đốc Kiều?” Giọng nói Trương Hàng Trường có vài phần bất đắc dĩ: “Vấn đề về tiền vốn, cô vẫn nên đi
tìm ngân hàng khác đi. Chúng tôi hiện tại không cho vay được.”
“Tại sao?” Kiều Tâm Uyển không hiểu: “Ngày hôm qua không phải đều nói xong rồi sao?”
“Là như thế này, hiện tại có chút vấn đề nhỏ, thật xin lỗi chị tìm người khác đi.”
Cũng không cho cô cơ hội nói chuyện, Trương Hàng Trường liền cúp điện thoại. Kiều Tâm Uyển nghe tiếng bíp bíp của điện thoại bên kia, một hồi lâu
sau mới lấy lại tinh thần. Đây là vì sao?
Lại gọi mấy cuộc điện
thoại đến mấy ngân hàng bình thường có quan hệ không tệ, nhưng không có
một ngân hàng nào chịu cho vay. Kiều Tâm Uyển đem cổ phần công ty đang
tăng đến 20% ra thế chấp mà vẫn không có ngân hàng nào chấp nhận.
Cô nhíu mày, nhanh chóng phát hiện hình như có chỗ nào không đúng. Nhìn
thời gian, còn chưa đến giờ tan sở, cũng không chần chừ, cầm chìa khóa
xe lên rời khỏi văn phòng.
Kiều Tâm Uyển không
về nhà mà đi thẳng đến ngân hàng, mặc kệ thư ký có ngăn cảm cũng xông
thẳng vào văn phòng Trương Hành Trường.
“Tổng giám đốc Kiều?”
Trương Hành Trường phất phất tay với thư ký ở phía sau cô, ra hiệu cho
Kiều Tâm Uyển ngồi xuống: “Sao cô lại tới đây? Mời ngồi.”
“Tôi
không ngồi.” Kiều Tâm Uyển lúc này nào có tâm tình đâu mà ngồi nữa? Cô
nhìn Trương Hành Trường, vẻ mặt hoàn toàn không giải thích được: “Mười
phần trăm cổ phần mà vẫn chưa đủ để ngân hàng tin tưởng Kiều thị sao?
Vẫn không thể để các chị đồng ý cho chúng tôi vay?”
“Cái này.” Trương Hành Trường vẻ mặt đầy khó xử: “Tôi chỉ có thể nói là hiện tại không được, cô đừng làm khó tôi.”
“Là nguyên nhân gì, rõ ràng ngày hôm qua chúng ta đã thương lượng xong rồi mà, không phải sao?”
“Tổng giám đốc Kiều.” Trương Hành Trường mím môi, vẻ mặt có chút cuống quýt.
Nhìn vẻ mặt cố chấp của Kiều Tâm Uyển, anh ta đứng dậy đóng cửa lại rồi
đứng ở trước mặt Kiều Tâm Uyển: “Cô có thời gian tới tìm tôi thì sao
không nghĩ xem cô đã đắc tội với ai?”
“Là sao?” Kiều Tâm Uyển thay đổi sắc mặt, nhìn Trương Hành Trường: “Chị nói vậy là sao?”
“Cô, hoặc là Kiều gia đã đắc tội người khác. Chúng tôi nhận được thông báo từ cấp trên không được cho Kiều thị vay tiền.”
Bàn tay Kiều Tâm Uyển nắm chìa khóa xe siết chặt lại, nhìn chằm chằm khuôn
mặt Trương Hành Trường, cô có thể nghe thấy được tiếng tim mình đang đập rất nhanh: “Ai? Là ai thông báo cho các chị?”
“Đương nhiên là
cấp trên.” Trương Hành Trường thở dài: “Tôi cũng không rõ lắm. Nhưng
hình như người này có quan hệ với Bộ Thương mại.”
Đây cũng là nhờ có quan hệ thân thiết với người đó nên họ mới thuận miệng tiết lộ. Dĩ
nhiên, Trương Hành Trường không hiểu lý do người đó cố ý tiết lộ cho anh ta nghe chính là để lúc này anh ta nói lại với Kiều Tâm Uyển mà thôi.
Bộ Thương mại?
Kiều Tâm Uyển cảm giác chìa khóa xe đang cắm vào lòng bàn tay, cô nhìn
Trương Hành Trường, không khách sáo nữa mà trực tiếp xoay người bỏ đi.
Lúc lên xe, trong đầu cô lại hiện lên gương mặt Cố Học Võ. Sáng sớm cô
đã nghe nói, Cố Học Võ được triệu hồi về Bắc Kinh, vào Bộ Thương mại. Cô không cần cố tình chú ý cũng có người báo tin tức của anh cho cô.
Như vậy thì nhất định là anh? Là anh đang âm thầm sử dụng thủ đoạn để ngân
hàng không để cho cô vay tiền? Tại sao anh phải làm như vậy?
Kiều Tâm Uyển thử suy nghĩ, thì lại thấy rất đơn giản. Kiều thị xảy ra
chuyện, cô chắc chắn không thể không quan tâm. Anh xuống tay, rõ ràng
chính là muốn cô chủ động tìm tới, anh muốn cô cầu xin anh, như vậy thì
anh sẽ có lợi thế có thể nhận được quyền nuôi Bối Nhi? Đến lúc đó, mọi
chuyện cũng là do cô quyết định. Đương nhiên, ở hoàn cảnh xấu, vì công
ty mà đưa hai tay dâng hiến quyền nuôi dưỡng con gái không phải là rất
bình thường sao?
Cố Học Võ ơi là Cố Học Võ. Tôi thật không biết
anh lại hèn hạ đến vậy? Vừa nghĩ là Kiều Tâm Uyển đã hiểu rất rõ ràng.
Điều này làm cho lòng cô hết sức tức giận, làm thế nào cũng không nén
xuống được, bộ ngực không ngừng phập phồng, cả người cũng khẽ run lên.
Cô ngồi trên xe, nhìn dòng xe qua lại phía trước, lúc này đã là xế
chiều, mà cô cũng không biết Cố Học Võ có đi làm hay không. Lúc này cô
cũng không quan tâm, ánh mắt quét qua con đường phía trước, hai tay nắm
chặt tay lái, dùng sức giẫm chân ga, chạy đến nơi làm việc của Cố Học
Võ.
Trong phòng làm việc của Cố Học Võ, Lý Lam đang ngồi ở trên ghế sa lon, trên
bàn trà trước mặt có đặt một cái hộp nhỏ, cô ta ngồi đối diện Cố Học Võ, vẻ mặt có chút cảm kích.
“Lần trước đã làm phiền anh cho tôi đi
nhờ, được anh giúp đỡ nhiều lần nên có món quà nho nhỏ để cám ơn.” Hai
ngày trước, lúc cô ta đi làm thì xe đột ngột chết máy, lúc gọi điện
thoại cho xe kéo thì vừa hay gặp được Cố Học Võ nên nhờ anh chở đi một
đoạn. Lúc ấy Cố Học Võ cũng không khó chịu. Cô ta muốn xin lỗi anh nhưng anh lại đi mất, không có cách nào khác, Lý Lam đành phải tìm tới tận
cửa để tỏ lòng biết ơn: “Thật sự rất cám ơn anh.”
“Không cần. Chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Cố Học Võ thái độ hết sức lạnh nhạt, cũng không
thèm nhìn tới cái hộp nhỏ trên