đó cũng tốt.
Tôi cho con gái tiếp thu nền giáo dục tốt thì có cái gì sai?”
“Cô căn bản là muốn đưa con đi khỏi Bắc Đô. Kiều Tâm Uyển, cô rõ ràng muốn để tôi không gặp được con gái.”
“Đúng.” Kiều Tâm Uyển gật đầu, không phủ nhận ý nghĩ của mình: “Tôi không muốn
cho anh gặp con thì có gì sai sao? Con gái là của tôi, tôi có quyền thay con quyết định tương lai.”
“Con gái cũng là của tôi.” Ánh mắt Cố Học Võ tối sầm lại, giữa hai chân vẫn còn đau âm ỉ, lúc này nhìn vẻ
chuyên quyền độc đoán trên mặt Kiều Tâm Uyển lại không khắc chế được cơn tức giận mà túm tay cô: “Cô không có quyền một mình định đoạt tương lai của con bé.”
“Cố Học Võ, anh
nói ai tự mình quyết định?” Kiều Tâm Uyển không muốn tranh luận vấn đề
này với anh, có tranh cãi tiếp căn bản cũng sẽ không có kết quả, cô dùng sức bỏ tay anh ra.
Lùi về sau một bước: “Tôi có quyền, anh mới
là người không có quyền đó, anh hoàn toàn không cần con gái, anh có tư
cách gì mà nói những lời này? Anh có tư cách gì tới tìm con gái tôi?”
Cuộc tranh luận trở lại điểm bắt đầu, Cố Học Võ không biết nói gì mới thích
hợp, nhìn thấy sự tức giận, không cam lòng, còn có sự tổn thương trong
mắt Kiều Tâm Uyển. Anh thở sâu, buộc mình bình tỉnh trở lại.
Anh
biến mất mấy ngày nay nhưng vẫn luôn suy nghĩ phải dùng cách gì để Kiều
Tâm Uyển chịu chấp nhận anh thật sự là cha của con gái cô. Nếu Kiều Tâm
Uyển thật sự muốn lấy Trầm Thành, anh gần như cũng không có lập trường
đi ngăn cản. Dù sao, cô và anh đã ly hôn. Nhưng mà bây giờ còn có một
đứa con gái.
Con gái là của anh, anh sẽ không buông tay. Tin rằng Kiều Tâm Uyển cũng vậy, sau khi Kiều Tâm Uyển lấy Trầm Thành e là con
gái sẽ mang họ Trầm. Mà anh hoàn toàn không muốn như vậy. Tuy rằng không muốn tổn thương Trầm Thành, nhưng mà anh lại càng không bằng lòng từ bỏ con gái.
“Kiều Tâm Uyển. Vì sao không lấy Trầm Thành?” Anh vẫn
còn đau, cơn đau này làm cho anh kích động muốn hung hăng lay người Kiều Tâm Uyển một trận, nhưng một ý nghĩ sâu hơn trong đầu khiến anh nén
lại, xem anh sẽ dạy dỗ cô như thế nào.
Kiều Tâm Uyển thoáng giật mình, trên mặt rất nhanh lại kiêu ngạo: “Không phải việc của anh.”
“Không phải việc của tôi?” Cố Học Võ cong môi, cười như không cười, nhưng mà
nụ cười kia không có tới đáy mắt: “Kiều Tâm Uyển, cô không lấy Trầm
Thành, lại muốn mang con gái tôi ra nước ngoài? Cô nghĩ là tôi sẽ cho
phép sao?”
“Anh không tư cách nói không cho phép.” Kiều Tâm Uyển
giật mình phản kháng, cô dựa vào cái gì phải sợ Cố Học Võ: “Anh không có tư cách cho phép hay không? Là bởi vì anh sau khi sảng khái thì để lại
một con nòng nọc nhỏ sao? Hay là nói trong mười tháng qua anh không hề
biết đến sự tồn tại của con gái? Cố Học Võ. Anh không tư cách.”
Lời nói lỗ mãng của cô làm cho mi tâm Cố Học Võ nhanh chóng nheo lại, vẻ
mặt có vài phần phản đối, trừng mắt nhìn Kiều Tâm Uyển, hai tròng mắt
bốc hỏa.
“Tư cách của tôi chính là cô đã bỏ thuốc tôi, Kiều Tâm
Uyển, nếu cô không chuốc thuốc tôi, chẳng phải hèn hạ lấy cắp mầm móng
của tôi thì hôm nay tôi cũng sẽ không đứng ở chỗ này.”
Kiều Tâm
Uyển nghẹn tắc ở ngực không thể nào nuốt xuống được, nhìn vào khuôn mặt
Cố Học Võ, đột nhiên nở nụ cười: “Đúng vậy, tôi đúng là chuốc thuốc anh, tôi chính là hèn hạ lấy cắp mầm móng của anh đó thì sao? Anh có khả
năng thì đừng để cho tôi lấy cắp? Cố Học Võ, không phải bản lĩnh anh lớn lắm sao? Anh không phải năng lực rất mạnh sao? Sao lại có thể bị tôi
dắt mũi? Lại còn tận hai lần. Chậc chậc.Tôi phải nói sao đây? Nói anh
không có định lực? Hay là nói anh. rất. ngu?”
Ba chữ sau, cô nhấn rất mạnh, từng chữ một, nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Cố Học Võ cô vẫn cảm thấy chưa đủ, còn muốn đạp thêm một cái nữa.
“Vừa rồi tôi
đâu có chuốc thuốc anh nhỉ? Cố Học Võ? Vậy sao anh lại động tay động
chân với người ta? Người anh em bị đá trúng cảm giác không tồi chứ! Cố
Học Võ. Nhịn đói quá lâu sẽ không tốt, nếu anh thật sự đói khát như vậy, tôi nghĩ anh có thể đi tìm một con gà thử xem.”
Sắc mặt Cố Học
Võ càng thêm âm trầm, nhất là nghe thấy Kiều Tâm Uyển ngay cả gà cũng
nói ra. Sắc mặt xanh mét, bắt đầu đầy bão táp. Kiều Tâm Uyển không
thèm quan tâm. Phải so mồm mép, cô cũng sẽ không thua. Trước kia là cô
ngu mới để cho anh kiêu ngạo đắc ý ở trước mặt mình, cô không cho anh cơ hội để phải nhìn anh kiêu ngạo như thế đắc ý như thế.
Cô vươn tay, chỉ chỉ cửa: “Cửa ở bên kia, không tiễn.”
Kiều Tâm Uyển chưa từng như vậy, dễ chịu, đi qua, quả thực rất dễ chịu
ngoảnh mặt. Hừ lạnh một tiếng, không nhìn đến khuôn mặt khó coi của Cố
Học Võ, cầm lấy máy sấy hong tóc khô, cô hiện tại còn trong tháng, không thể ra gió, bằng không bà Kiều lại nói. Ngồi ở trước bàn trang điểm sấy tóc, cũng không thèm nhìn tới Cố Học Võ sau lưng. Tóc của cô từ lúc
mang thai cũng không uốn hay nhuộm gì. Sau 10 tháng, tóc đã dài ra thẳng tắp.
Một tay vẩy vẩy tóc, tay kia cầm máy sấy. Cô hơi hơi quay
đầu đi, để lộ ra cái cổ duyên dáng. Bộ dạng đó nhìn vô cùng cám dỗ, mê
người. Cố Học Võ đứng bất động, cũng không rời đi. Trong phòng chỉ có
t
