như thế nào? Điều này, Thang Á Nam chắc chắn
không nghĩ tới.
“Hiện tại, cho dù anh có quay về, thiếu gia cũng
không cần anh.” Thân phận của anh bất minh, hơn nữa lúc tham gia cùng Kỳ Lân Đường quả thật từng có hành vi phản bội Long Đường. Hiên Viên Diêu
không giết anh, có nghĩa là đã cho anh cơ hội.
“Anh không quay
về, là bởi vì anh ta không cần anh?” Trịnh Thất Muội lại muốn cười. Xem
đi. Hiên Viên không cần anh, cho nên anh mới tìm đến cô. Ở trong lòng
anh, cô chẳng có địa vị gì.
“Không phải.” Thang Á Nam không giỏi
nói, nhưng trong lòng không có ý đó: “Cho dù hiện tại anh ta muốn anh
quay về Long Đường, anh cũng không về.” Anh cũng đã chán ngấy rồi. Anh
không muốn sống cuộc sống đánh đánh, giết giết, lưỡi dao lúc nào cũng
đẫm máu này nữa.
“Phải không?” Trịnh Thất Muội hoài nghi, rất hoài nghi: “Anh có chắc không?”
“Anh chắc chắn.” Thang Á Nam nhìn đôi môi đang sưng đỏ lên của cô. Kéo tay
cô ngồi xuống sofa, rút khăn tay lau ra lau lên khóe môi cô.
Máu
đã khô nên lau cũng không đi. Anh nhăn mày, có chút bối rối. Trịnh Thất
Muội đẩy tay anh ra, ngồi bất động, vẻ mặt có chút rối rắm.
“Thang Á Nam. Tôi mệt chết đi được rồi.”
Cô không muốn ở bên anh. Nếu không ở bên anh, cô sẽ không mệt mỏi như vậy, nhưng ở cùng anh, cô lại thấy rất mệt mỏi. Anh lần nào cũng nói đến là
đến, nói đi là đi. Mất trí nhớ là mất trí nhớ, nhớ ra là nhớ ra. Cô
dường như không có một chút quyền tự chủ. Toàn bộ đều do anh kiểm soát.
Cô không muốn như vậy. Cô trước kia, cũng không phải như thế này.
Thang Á Nam nhìn thấy bộ dạng này Trịnh Thất Muội thì nét mặt vẫn luôn nghiêm trọng lại có thêm chút bất đắc dĩ, con ngươi đen chợt lóe lên, giọng
nói cũng có vài phần áy náy.
“Anh không cố ý tổn thương em.”
“Anh đã tổn thương tôi rồi.” Trịnh Thất Muội trong lòng biết rõ là không thể trách anh, nhưng dù thế nào cũng không có cách nào bỏ đi được sự thật
anh không yêu cô, đối với cô không có tình cảm, lòng anh coi trọng Hiên
Viên Diêu hơn cô.
Gương mặt cương nghị của Thang Á Nam có vài
phần ngưng trọng, anh không phải là người nói nhiều. Nhiều năm sống ở
thế giới hai mặt, cá tính anh đã trở nên trầm mặc, cũng không giỏi nói.
Đối với Trịnh Thất Muội, cũng như thế. Có lẽ anh nói quá ít khiến cô
không có cảm giác an toàn. Nhưng điều này không có nghĩa là anh không có trách nhiệm.
“Anh xin lỗi.” Ba chữ này trọng lượng không nặng, nhưng anh quả thật là nợ cô một câu xin lỗi.
“Xin lỗi?” Những thứ anh nợ cô, một câu xin lỗi là có thể bồi thường sao?
Trịnh Thất Muội không thể chấp nhận: “Tôi không cần câu xin lỗi của anh. Nếu anh cảm thấy có lỗi với tôi thì chỉ cần tránh xa tôi ra. Vậy là tôi đã rất biết ơn rồi.”
Thang Á Nam nhìn vẻ mặt chống đối của cô,
giữa hai hàng lông mày có đôi chút ngưng trọng, suy nghỉ một lúc lâu,
cuối cùng anh lại một lần nữa cất lời.
“Thiếu gia, chính là Hiên
Viên Diêu, cả ông Hiên Viên có ơn rất lớn với anh. Từ sau khi 17 tuổi,
Long Đường đã là nhà của anh, Hiên Viên Diêu chính là anh em của anh,
mười mấy năm sống với nhau, khổng thể một chút tình cảm cũng không có.”
Anh không phải đang giải thích mà chỉ là muốn cho Trịnh Thất Muội hiểu ý nghĩa của Long Đường đối với anh.
“Anh với anh ta không phải là anh em, mà còn hơn cả anh em, dựa theo quy
định của Long Đường, anh phản bội Long Đường thì chắc chắn phải chết.
Anh đã thấy quá nhiều trường hợp như vậy. Nhưng anh ta không giết anh,
không thực sự lấy mạng anh. Còn trả lại cho anh những tài sản mà cả đời
này cũng dùng không hết, ở trong lòng anh ta, cũng coi anh như anh em.”
Nếu không phải anh gặp Cố Học Võ trước, nếu không phải lúc trước anh đã hứa với Cố Học Võ, Thang Á Nam tin anh sẽ là anh em cả đời với Hiên Viên
Diêu. Chỉ có điều trong cuộc sống, không có nếu như.
Trịnh Thất Muội ngẩng đầu nhìn anh, đột nhiên hiểu ra anh đang giải thích với cô khiến cô giật mình, không có cách nào phản ứng.
“Tiểu Thất.” Thang Á Nam cùng ngồi xuống ghế, nắm tay cô: “Quên em, anh thật
có lỗi, nổ súng với em, anh lại càng có lỗi. Tuy rằng anh mất trí nhớ,
nhưng đó không thể là lí do. Nếu em giận, muốn trách mắng anh gì cũng
được hết. Nhưng em đừng ở bên gã kia, hắn ta không phải là người hiền
lành.”
Sao lại quay trở lại chuyện này? Trịnh Thất Muội cắn môi, oán hận trừng mắt liếc anh một cái.
“Ý của anh là. Chỉ cần không phải Quan Lực, chỉ cần tôi tìm được một người đàn ông tốt với tôi là anh sẽ buông tay? Chúng ta lúc đó không còn có
quan hệ gì nữa, phải không?”
“Ý của anh là.
Chỉ cần không phải là Quan Lực, chỉ cần tôi có thể tìm thấy một người
đàn ông thực sự tốt với tôi là anh sẽ buông tay sao? Chúng ta sẽ không
còn quan hệ gì nữa đúng không?”
Khi Trịnh Thất Muội nói những lời này, trong mắt cô lóe lên một chút giận dữ, cơn giận lại một lần nữa
tích tụ ở sâu trong lòng. Chỉ cần Thang Nam Á dám nói là đúng, cô thề cô nhất định sẽ vặn cổ anh.
“Không phải.”
Thang Nam Á lắc
đầu, anh không có ý như vậy: “Cho dù hôm nay em có thể tìm được một
người đàn ông ưu tú, thực sự tốt với em cũng không thể nào thay đổi sự
thật