu nở nụ cười, nói: “Ta biết sư thúc muốn tốt cho ta. Lời sư thúc nói, ta sẽ nhỡ kỹ.”

Ánh mắt Ôn Túc vẫn tĩnh mịch như cũ. Hắn chậm rãi nói: “Ngươi biết là tốt rồi…”

“Đúng rồi, sư thúc, làm sao ngươi biết ta ở chỗ này?” Tiểu Tiểu cười, hỏi.

“Thanh âm đàn tam huyền ầm ỹ chết người, không nghe thấy mới kỳ lạ đó…” Ôn Túc trả lời.

Tiểu Tiểu sửng sốt, “A? Rất khó nghe sao?”

“Đúng vậy…” Ôn Túc vươn tay, lấy đàn tam huyền trong lòng nàng, đi đến bên tảng đá ngồi xuống. Sau đó, nhấc tay đánh đàn.

Tiểu Tiểu kinh ngạc không thôi. Nàng thật sự không hề biết, vị sư thúc này của nàng lại biết gảy đàn tam huyền a.

Tiểu Tiểu nhìn xem ngay người. Tư thấy như vậy, huyền âm như vậy, giống sư phụ như đúc. Điều khiển dây đàn, đều giỏi hơn nàng gấp trăm lần.

Chỉ là, rất nhanh, Tiểu Tiểu liền nhận ra khác biệt. Ánh mắt Ôn Túc thanh lãnh, trống rỗng, tầm mắt dừng ở nơi hư vô phía xa xa, khiến thanh âm phát ra từ đàn tam huyền kia không hiểu vì sao mà cũng lạnh như băng, xa xôi khó tả. Mà khi sư phụ đánh đàn, luôn mang theo ý cười, thân thiết mà ấm áp.

Một khúc đàn xong, Ôn Túc quay đầu, nhìn Tiểu Tiểu, “Một khúc như vậy cũng không đàn được, còn dám hàng đêm quấy nhiễu giấc mộng của mọi người.”

Tiểu Tiểu kiên trì, hồi đáp: “Sư thúc, ngươi đàn như vậy thì một chút tiền cũng không kiếm được…”

Ôn Túc nhíu mày, “Cái gì?”

Tiểu Tiểu đi đến bên cạnh hắn, nghiêm túc nói: “Cái gọi là hát rong, phải tục một chút, nhiệt tình một chút. Lạnh tanh như thế, giống hệt như bán mình chôn…”

Nửa câu cuối của Tiểu Tiểu, bị bóp chết ngay dưới ánh mắt lạnh như băng của Ôn Túc.

“Được, muốn tục tằn thì hát dân ca là được chứ gì?” Ôn Túc giận giữ. Hắn hít sâu một hơi, gảy đàn.

Một khúc này hát ra, Tiểu Tiểu liền trợn tròn mắt. Không sai, đây chính là khúc dân ca mà nàng vẫn hát hàng đêm, chỉ là, so với nàng, âm sắc mà Ôn Túc đàn ra, tốt hơn rất nhiều…

Ôn Túc ngước mắt, mỉm cười, giống như khiêu khích.

Tiểu Tiểu nháy nháy mắt, “Sư thúc… Không đủ nhiệt tình a…”

Ôn Túc nhíu mày, lại đàn nhanh thêm một chút.

“Nhiệt tình cũng không phải chỉ đánh nhanh lên là được.” Tiểu Tiểu cười nói.

“…” Ôn Túc không hề để ý đến nàng, trái lại tự mình đàn.

“Uy, sư thúc, ngươi không cần giả vờ a.” Tiểu Tiểu ngồi xuống, nghiêm túc nói, “Tục ngữ nói: Nói theo tuần tự, nghề nghiệp luôn có chiến thuật tấn công riêng. Đệ tử không giỏi hơn sư phụ, sư phục không thể kính trọng đệ tử. Tuy rằng ta là tiểu bối, nhưng nói về hát rong, ta khẳng định…”

“Dong dài!” Ôn Túc ngẩng đầu, giận giữ nói. Chỉ là, trong ánh mắt hắn, lại ẩn chứa ý cười.

Tiểu Tiểu mặt dày, cười nói: “Nhưng mà, lời ta nói đều là sự thật nha! Đến đến đến, ta làm mẫu cho ngài nhìn một lần a!” Nàng nói xong, liền vươn tay đoạt lấy đàn tam huyền.

Ôn Túc liền đứng thẳng người lên, “Bằng chút công phu mèo cào của ngươi, cũng muốn lấy đồ từ trong tay ta sao?”

“Sư thúc, kia là đàn tam huyền của ta nha…” Tiểu Tiểu bất đắc dĩ.

Ôn Túc liếc nhìn nàng một cái, “Không tôn trọng trưởng bối.”

“Vậy thì ngài khi dễ tiểu bối a.” Tiểu Tiểu phản bác.

Ôn Túc lạnh mặt, đưa đàn tam huyền cho nàng, “Cầm.”

Tiểu Tiểu dè dặt cẩn trọng nhận lấy, đem đàn tam huyền ôm vào trong ngực.

“Khuya khoắt ở chỗ này hát rong, dùng nghị lực như vậy để mà luyện võ thì ta vô cùng vui mừng.” Ôn Túc nói xong, xoay người, “Nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn chuyện chính sự cần làm.”

“Dạ, sư thúc.” Tiểu Tiểu cười trả lời.

Ôn Túc lạnh mặt, đi được vài bước, không nhịn được, bật cười, “Ai sẽ đi hát rong a…” Hắn cười, thấp giọng tự nói.

Tiểu Tiểu nhìn bóng lưng hắn, yên tĩnh cười. Không sai, hắn không phải là sư phụ của nàng… Cho đến bây giờ cũng không phải. Cho dù là sinh khí, hay là mỉm cười, đều không hề giống. Hắn chính là hắn… Không thể dùng để thay thế bất kỳ kẻ nào.

“Thực xin lỗi… Sư thúc…” Tiểu Tiểu thấp giọng nói, “Kỳ thực, ngươi không phải rất giống sư phụ ta… Thật sự…”

……

Sáng sớm hôm sau, chiến thuyền của triều đình đã bày trận trên biển. Đội hình chiến thuyền chia làm ba mũi tấn công chính, thứ nhất là tiên phong, với ba chiếc chiến hạm tốc độ cao. Thứ hai là quân trung phong, với sáu chiến thuyền bọc sắt. Thứ ba là quân phòng thủ hậu phương, gồm chín tàu chiến bọc thép. Trong trận còn có hơn mười chiến thuyền nhỏ trang bị gọn nhẹ, dùng để đánh du kích. Mà trong trận đánh này, ngoại trừ chiến hạm tiên phong và thuyền du kích thì các chiến thuyền còn lại đều dùng dây xích để nối lại với nhau.

Lúc nhìn thấy trận hình tấn công này, tất cả mọi người ở Đông Hải đều nhớ tới trận Xích Bích năm đó của Tào Tháo. Giống nhau cùng là quân đội không rành kỹ năng bơi, giống nhau đều dùng thuyền liên kết lại với nhau. Nhưng mà so với trận Xích Bích năm đó, quân lực lần này của Liêm gia, có ít hơn một chút.

Đông Hải Thất Thập Nhị Đảo, sở hữu tr