Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219985

Bình chọn: 9.5.00/10/1998 lượt.

đến mẹ nhiều lắm.”

Trịnh mẹ nói không nên lời, trong lòng vẫn biết đó là ý định của Trịnh Thất

Muội. Ngay từ đầu bà cũng đã nghĩ như vậy. Nhưng mà, lúc nghĩ đến con rể đã chết, tự nhiên bà lại thấy tuyệt vọng. Hiện tại người còn chưa chết, nhưng so với đã chết còn khiến bà khó chịu hơn. Trong lòng Trịnh mẹ khổ sở, lại không thể trách con gái. Bởi vì bà hiểu, so với bà con gái còn

khó chịu hơn.

“Con bé khờ. Con đúng là đứa khờ mà.” Thở dài, đối

diện với ánh mắt của bà vú vẫn đứng ở bên cạnh, bà kéo khóe miệng:

“Phiền cô tốn nhiều tâm sức rồi.”

“Phải làm. Phải làm.” Bà vú gật đầu, nhận tiền của người ta nhiều như vậy, bà đương nhiên phải cẩn thận, phải dốc sức.

Trịnh Thất Muội không nhìn thấy ánh mắt lo lắng của mẹ, cúi đầu nhìn đứa con

trong lòng ngực, qua vài ngày, đứa nhỏ đã bắt đầu có sự thay đổi, khuôn

mặt nhỏ nhắn mỗi ngày một khác.

Người đàn ông kia lãnh khốc vô

tình, thậm chí đến con cũng không chịu liếc mắt nhìn một cái. Nếu anh

nhìn kỹ sẽ phát hiện con trai tuy rằng giống cô nhưng mà khuôn mặt rất

giống anh. Nhưng mà, hiện tại điều đó không còn quan trọng. Bởi vì tất

cả đều đã kết thúc. Anh đi Mỹ, ắt phải sống cuộc sống chém chém, giết

giết. Thậm chí bị Hiên Viên Diêu lợi dụng làm chuyện xấu. Cho đến lúc

này, anh còn mạng hay không, có thể sống sót hay không đều không chắc

chắn.

Cô coi như anh đã chết, đã chết từ lâu. Trong lòng không ngừng nói với mình như vậy, nhưng cô lại không ngừng được đau lòng.

Trịnh Thất Muội, về sau, mày thật sự chỉ có một mình.

Mấy ngày kế tiếp, Cố Học Võ có rất nhiều việc nên không đi gặp Kiều Tâm

Uyển. Tham gia mấy buổi họp xong, anh có một ngày nghỉ ngơi, sáng sớm

thức dậy đã phát hiện trong nhà không có ai. Mấy trưởng bối không có, Cố Học Văn cũng không ở nhà, lúc tính gọi điện thoại hỏi liền nhìn thấy

thím Trương vội vội vàng vàng từ trong phòng mẹ anh đi ra. Trên tay mang theo túi đồ to.

“Thím Trương? Thím đi đâu vậy?”

“Cậu hai?” Thím Trương nhìn thấy anh thì ngừng bước một chút: “Cơm ở trong bếp, cậu đi hâm lại một chút rồi tự ăn nhé.”

“Vâng.” Cố Học Võ gật đầu: “Thím muốn đi đâu?”

“Mợ hai sáng nay đau bụng, chắc là sắp sinh, sáng sớm cậu hai đã đưa cô ấy

đến bệnh viện. Tôi vào thu dọn một số đồ dùng cho trẻ con, bà bảo tôi

cầm qua đó.”

Lái xe còn đang đợi bên ngoài.

“Tả Phán Tình sắp sinh?” Nhanh vậy? Cố Học Võ cảm thấy có chút choáng váng, khoát tay: “Vậy thím mau đi đi.”

Gần đây sao mà ầm ĩ vậy? Mấy người phụ nữ bên cạnh hình như đều lần lượt

sinh con. Kiều Tâm Uyển sinh con gái, Trịnh Thất Muội sinh con trai,

không biết Tả Phán Tình sinh con nào. Không có tâm tư đến bệnh viện xem. Còn đi xem nữa thì anh đã chứng kiến đến ba người phụ nữ sinh con. Nghĩ đến anh liền thấy là lạ. Hôm nay không đi làm, lát nữa sẽ có thể đi

thăm con gái. Đã qua vài ngày, con gái chắc là đồng ý cho anh bế rồi?

Cố Học Võ vào bếp giải quyết bữa sáng. Trong lòng có chút chờ mong, nghĩ

đến khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Nhi, khóe môi nhịn không được liền giơ

lên. Trong đầu lại hiện lên lời nói của Kiều Tâm Uyển, cô sẽ làm anh

không được gặp con gái? Làm sao có thể?

Nhưng cá tính của Kiều

Tâm Uyển, thật đúng là mười mấy năm như một ngày không hề thay đổi, quật cường lại cố chấp. Trước kia ngang ngược đáng ghét, hiện tại anh vẫn

chưa quen nhưng ít nhất không ghét nữa.

Đi bộ về phía phòng mình

thay quần áo, về phần Tả Phán Tình sinh con, chờ khi cô sinh xong thì

anh cũng biết cô sinh trai hay gái mà thôi. Ra phòng khách, vừa mới vào

tiểu viện, lại nghe thấy bên cạnh tiểu viện hình như có tiếng động, anh

chuyển bước qua nhìn. Hóa ra là Cố Học Mai, cô đưa lưng về phía anh,

trong tay cầm điện thoại.

“Anh không cần đến đây, anh cứ làm việc của mình đi.”

“Em không phải sợ anh đến đây, anh không phải có việc sao? Có việc thì anh cứ làm trước đi.”

“Anh giận sao? Em không phải muốn chọc giận anh. Em. . . . . .”

Giọng cô rất nhỏ nhẹ, không biết là nói chuyện với ai, nhưng vẻ mặt rất khó xử: “Anh đừng như vậy, em còn chưa nói với ba mẹ.”

“Hơn nữa, Phán Tình sắp sinh, hiện tại ba mẹ làm sao có thời gian quan tâm đến chuyện của em?”

Điện thoại bên kia không biết nói gì đó, Cố Học Mai vẫn nắm di động bất

động, sau một lúc lâu mới đáp lại một câu: “Được, em biết rồi.”

Cúp điện thoại, Cố Học Mai vẻ mặt rối rắm, Đỗ Lợi Tân, sau khi hai người

xác nhận quan hệ, vẫn luôn giục phải kết hôn, muốn gặp ba mẹ, cô cũng

đã thoái thác rất lâu. Mỗi một lần thoái thác, Đỗ Lợi Tân sẽ tức giận,

mỗi lần tức giận, hai người lại chiến tranh lạnh vài ngày. Gần đây anh

càng ngày càng không kiên nhẫn, mấy lần nói muốn tìm tới cửa cho ba mẹ

biết.

“Học Mai?” Giọng nói của Cố Học Võ làm cho cô phục hồi lại

tinh thần, cô giật mình, di động cầm trên tay thiếu chút nữa là rớt

xuống.

“Học Võ?” Cố Học Mai cười có chút không được tự nhiên: “Sao anh lại ở nhà?”

Trong khoảng thời gian này Cố Học Võ vừa mới quay về Bắc Đô, công việc nhiều

đến làm không xong, cơ bản là người không thể gặp được. Sáng sớm tất cả

mọi người đều ra ngoài, cô cứ nghĩ trong nhà không còn ai.

“Hôm

n


Polaroid