XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219944

Bình chọn: 7.00/10/1994 lượt.

hẹn cứng rất khó chịu. Cô lắc đầu, trong lòng chỉ có

một yêu cầu. Không. Đó không phải yêu cầu, mà là hy vọng.

Cô hy vọng anh có thể ở lại: “Anh đừng đi có được không?”

“Không được.”

“Không được.” Thang Á Nam lắc đầu, thần sắc lạnh lùng: “Tôi muốn đi Mỹ.”

Một mặt anh không quen ở nơi này, mặt khác anh muốn đi tìm Hiên Viên Diêu.

Nếu anh ta thật sự là anh em của anh, trả lại cho anh nhiều tài sản như

vậy thì anh nhất định phải trở về. Ít nhất phải đi để biết rõ ràng, tài

sản lớn như vậy, Hiên Viên Diêu làm sao mà có?

“Mỹ?” Trịnh Thất Muội chấn kinh: “Anh nói, anh muốn đi Mỹ?”

Tim cô liền đập nhanh hơn, đi Mỹ chứng tỏ Hiên Viên Diêu ở đó, lại chứng tỏ Thang Á Nam lại một lần nữa lăn xả cùng với Hiên Viên Diêu: “Không

được, anh không được đi Mỹ.”

“Tôi đi đâu không liên quan tới cô.” Thang Á Nam bỏ tay cô ra, không thích cô can thiệp vào chuyện của anh

như vậy: “Cô chỉ là chủ cũ của tôi. Hiện tại, thỏa thuận của chúng ta đã đến hết.”

“Đừng như vậy mà.” Trịnh Thất Muội khó chịu vô cùng.

Cơ thể vừa mới sinh con không bao lâu nên còn rất yếu, đứng như vậy, cô

cảm giác chân mình cũng nhũn ra.

“Á Nam, em cầu xin anh, anh đừng đi có được không?” Anh chỉ là mất trí nhớ, cô tin cô có thể giúp anh

nhớ lại. Nhưng mà nếu anh không ở lại, cô làm sao có thể làm cho anh nhớ ra cô?

Lúc cô nói những lời này, cảm thấy thói kiêu ngạo của

mình trước đây đi đâu rồi không biết. Cô đến nay còn nhớ. Lúc cô yêu gã

đàn ông đê tiện đầu tiên, phát hiện anh ta ở bên ngoài có người khác, cô có dũng khí đuổi tới Hongkong, tóm cổ gã đê tiện và tiểu tam kia.

Đỗ Lợi Tân, lúc anh nói không yêu cô, cô thật là khổ sở. Nhưng mà rất

nhanh lại không sao. Hiện tại nhìn Thang Á Nam, hy vọng mãnh liệt của cô là anh đừng đi.

“Á Nam, em xin anh, anh đừng đi. Con. . . . . .”

“Trịnh Thất Muội.” Thang Á Nam ở đây lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên

anh gọi tên cô: “Tôi thật không hiểu, cô thiếu đàn ông vậy sao?”

Thân thể cứng đờ, Trịnh Thất Muội mở miệng nhưng không nói được một chữ. Cô

không phải thiếu đàn ông, cô là thiếu Thang Á Nam. Muốn giải thích, muốn nói rõ ràng, lại không thể, bụng cô lại co thắt một trận đau đớn. Phụ

nữ vừa mới sinh con, cần loại bỏ những suy nghĩ xấu trong người. Cô

không được tức giận, không được kích động.

Cắn răng, nắm tay nắm quá chặt, nhìn khuôn mặt cương nghị trước mắt, nuốt xuống toàn bộ lời cầu xin, cô gật đầu thật mạnh.

“Thang Á Nam. Hôm nay anh ra khỏi cánh cửa này thì sau này đừng có quay lại nữa.”

Cô sẽ không cầu xin anh nữa, cũng không muốn anh ở lại.

Thang Á Nam giống như nghe được chuyện cười. Vì sao anh phải quay lại? Nhìn

cô một cái, lúc đối diện với vẻ bi thương trong ánh mắt của cô lại có

chút bị cô làm rung động. Nội tâm có một cảm xúc vô cùng kỳ lạ. Muốn nói cái gì thì lúc này bà vú bế em bé vào, đứa bé mới sinh ở trên tay bà mụ đang khóc rất dữ.

“Tiểu Thất, thằng bé phải bú rồi.”

Bà vú vốn định gọi Trịnh Thất Muội là tiểu thư. Cô nghe không quen nên để bà vú gọi cô bằng tên mụ.

“Dạ.” Trịnh Thất Muội gật gật đầu, không nhìn Thang Á Nam, cô xoay người ôm con vào phòng mình.

Bà vú ôm đứa bé đi theo phía sau cô, em bé vì khóc mà nhắm tịt mắt, cái

miệng nhỏ nhắn mở ra không ngừng oe oe. Thang Á Nam nhíu mày. Con nít

quả nhiên là đồng nghĩa với phiền toái. Thật sự là làm cho người ta chịu không nổi. Anh bắt đầu hiểu được vì sao nhiều người không muốn có con

như vậy.

Xách hành lý, ra khỏi thư phòng liền thấy ánh mắt cùng

vẻ mặt kinh ngạc của Trịnh mẹ, gật đầu nhẹ với bà rồi đem tờ chi phiếu

vừa rồi bỏ vào tay bà: “Mật mã là sáu số chín.”

Nói xong, cũng không nhìn Trịnh mẹ, lại càng không nhìn phòng Trịnh Thất Muội, xoay người rời đi, không hề một chút lưu luyến.

Trịnh mẹ nóng nảy, nhanh chóng đi vào phòng. Trịnh Thất Muội ôm đứa con cho

bú, vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía trước, ánh mắt không có tiêu cự.

“Tiểu Thất, việc gì vậy? Sao Thang Á Nam phải đi?” Trịnh mẹ vừa rồi đã nghe thấy, nhưng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Mẹ.” Trịnh Thất Muội bởi vì ba chữ kia mà phục hồi lại tinh thần, nhìn Trịnh mẹ thản nhiên mở miệng: “Không sao đâu, để anh ấy đi đi.”

“Tiểu Thất.” Vẻ luyến tiếc trong mắt con gái Trịnh mẹ nhìn thấy hết: “Cậu ta, cậu ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trong thời gian gần một năm con gái xuất ngoại, rồi đột nhiên kết hôn, lại

đột nhiên mang bầu trở về. Nói là kết hôn mà ông cũng chưa từng gặp con

rể. Một mình ôm cái bụng lớn trông coi cửa tiệm vất vả biết bao nhiêu,

người làm mẹ như bà đều biết hết. Vất vả lắm mới nhìn thấy con gái sắp

sinh dẫn con rể về, vậy mà giờ con rể lại bỏ đi? Chuyện này, chuyện này

rốt cuộc là sao?

“Mẹ. Mẹ đừng hỏi nữa.” Trịnh Thất Muội hít mũi,

buộc mình không nghĩ nữa, nếu đây là lựa chọn của Thang Á Nam, vậy cô có thể xem như anh đã chết vì bốn phát súng hồi mấy tháng trước.

“Mẹ cứ xem như anh ấy đã chết đi.”

“Nhưng mà thằng bé. . . . . .” Thằng bé không có ba, thực sự rất đáng thương.

“Con sẽ nuôi thằng bé lớn lên.” Trịnh Thất Muội cho tới giờ chính là dự định như vậy: “Mẹ. Nhưng mà về sau sẽ phải phiền