iếng máy sấy tóc. Tóc đã gần khô. Kiều Tâm Uyển bắt đầu dưỡng da.
Mặc dù đang nuôi con bằng sữa, nhưng mà giữ gìn diện mạo vẫn cần thiết. Cô
dùng loại có tinh chất thực vật, không gây tổn hại làn da mà cũng không
ảnh hưởng đến việc cho bú. Chuẩn bị xong, Kiều Tâm Uyển đứng lên. Phát
hiện Cố Học Võ còn chưa đi, cô cũng không quan tâm anh, cầm cái khăn
trên giường cất đi, lên giường đi ngủ.
Vừa đặt người nằm xuống
giường đã ngáp một cái, cả ngày hôm nay chơi cùng với con gái đến giờ cô cũng thấy mệt rã rời. Xoay người, đưa lưng về phía Cố Học Võ, một giây
sau cô cảm giác được phía sau có người tới gần,thân thể bị người ta xoay qua, thần kinh của cô phút chốc căng thẳng, trừng mắt khi Cố Học Văn
nhướng người tới.
“Cố Học Võ, anh muốn làm gì?”
Cố Học Võ không vội vàng tiến lại, cầm lấy tay Kiều Tâm Uyển, vẻ mặt có chút tức giận: “Kiều Tâm Uyển, cô lại đá tôi?”
Còn đá vào vị trí trọng yếu như vậy, quả thực là…
“Đá anh đấy.” Kiều Tâm Uyển nhìn ở giữa hai chân anh, trên mặt hiện lên một nụ cười nhạo: “Tôi không thể đá anh sao? Chẳng lẽ để anh tiếp tục ăn
đậu hủ của tôi, xem tôi như gái làng chơi sao?”
Cố Học Võ sửng
sốt một chút, anh cũng không có ý đó. Nhưng mà biểu hiện của anh lại làm cho Kiều Tâm Uyển nghĩ anh đang nghĩ như vậy, trong lòng lại nổi nóng,
cô giơ tay lên tát Cố Học Võ.
“Bốp” một tiếng, Cố Học Võ bị đánh, vẻ mặt tức giận, vươn tay cầm tay Kiều Tâm Uyển: “Kiều Tâm Uyển.”
“Cố Học Võ, tôi đã nói rồi, anh thật sự đói khát như vậy thì anh có thể đi
tìm gà. Xin anh tránh xa tôi một chút, tôi hiện tại thấy anh liền ghê
tởm muốn ói.”
Trừng mắt với Kiều Tâm Uyển, Cố Học Võ sắc mặt vô
cùng khó coi, người phụ nữ này đánh mình ba cái tát, còn đá vào huyết
mạch của anh. Quả đúng là một người đàn bà chanh chua.
Anh muốn
tát lại cô một cái, nhưng mà anh không có thói quen đánh phụ nữ. Nghĩ
bụng muốn hung hăng giáo huấn cô một chút lại cảm thấy người cô đang run nhè nhẹ. Bởi vì phẫn nộ, bởi vì xấu hổ và giận dữ. Đủ loại cảm xúc
trong mắt của cô, tạo thành một ánh lửa rực sáng, trong suốt mà hữu
thần, tràn ngập sức sống.
Dạ dày truyền đến một cơn co rút đau
đớn, anh nhớ mình hôm nay vẫn chưa ăn tối đã đến đây. Mi tâm hơi hơi
nheo lại, buông tay ra, Cố Học Võ đứng thẳng người dậy, từ trên cao nhìn xuống gương mặt Kiều Tâm Uyển ở dưới ánh đèn có vẻ trắng nõn lạ thường.
“Kiều Tâm Uyển, nếu cô muốn mang con gái rời khỏi Bắc Đô, đến nghĩ cũng đừng
hòng. Con gái cũng là của tôi. Mặc kệ cô kết hôn với Trầm Thành, hay là
ra nước ngoài, đều không thể thay đổi sự thật này. Mà tôi tuyệt đối sẽ
không cho phép cô mang con gái tôi đi.”
Kiều Tâm uyển không nói
lời nào, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô ngồi dậy, ngẩng đầu chống
lại ánh mắt của anh: “Cố Học Võ, con gái tôi nhất định sẽ đưa ra nước
ngoài, không tin chúng ta cứ thử xem.”
“Được.” Cố Học Võ gật đầu: “Chúng ta hãy thử xem cô có làm được không.”
“Thử xem thì thử xem.” Bên phía Kiều Tâm Uyển đã làm xong mọi liên hệ. Qua
một tuần nữa, là có thể mang theo con gái đi Đan Mạch, vương quốc của
truyện thiếu nhi. Cô tin con gái nhất định sẽ thích nơi đó.
Cố
Học Võ cũng không tranh cãi với cô. Nhìn thấy sự quật cường cùng kiêu
căng trên mặt cô, anh cúi người xuống, nhanh chóng kề sát mặt lại, Kiều
Tâm Uyển liền bị dọa, lui ra phía sau một chút, anh lại tới gần một
chút, nhìn chằm chằm bờ môi đỏ mọng của cô.
Ánh mắt của anh nhìn
cô chăm chú khiến cô không được tự nhiên, Kiều Tâm Uyển không rõ rốt
cuộc anh muốn làm gì. Anh lại đến gần hơn vài phần, nhẹ nhàng mở miệng.
“Kiều Tâm Uyển, tôi không có đói khát như vậy, cũng không đi tìm gà. Có điều
nghĩ cô vẫn thiếu đàn ông, thiếu đến muốn bỏ thuốc tôi, nên tôi có lòng
tốt thỏa mãn em một chút thôi. Cô hẳn là phải cám ơn tôi mới đúng
đấy?” Nói xong, Cố Học Võ cũng không nhìn mặt cô. Đứng lên đi
nhanh về phía cửa.
Kiều Tâm Uyển lúc này mới phản ứng lại lời vừa rồi Cố Học Võ nói là cái gì, cô cầm lấy gối trên giường ném anh.
“Cố Học Võ, anh đi chết đi.”
Cố Học Võ lúc này đã mở cửa. Cái gối ném lên trên cửa, sau đó rơi xuống
đất. Cố Học Võ nhìn Kiều Tâm Uyển, khóe môi giương lên: “Đáng tiếc,
không trúng.”
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển cảm thấy mình sắp nổi
điên rồi. Cửa vào lúc này đóng lại, Cố Học Võ rời đi: “Anh thằng khốn,
đi chết đi.”
Cô thở phì phò, trừng mắt nhìn cái cửa đã đóng kia,
hạ quyết tâm cô nhất định phải mang con gái đi khỏi Bắc Đô, rời khỏi
người đàn ông vô liêm sỉ này.
Cố Học Võ nghe được hai câu sau,
khóe môi giương lên rất cao. Trong mắt hiện lên một tia sung sướng.
Không biết vì sao, nhìn thấy bộ dạng cô bị anh chọc cho tức đến chết lại khiến tâm tình của anh tốt lên. Cất bước đi đến phòng bên cạnh. Bối Nhi đã hết khóc, chơi được một lúc cũng mệt rồi ngủ trên giường em bé. Bà
vú vừa thấy anh xuất hiện, vẻ mặt lập tức đề phòng, đứng lên trừng mắt
với anh.
Cố Học Võ cũng không quan tâm đến bà, đi thẳng đến trước giường nhìn dáng vẻ say ngủ của con gái, nhìn theo góc độ này, gương
mặt hình như có giống Kiều Tâm Uyển, mắt mũi lại giống anh. Đẹp vô c