Polaroid
Chuyện Xấu Nhiều Ma

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223960

Bình chọn: 10.00/10/2396 lượt.

là, có người hạ độc trong nước suối của Đông Hải. Thiếu chút nữa ta uống rồi…”

Liêm Chiêu nghe xong, thoáng suy nghĩ, lập tức, ngước mắt nhìn Ngụy Khải.

Ngụy Khải mặt không đổi sắc, nói: “Trên đời sao lại có người ti bỉ như vậy? Tiểu sư muội, may mà ngươi không có việc gì.”

(Ặc! Phục nhất cha này, đúng là sư huynh của Tiểu Tiểu. Nói dối, mặt không đổi sắc)

Tiểu Tiểu gật đầu, “Ân… Chỉ là, Đông Hải cho rằng ta là người hạ độc… còn muốn giết ta…” Tiểu Tiểu liếc nhìn mấy tên nam tử ngụy trang thành đệ tử Đông Hải kia, “May mà, bọn họ đã cứu ta…” Nàng rưng rung, nói, “… Vì sao Đông Hải lại có thể làm vậy với ta… Ta làm sao có thể hạ độc… Ta cũng không phải là người của Thần Nông thế gia, làm sao có thể tạo ra độc dược a…”

Ngụy Khải nhìn nàng, trong ánh mắt lại có chút khác thường, “Tiểu sư muội, Đông Hải đến thị phi cũng không phân biệt được như vậy, ngươi không cần phải vì thế mà thương tâm. Ngươi yên tâm, ngươi đã là môn hạ của Thần Tiêu phái ta, sư huynh nhất định không chấp nhận có người khi dễ ngươi.”

Tiểu Tiểu rũ mắt xuống, hơi thở dài, nói: “Ta hơi mệt…”

Gia tướng hai bên Liêm Chiêu nghe vậy, lập tức đi lên, nói: “Tả cô nương, mời đi bên này.”

Tiểu Tiểu gật đầu, đi theo gia tướng vào trong khoang thuyền.

Đợi nàng đi xa, Ngụy Khải mở miệng, “Liêm công tử, tại hạ…”

“Ngươi không cần phải giải thích với ta.” Liêm Chiêu không đợi hắn nói xong, liền ngắt lời, nói, “Chỉ là, ta lại nhắc nhở ngươi lần nữa, làm khách nhân, cần phải tự trọng.” Hắn xoay người rời đi, lại nghĩ ngợi, tự hỏi tự trà lời một câu, “Giải dược, nói như vậy là ở trên người tông chủ Thần Nông nhỉ…”

Hắn nói xong, không đợi trả lời, cũng nâng bước rời đi.

Ngụy Khải nhìn bóng lưng hắn, nở nụ cười. Hắn lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Tiểu sư muội, ngươi quả nhiên không phải dạng người hời hợt…”

……

Tiểu Tiểu đi vào khoang thuyền, ngồi bên mép giường, đợi một lát. Sau đó, đột nhiên ngả người ra, nằm trên giường cười lăn lộn.

Cứ nghĩ đến biểu cảm vừa rồi của Ngụy Khải, nàng liền không nhịn được cười ra tiếng. Cái này kêu là “Châm ngòi ly gián” nhỉ! Hóa ra châm ngòi ly gián vui như vậy a! Cảm giác làm người xấu, quả nhiên không giống bình thường! Ân!

Nàng lăn lộn một lát, lẳng lặng nằm, mỉm cười. Nếu Liêm Chiêu đã biết hết chân tướng, nhất định sẽ có phòng bị với Ngụy Khải, mà giải dược, không cần nàng đi trộm, hắn cũng sẽ đưa tới Đông Hải. Hắc hắc… Cho dù là binh bất yếm trá, hắn cũng nhất định không thương tổn đến dân chúng. Không sai… Nàng biết hắn, tuyệt đối sẽ không làm như vậy…

Kế tiếp, chính là trận đồ.

Nàng nhắm hai mắt lại. Trận đồ này, nhất định ở trong phòng Liêm Chiêu. Đông Hải đã có kế hoạch, không lâu sau, sẽ an bài thuyền đánh úp bất ngờ, giao chiến trên biển. Đến lúc đó thế cục rối loạn, nàng liền có thể tránh thoát tai mắt của bọn họ, lấy trộm được trận đồ này. Sau đó, dùng hỏa tín báo cho Ôn Túc đến tiếp ứng.

Nếu tất cả đều thuận lợi… Nàng và Liêm Chiêu, sẽ trở thành địch nhân thực sự. Mà như vậy, nàng hoàn toàn có thể chặt đứt niệm tưởng này, vui vẻ tiếp tục sống ở Đông Hải… Có lẽ nàng có thể yên bình đi vào giấc ngủ mỗi đêm, trở lại làm mình của ngày trước…

Nàng cứ nghĩ như vậy, chậm rãi đi vào giấc ngủ.

……..

Tiểu Tiểu bị tiếng ồn ào đánh thức, nàng giật mình bật dậy, sau phút mờ mịt ngắn ngủi, ý thức được tình cảnh của bản thân, cũng nhớ đến việc mà mình phải làm. Nàng xuống giường, dè dặt cẩn trọng đẩy cửa, đi ra ngoài.

Đúng như kế hoach, Đông Hải đánh bất ngờ. Vì chiến trận sẽ nhiễu loạn phòng bị, cho nên trên chiến thuyền của Liêm gia, bận rộn vô cùng.

Tiểu Tiểu không biết phòng của Liêm Chiêu là cái nào, nhưng cũng không khó đoán. Bất cứ lúc nào, gian phòng kia cũng nhất định phải được canh giữ nghiêm cẩn nhất. Tuy nhiên, lúc này, canh giữ “Nghiêm cẩn” kia, chỉ còn lại hai gã binh lính mà thôi.

Tiểu Tiểu tránh ở chỗ ngoặt, nhắm mắt lại, thở sâu một hơi. Nàng mở to mắt, vỗ ngực bản thân, sau đó, thả người nhảy lên. Võ công của Tiểu Tiểu không tốt, nhưng khinh công lại khá giỏi. Thân pháp của nàng mau lẹ, khi hai gã binh lính kia phát hiện cảnh báo, đã nhảy đến phía sau bọn họ, Binh lính kinh hãi, đang định ra tay, lại bị nàng hung hắn đánh vào sau gáy, hôn mê bất tỉnh.

Tiểu Tiểu xoa xoa bàn tay mình, nhíu mày thở dài. Hóa ra muốn đánh ngất một người phải dùng lực lớn như vậy, ra tay đánh người, ngay cả chính mình cũng rất đau a! Người xấu thật không dễ làm a…

Nàng nhìn khắp mọi nơi, xác định không có ai, liền đem hai gã binh lính kia kéo đến một bên yên tĩnh giấu đi. Sau đó, đẩy cửa vào phòng.

Phòng không lớn, nhưng rất sạch sẽ, bài trí cũng không nhiều. Trong góc phòng, có đặt một chiếc bàn học, phía sau bàn, treo một tấm hải đồ bằng da dê, trên mặt tinh tế vẽ cách bày trận chiến thuyền.

Tiểu Tiểu nhẹ nhàng bước qua, nhìn tấm hải đồ kia.

Nàng vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn. Da dê? Vậy là… Cho dù có rớt xuống nước cũng không hỏng nhỉ? Chậc…

Nàng suy tư một lát, lấy một tờ giấy trắng trên bàn, cầm cây bút bên cạnh, nhanh chóng vẽ một tấm trận đồ khác. Nàng đang định cất tờ giấy kia vào trong lòng, cửa