ng nghĩ đến cô lại kiên trì như vậy, nếu muốn
hủy bỏ hôn lễ này chỉ còn cách đi nói chuyện với Dĩ Trạch….. Nhưng Dĩ Trạch là
đang cố tình, thái độ vô cùng cứng rắn.
“Nếu bác nói với
cháu…. Dĩ Trạch đã có người yêu, con sẽ làm sao?”. Rốt cuộc Lục Bình không hỏi
vòng vo nữa mà là thẳng thắn.
Mặc dù rất kinh
ngạc, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của bà, cũng không nghĩ hỏi nhiều,
ngoan ngoãn trả lời: “Con sẽ cố gắng khiến Dĩ Trạch yêu con. Nếu anh ấy đã quyết
định lấy con vậy thì chứng minh cho việc anh ấy đã quên người phụ nữ kia”.
Trong giọng nói tràn đầy tự tin.
Câu trả lời của
cô khiến Lục Bình càng thêm khổ não, bà cố bắt mình tươi cười, sau đó gật đầu một
cái rồi nói với Bùi Nhiên một chút gì đó rồi rời đi.
Cho đến khi ra khỏi
phòng vẫn có chút áy náy nhìn Bùi Nhiên đang ngồi trên ghế.
Khi bóng dáng của
bà từ từ biến mất trong tầm mắt. Bùi Nhiên mới suy nghĩ kĩ lại. Những vấn đề mà
Lục Bình hỏi rất kì lạ hành động cũng rất lúng túng, cảm giác đó không biết diễn
tả thế nào, giống như…… giống như bác ấy không muốn cô lấy Trạch.
Là cô đa nghi
sao?
Không, Bùi Nhiên
chắc chắn, càng thấy rằng lời nói của bà ấy chính là có ý như vậy. Vì vậy, cô vội
vàng đuổi theo muốn hỏi rõ ràng.
※
Đứng bên ngoài một
căn phòng khác, Lục Bình không khỏi hít sâu một hơi rồi thở ra không biết bao
nhiêu lần, sau đó hạ quyết tâm đẩy cửa ra bước vào phòng.
Bên trong gian
phòng, trừ một bộ ghế sa lon, một tủ bát, một giường lớn ngoài ra không còn cái
khác.
Lục bình nhìn
trên ghế sa lon, nhưng không có nhìn thấy bóng dáng người kia. Tầm mắt tìm kiếm
một lát, nhìn theo hướng của sổ, lại thấy một bóng dáng mảnh khảnh tạo cảm giác
cô độc khiến trong lòng Lục Bình cảm thấy xót xa.
Yên lặng thở dài,
sau đó bà bước nhẹ đi tới.
"Con thật muốn
đẩy Dĩ Trạch cho người khác sao?".
Nghe vậy, thân thể
Âu Y Tuyết run lên, lúc này mới chậm rãi xoay người lại. Khi nhìn thấy đôi mắt
vô hồn của cô trong ánh mắt thương tiếc của Lục Bình, trong lòng không khỏi có
chút rung động.
Cô không trả lời,
mà là lẳng lặng nhìn Lục Bình.
"Bác dám khẳng
định, Dĩ Trạch yêu con". Thấy cô vẫn không có nửa điểm phản ứng, Lục Bình
lại nói. Mặc dù cô không biết giữa bọn họ có mâu thuẫn gì, chỉ là cô có thể khẳng
định chính là, bọn họ yêu nhau! Chỉ là tồn tại nguyên nhân nào đó, để cho bọn họ
không thể đi đến bên nhau.
Âu Y Tuyết nhàn
nhạt hạ mắt, đem tâm tư cất vào trong lòng. Cô cắn cắn môi, cố gắng không nhìn
vẻ bi thương trong mắt của Lục Bình, đáp: "Hai người không thích hợp".
Lời nói do rượu của
anh tối qua, để cho cô biết cảm tình của anh đối với cô, nhưng cô không thể tiếp
nhận. Bọn họ là người của hai thế giới, anh là lãnh đạo của tập đoàn Khải Tát Đế
Quốc, cô chỉ là một cô gái vừa tốt nghiệp trung học đã mang thai, cô không xứng,
anh xứng đáng tìm được cô gái thích hợp.
“Sao lại không hợp”.
Lục Bình vừa nghe thiếu chút tức hộc máu. Bà còn tưởng hai đứa rối rắm chuyện
gì, thì ra tất cả chỉ vì một câu không thích hợp của cô.
Bác chưa từng
nhìn thấy Dĩ Trạch yêu một người đến như vậy. Bà thật không hiểu, cô ngại cái
gì “nó chỉ yêu con, còn cá cược 10% chữa đôi chân”. Dĩ nhiên sau này bà mới biết.
Bởi vì câu nói của
Lục Bình , Âu Y Tuyết ngẩn ra. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đau
thương của Lục Bình thật lâu.
Thấy cô rốt cuộc
cũng có phản ứng, trong lòng Lục Bình thầm thở dài, ngay sau đó lại nói: “Tên
nhóc đó mấy ngày nay ngày nào cũng ở tới mười hai giờ đêm mới rời đi, trước mắt
thì nói là thảo luận chuyện kết hôn, nhưng ai cũng biết là nó không muốn xa
con”. Bà chưa từng thấy qua con mình lại yêu thương một người con gái như vậy,
cho nên bà cũng muốn giúp cho cả hai xóa bỏ hiểu lầm.
Âu Y Tuyết lặng lẽ
mím môi, chỉ là nhàn nhạt nhìn Lục Bình, không nói gì.
“Bác nhìn nó từ
nhỏ đến lớn, chưa từng thấy nó đề ý ai nhiều như vậy. Cho nên bác nghĩ, địa vị
của con trong lòng nó không hề nhỏ, ngay cả bác và cha nó cũng không bằng”. Mặc
dù bà không muốn thừa nhận việc này nhưng đây là sự thật. “Cho nên giữa hai con
không có gì là không thích hợp, con nói cho bác biết, con có thương nó không?”.
Lục Bình nghiêm túc hỏi.
“Con…..”. Đối mặt
với câu hỏi của bà, trái tim Âu Y Tuyết không ngừng loạn nhịp, một câu nói mắc
kẹt trong lòng. Do dự một lúc, cô nhìn thẳng vào Lục Bình, nhẹ nhàng nói:
“Yêu..”. Rất lâu trước đây cô không hiểu cảm giác của bản thân đối với anh,
nhưng khi trải qua đêm đó, cô mới phát hiện cảm giác đó là yêu.
Lục Bình thật vui
mừng, thì ra là cả hai đều yêu nhau.
“Nếu như vậy, sao
con lại đẩy nó cho một người phụ nữ khác? Người Dĩ Trạch yêu là con, con nhẫn
tâm nhìn nó đau khổ, cưới một người phụ nữ mà bản thân không thương làm vợ sao?”.
Đây là mục đích thật sự của bà..
Âu Y Tuyết lắc đầu,
trong con ngươi đã nhạt nhòa, cô khó nói nên lời giọng khàn khàn: “Con yêu anh ấy,
nhưng không đồng nghĩa với việc con có thể quên những việc anh ấy từng làm với
con”. Đúng vậy, cô không thể quên dù cô yêu anh.
Cô không thể quên
đêm đính hôn đó, anh chiếm đoạt