Anh không muốn ngủ trên ghế sa lon.” Cố Học Võ ngáp một cái. Vươn vai vuốt
vuốt mi tâm, đưa cổ tay áo dính máu cho Kiều Tâm Uyển xem, nhìn một chút đau lòng thể hiện trong mắt cô: “Cả đêm hôm qua anh không thể ngủ
ngon.”
“Anh…” Kiều Tâm Uyển rời khỏi người anh, lui một bước ra
sau. Cô bây giờ không biết phải nói gì: “Vây, vậy anh đi vào phòng ngủ
đi.”
“Em ngủ với anh?”
“Tôi, tôi…” Kiều Tâm Uyển lắc đầu: “Không được, anh ngủ phòng của khách. Tôi ngủ cùng Bối Nhi.”
“Nhưng, anh muốn em ngủ với anh.” Cố Học Võ nắm chặt tay cô, ánh mắt dường như
có chút cầu khẩn. Nhưng Kiều Tâm Uyển rút tay mình ra, nhìn Cố Học Võ.
“Nếu anh muốn như vậy, tôi sẽ nghĩ, anh chỉ muốn cơ thể tôi.” Cô bây giờ
đang rất rối. Anh vừa rồi nói rất nhiều, cô muốn có thời gian để suy
nghĩ hết những lời đó, làm rõ ràng tình cảm của anh. Cô vẫn có khúc mắc, khó hiểu. Cô cần phải hiểu cho rõ ràng.
Nếu anh ngủ cùng cô, không đảm bảo cô sẽ mắc mưu của anh. Dù sao thủ đoạn của anh, cô thật sự là rất rõ.
Cố Học Võ ngớ ra một chút rồi thở dài: “Được rồi. Anh sẽ ngủ ở phòng của
khách. Nhưng mà, em thật nhẫn tâm, ngày hôm qua thấy anh ngủ trên ghế sa lon mà thậm chí còn không lấy chăn cho anh. Hại anh nửa đêm lạnh cóng
người.”
“Anh, anh anh…” Anh không ngủ? Kiều Tâm Uyển lại xấu hổ, quả nhiên, ở trước mặt Cố Học Võ, cô sẽ không thể thắng dù chỉ một lần. “Anh cái gì?” Cố Học
Võ nhìn thấy mặt cô ửng đỏ, dáng vẻ không được tự nhiên thì trong mắt
lại hiện lên một tia bỡn cợt: “Em nên cảm thấy may mắn đấy, may mắn là
anh vẫn còn trẻ khỏe. Nếu không thì chắc là đã bị cảm rồi.”
Lời
của anh không có ý trách cứ nhưng Kiều Tâm Uyển không hiểu sao lại thấy
ngại. Đủ rồi đó! Có phải cô bắt anh ngủ sô pha đâu, anh thích ngủ sô pha đâu phải lỗi của cô? Nghĩ như vậy nên cô nói chuyện cũng không khách
sáo nữa: “Anh đủ chưa vậy? Anh mà còn nói nữa thì hôm nay tiếp tục ngủ
sô pha đi.”
“Được. Anh đi ngủ đây.” Cố Học Võ lúc này thật nghe
lời đứng lên: “Anh ngủ trong phòng của khách, em cũng đi ngủ sớm một
chút. Mắt thâm quầng hết rồi kìa!”
Kiều Tâm Uyển hơi giật mình,
buổi sáng ra khỏi phòng cô đã cố ý dùng phấn che đi, cứ nghĩ anh sẽ
không thấy. Nhưng anh để ý thấy sao?
Dẫn anh đến phòng của khách, bước chân Cố Học Võ hơi ngừng một chút, quay sang nhìn cô: “Em thực sự
không đói bụng? Không cần ăn gì sao?”
“Tôi không đói.” Vừa rồi cô ăn một miếng bánh ngọt, đã no rồi.
“Anh đi ngủ đây.” Cố Học Võ nói xong, nhưng vẫn không có ý muốn vào cửa mà
đứng im ở cửa. Kiều Tâm Uyển cũng không rõ anh muốn làm gì.
Anh chỉ chỉ mặt mình: “Goodnight kiss!”
“Ớ.” Kiều Tâm Uyển giật mình ngơ ngác nhìn trân trân vào gương mặt của Cố
Học Võ, hai gò má dần dần ửng đỏ. Tiến cũng không được, lùi cũng không
xong.
“Chỉ là một nụ hôn thôi, em không nhỏ mọn như vậy chứ?”
Giọng điệu Cố Học Võ mang theo vài phần trêu chọc, Kiều Tâm Uyển lại càng mất tự nhiên. Anh thấy cô đang ngẩn ngơ liền vươn tay, ôm cô vào lòng, cúi
đầu, hôn lên môi cô thật nồng nhiệt. Hơi thở nóng như lửa, da thịt nóng
bỏng. Anh hôn vô cùng nồng nhiệt như muốn cắn nuốt cô.
Xa cách đã mấy tháng nên khi ôm hôn cô như vậy, Cố Học Võ không khống chế được sự
nhiệt tình. Mà sự nhiệt tình này, toàn bộ đều do Kiều Tâm Uyển, người
con gái đang ở trong lòng anh, khơi gợi lên.
Kiều Tâm Uyển bị anh hôn như thế, hai chân cũng dần trở nên vô lực, hai tay không tự chủ
được vòng lên cổ anh, đón nhận nụ hôn của anh. Nóng bỏng như vậy, kịch
liệt như vậy. Môi lưỡi triền miên, hơi thở hỗn loạn. Nếu không phải tay
Cố Học Võ đang đỡ sau lưng, cô tin chắc mình sẽ té lăn ra đất.
Thật lâu sau, rốt cuộc Cố Học Võ cũng buông cô ra. Tay anh vẫn còn đỡ thắt
lưng cô, trong mắt hiện lên tia trêu chọc: “Có thể đứng ổn không?”
“A?” Kiều Tâm Uyển còn chưa tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn Cố Học Võ. Trong mắt anh tràn đầy ý cười. Hình như anh đang rất vui?
“Đi ngủ đi.” Xác định cô có thể đứng vững, Cố Học Võ mới buông tay ra: “Nếu em không đi ngủ thì tối nay em nhất định sẽ ngủ không được.”
Chỉ một nụ hôn mà anh đã thấy toàn bộ máu trong cơ thể đều dồn xuống dưới,
cơ thể đang kêu gào muốn có Kiều Tâm Uyển. Khát vọng tích tụ đã lâu nên
lúc này không thể nào mà kìm nén được nữa. Nếu cô còn ở lại thì anh thật sự không thể kiểm soát được chuyện gì sẽ xảy ra.
“A?” Kiều Tâm
Uyển hô nhỏ một tiếng, nhanh chóng đi về phòng mình mà không nhìn thấy
trong mắt Cố Học Võ chợt lóe lên một tia sung sướng.
Vào cửa,
đóng cửa, khóa lại, cô phát hiện tim mình đang đập rất nhanh, người hơi
nóng, mặt cũng nóng rực. Trong lòng cô cũng hiểu được, cô cũng có khát
vọng đối với Cố Học Võ.
Hôm nay Cố Học Võ vẫn còn phát huy phong
độ thân sĩ, nếu không cô cũng nhất định sẽ không thể thoát được. Cô rất
rõ ràng, sức ảnh hưởng của anh đối với cô lớn bao nhiêu.
May quá, may quá. Kiều Tâm Uyển vỗ ngực ngồi xuống, trong lòng nhẹ nhàng thở ra
đồng thời lại cảm thấy hơi mất mát. Cho dù Cố Học Võ cho cô thời gian để thích ứng, để suy nghĩ. Nhưng anh phong độ như vậy, lại làm cho cô có
chút hoài nghi sức hấp dẫn của mình.
Lắc đầu, cô đa