nh xa một chút càng
xa càng tốt.
Cố Học Võ gật đầu, sao anh có thể quên Kiều Tâm Uyển chưa từng vào bếp chứ.
“Tôi ghét nhất phải nấu cơm.” Kiều Tâm Uyển thật sự ghét, cô cũng không sợ
Cố Học Võ biết: “Đi vào đi ra, cả người toàn là mùi khói dầu, khó chịu
muốn chết.”
Lại còn dễ bị thương ở tay, tổn hại làn da. Hiện tại
là gia cảnh cho phép, có thể mời đầu bếp, còn nếu không được, cô cũng sẽ đi ăn ngoài tiệm, cần gì tự mình động tay?
Cố Học Võ không có
đáp lại, động tác cầm bát cháo lên ngừng một chút, anh ngẩng đầu, nhìn
vẻ cố chấp trong mắt Kiều Tâm Uyển, nhẹ nhàng mở miệng: “Vậy nếu có một
ngày, bên cạnh cô không có một ai, cô không nấu cơm sẽ chết đói, cô có
làm hay không?”
“Không có khả năng sẽ có ngày đó.” Kiều Tâm Uyển cười nhạo: “Tôi sẽ mời đầu bếp. Việc này có là gì?”
“Uhm, good idea.” Cố Học Võ gật đầu, ánh mắt nhìn tập tranh trên bàn trà:
“Cho nên, cô mang con đi Đan Mạch, cô muốn cùng con sống cuộc sống hai
người. Sau đó cô cũng sẽ không nấu cơm. Cô tính mời người đến nấu sao?”
“Đương, đương nhiên.” Kiều Tâm Uyển kỳ thật còn chưa nghĩ đến đó.
Cố Học Võ không nói mà giải quyết xong bát cháo, cảm giác dạ dày dễ chịu
hơn rất nhiều, anh ngẩng đầu nhìn Kiều Tâm Uyển: “Cô thấy đưa con gái
đến một nơi xa lạ, không người thân thích. Nhìn thấy mình và mọi người
khác nhau như vậy, hoàn cảnh trưởng thành ở nơi xa lạ, rời xa người thân như vậy là tốt cho con bé sao?”
“Con bé sẽ thích Đan Mạch.” Đất nước của truyện cổ tích xinh đẹp như vậy, ai lại không thích chứ?
“Cô chắc chứ?” Cố Học Võ nhướng mày, vẻ mặt có vài phần không cho là đúng.
“Đương nhiên.” Kiều Tâm Uyển nói là đương nhiên, nhưng trong lòng có chút chột dạ. Ba mẹ cũng không thích di dân. Kiều Kiệt lại chỉ ham chơi. Nói đi
Đan Mạch thì ai sẽ tới chơi với anh ta, điên với anh ta?
Nếu cô thật sự đưa con gái đi. . . . . .
Nhìn lại ánh mắt thâm thúy của Cố Học Võ, cô đột nhiên không chịu phục: “Cố
Học Võ, anh nói đủ chưa? Anh ăn xong rồi, có thể cút.”
Bát cháo
ấm áp xoa dịu cái dạ dày đang khó chịu của Cố Học Võ, anh đứng lên, nhìn Kiều Tâm Uyển, ánh mắt chuyên chú, vẻ mặt nghiêm túc như vậy làm cho
Kiều Tâm Uyển sửng sốt.
Anh nhẹ nhàng mở miệng: “Kiều Tâm Uyển. Nếu tôi nói sẽ không tranh con với cô, có phải cô sẽ không mang con đi Đan Mạch không?”
” . . . . . .” Cái gì? Kiều Tâm Uyển sửng sốt một chút, liền rất nhanh phản ứng lại: “Anh có tốt như vậy không?”
Rõ ràng cô không tin anh, Cố Học Võ nhíu mày, nhìn Kiều Tâm Uyển: “Tôi không tốt như vậy, tôi có điều kiện.”
“Xì.” Kiều Tâm Uyển cười nhạo, cho anh một ánh mắt xem thường: “Cố Học Võ,
anh có thể cút rồi đó. Con gái là của tôi. Tôi muốn thế nào thì làm thế
đó.”
“Cô cũng không thể thay đổi sự thật con gái cũng là con tôi. Kiều Tâm Uyển, tôi có điều kiện, điều kiện của tôi chính là cô không
được ngăn cản tôi đến thăm con.”
“Không được.” Kiều Tâm Uyển
chính là không muốn để anh tiếp xúc nhiều với con gái: “Con bé không cần anh. Hơn nữa. Lúc trước anh không cần con, bây giờ lại tới nhận con.
Tôi ghét anh như vậy.”
“Cô có ghét cũng vậy thôi.” Cố Học Võ nhìn thấy sự chán ghét trên mặt cô: “Tôi nhất định sẽ đến.”
Bước đi về phía cửa, mới đi được hai bước, chợt nghe thấy tiếng mắng của Kiều Tâm Uyển.
“Da mặt dày, không biết xấu hổ.”
Vốn đã định rời đi nhưng bước chân đột nhiên dừng lại, Cố Học Võ cất bước
quay lại, nhìn thấy trong mắt Kiều Tâm Uyển ngoài giận còn có chỉ trích
thì cong môi, vẻ mặt như cười như không.
“Kiều Tâm Uyển, cô thử
mắng nữa xem, tôi tuyệt đối sẽ làm cho cô hiểu sâu một chút cái gì gọi
là không biết xấu hổ, cái gì gọi là da mặt dày.”
“Anh. . . . . .” Kiều Tâm Uyển không ngu ngốc. Nghĩ tới vừa rồi hai người dây dưa, mặt
lập tức liền đỏ tới cổ, định nói cái gì thì Cố Học Võ đã xoay người đi.
“Đồ khốn.” Cô nhỏ giọng mắng, trong lòng oán hận nhưng còn có vài phần quái dị, gần đây Cố Học Võ thật sự rất không bình thường. Không, không phải
không bình thường, mà là thật sự không hiểu được.
Muốn con gái
thì cứ muốn con gái, sao lại động chân động tay với cô, quả đúng là quá
đáng. Nghĩ đến anh ba lần bốn lượt giở trò với mình, Kiều Tâm Uyển liền
tức mà không có chỗ trút. Nhưng, nghĩ đến những nụ hôn kia. Mỗi một cái
dường như đều làm cho cô kinh ngạc, đều làm cho cô bối rối. Cô thật sự
chưa bao giờ biết, nụ hôn được miêu tả trong sách là như thế này. Hoàn
toàn không thể phản ứng, không thể trốn tránh.
Tim đập có hơi
nhanh. Cô vỗ vỗ đầu mình, để mình không được nghĩ nữa. Nhưng khuôn mặt
Cố Học Võ, nụ hôn của Cố Học Võ lại luôn không tự giác hiện lên trong
đầu. Không được, không được nghĩ nữa. Bọn mày đã ly hôn rồi. Mày cũng
phải bắt đầu cuộc sống mới. Sao vẫn cứ dây dưa mãi vậy chứ?
Một ý nghĩa đột nhiên hiện lên trong đầu, Kiều Tâm Uyển khiếp sợ mở to hai
mắt. Anh ấy hỏi cô có yêu anh ấy không, lại cùng cô dây dưa. Có phải có
khả năng: Cố Học Võ muốn con gái nên lợi dụng tình yêu của cô để làm cho cô khuất phục?
“Kiều Tâm Uyển, chúng ta tái hợp đi.”
“Kiều Tâm Uyển, con cũng là của tôi.”
“Kiều Tâm Uyển, cô yêu tôi.”
Đúng