bàn trà: “Cô tới còn có chuyện gì nữa
không?”
“Không có chuyện gì thì không thể tìm anh sao?” Lý Lam
bởi vì thái độ lạnh như băng của anh mà cảm thấy có chút tổn thương:
“Chẳng lẽ trong lòng anh thật sự không yêu em sao?”
“Quan hệ của chúng ta hình như không thích hợp để nói mấy lời như vậy.” Người anh yêu là Chu Oánh chứ không phải Lý Lam.
“Quan hệ gì?” Lý Lam hết sức chủ động ngồi xuống bên cạnh anh ta, đưa mắt
nhìn gương mặt bình tĩnh của Cố Học Võ: “Người đàn ông đã lấy đi lần đầu tiên của em ở trong ký túc xá không phải là anh sao? Người tặng em món
quà đó trong ngày sinh nhật không phải là anh sao? Còn nữa, cái người
một lòng vui sướng dẫn em đến Bắc Kinh nói muốn cưới em không phải là
anh?”
“Đúng là tôi.” Cố Học Võ gật đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm mặt Lý Lam, vẻ mặt tựa như hồi tưởng lại, anh khẽ cong môi: “Chỉ
đáng tiếc. Người đó không phải là cô.” Trí nhớ của anh từ trước đến giờ
rất tốt, hơn nữa chưa bao giờ lừa gạt anh.
“Anh nói vậy thật sự
khiến em đau lòng.” Lý Lam đặt một vật gì đó trước mặt Cố Học Võ: “Nếu
sợi dây chuyền lần trước cũng không thể khiến anh tin em, vậy cái này
thì sao? Cũng không thể khiến anh tin em sao?”
Cố Học Võ nhìn cái móc điện thoại trong tay cô ta, con ngươi thâm thúy hơi trợn lên, hiện
lên kinh ngạc, mà phần nhiều là khiếp sợ. Lý Lam hạ thấp giọng, có chút
nỉ non thống thiết: “Em cứ nghĩ cho dù em có trở nên như thế nào, cho dù em thay đổi ra sao, anh cũng sẽ nhận ra em. Anh cũng sẽ tin em, dỗ dành em. Chẳng lẽ những điều này chỉ là do em mơ tưởng thôi sao?”
Cố
Học Võ ngẩn người, nhìn cái móc điện thoại kia, hai tay nắm chặt thành
nấm đấm. Cuối cùng anh đột nhiên đứng dậy, chỉ ra ngoài, khuôn mặt khôi
phục lại vẻ lạnh lùng ban đầu.
“Cô Lý, tôi còn có việc, cô cứ tự nhiên.”
“Anh vẫn không tin em.” Lý Lam trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, mất mát và sầu não: “Học Võ, em rất buồn.”
Vẻ mặt cô ta, ánh mắt của cô ta, giọng nói của cô ta rất giống Chu Oánh.
Trái tim Cố Học Võ trong nháy mắt đập trật nhịp, ngay lúc này, Lý Lam
đứng lên, đi tới trước mặt anh, vươn tay kéo tay anh: “Học Võ, em yêu
anh. Em vẫn luôn yêu, vẫn luôn chờ đợi. Chờ em tốt hơn, trở nên hấp dẫn
hơn, có đủ điều kiện đứng ở trước mặt anh. Nhưng chẳng lẽ em thay đổi
rồi anh sẽ không thích nữa sao? Không yêu nữa sao?”
Cố Học Võ
không nói, hai tay siết chặt nắm đấm, nhìn khuôn mặt chẳng khác nào Chu
Oánh trước mắt, không hề nhúc nhích. Lý Lam lúc này lại đột ngột vươn
tay ôm anh.
“Em yêu anh, Học Võ, em vẫn yêu anh, em vẫn luôn chờ
anh, em tin anh, em tin anh sẽ nhận ra em. Cho nên em mới có thể thay
đổi thành thế này. Chẳng lẽ, anh thật sự không hề yêu em sao? Anh thật
sự đã quên những gì anh đã hứa với em sao? Là vậy sao?”
Cố Học Võ bởi vì sự tiếp cận đột ngột của cô ta mà sựng người, mùi hương len vào
khoang mũi này vẫn giống như mùi hương trong trí nhớ. Trong đầu anh lại
hiện lên nụ cười dịu dàng của Chu Oánh. Anh đột nhiên vươn tay, ôm chặt
người phụ nữ trong ngực, hít sâu một cái. Mùi hương quen thuộc đó khiến
anh say mê, anh nhẹ nhàng cất giọng nói hơi trầm thấp.
“Tại sao, năm đó lại không nói gì đã bỏ đi?”
“. . . . . .” Im lặng. Lý Lam không nói gì. Cô ta cắn môi, nắm chặt áo Cố Học Võ, đột nhiên khóc nức nở.
“Nói cho anh biết.” Giọng Cố Học Võ có chút đau xót. Bốn năm, anh không có
ngày nào không nghĩ lý do Chu Oánh bỏ đi, cô ấy ở đâu, sống như thế nào? Tại sao phải nhẫn tâm vứt bỏ anh mà đi bốn năm?
“Em, em có nỗi
khổ tâm.” Lý Lam cất giọng nức nở: “Em xin anh đừng hỏi nữa. Anh chỉ cần tin em, tin người em yêu là anh thôi. Được không? Em chỉ muốn anh tin
em.”
“Oánh Oánh.” Cố Học Võ ẩn chứa mấy tiếng thở dài khó nhận thấy: “Tại sao không thể nói cho anh biết? Là khổ tâm gì?”
“Em. . . . . .” Lý Lam cắn môi, ôm sát Cố Học Võ, nước mắt đọng lại trong
hốc mắt cũng sắp rơi xuống. Hít hít mũi, cô ta mạnh mẽ bình tĩnh mở
miệng: “Thật ra thì lúc đầu em rời xa anh là bởi vì em. . . . . .”
“Cố Học Võ.” Rầm một tiếng, lúc này tiếng cửa mở vang lên, cùng với đó là
một tiếng quát chói tai, thức tỉnh hai người đang ôm nhau.
Ngoài
cửa trừ Kiều Tâm Uyển, còn có thư ký của Cố Học Võ, nhìn thấy tình cảnh
trước mắt thì vẻ mặt có hơi sửng sốt rồi nhanh chóng trở về điềm tĩnh,
lúc này chỉ còn Kiều Tâm Uyển đứng ở cửa.
“Vụ trưởng, cô này nói
có chuyện gấp tìm anh, chưa kịp báo đã vội vàng xông vào.” Thư ký vẻ mặt khó xử nói, nhìn tình cảnh trước mắt mà nhất thời không biết làm sao.
Người phụ nữ bên trong cô ta rất có ấn tượng, vụ trưởng tới Bắc Đô chưa
tới ba tháng đã tới tìm mấy lần. Cũng không biết là ai.
Còn người hiện tại, hô to gọi nhỏ gọi thẳng tên vụ trưởng. Bộ dáng so với người
lúc nãy còn kiêu ngạo hơn mấy phần. Cô ta từng nghe nói vụ trưởng đã kết hôn. Vậy vợ của vụ trưởng ở đâu? Ôi trời, không phải người này là vợ
cả, còn người lúc nãy là tiểu tam đó chứ? Thư ký nhìn sắc mặt Cố Học Võ
thay đổi, trong lòng cũng hiểu mình không nên ở đây nên nhanh chóng xoay người, rời đi. Trước khi đi vẫn không quên đóng cửa lại. Làm ở cơ quan
nhà nước mà
