ợc chứ? Định nói gì đò liền phát hiện không thể nói được, anh đang ở rất gần cô,
khoảng cách gần như vậy khiến cô thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ ràng
từng cọng lông mi của anh. Hô hấp có chút gấp gáp, có chút lúng túng.
Muốn lùi ra sau, chống hai tay, định âm thầm dịch chuyển sang bên cạnh.
“Kiều Tâm Uyển.” Thấy ánh mắt cô mất tự nhiên, anh lại nghĩ cô ghét anh. Hàng lông mày Cố Học Võ hơi hơi nhíu lại, trong lòng có chút dường như là
không vui.
“Tôi sẽ không giao con gái cho
anh, anh tránh ra.” Thật sự rất không thoải mái. Tuy rằng trong lòng cố
gắng hết sức bảo mình phải quên anh, nhưng yêu nhiều năm như vậy làm sao có thể nói quên là quên được?
Thậm chí Kiều Tâm Uyển còn nghe được tiếng tim mình đập, hơn nữa càng lúc đập càng nhanh. Cô có chút chịu không nổi.
“Kiều Tâm Uyển.”
Cố Học Võ lại tiến lại gần cô thêm một chút, hai người mặt đối mặt, khoảng cách không đến mười cm. Hơi thở của anh nóng rực làm cho mặt Kiều Tâm
Uyển lập tức đỏ tới cực hạn. Cô giơ hai tay lên muốn đẩy anh ra.
“Cố Học Võ, anh tránh xa tôi một chút.”
Trong lòng có xấu hổ nhưng phần nhiều là hận. Nếu không có con, không có sự
tồn tại của Bối Nhi, thì Cố Học Võ có hết lần này đến lần khác tìm tới
cửa tiếp cận cô như vậy không? Căn bản anh vừa nhìn thấy cô là thấy
chán, thấy ghét, làm sao mà chịu nhìn cô?
“Kiều Tâm Uyển, tôi muốn con gái.”
Cố Học Võ không phát hiện ra sự bất thường của Kiều Tâm Uyển. Với anh mà
nói, dùng thời gian nhanh nhất, đạt tới biện pháp tốt nhất, đó mới là
chuyện anh phải làm.Tốn thời gian cùng với Kiều Tâm Uyển ở trong này nửa ngày, với anh mà nói, đã là điều rất không bình thường.
“Cố Học Võ, tôi không đồng ý.” Con gái lại là con gái. Nói đi nói lại. Anh ta cũng chỉ vì con gái mới đến.
Cố Học Võ nhìn chằm chằm sự tức giận trên khuôn mặt cô. Dáng vẻ đó giống
như gà mái bảo vệ gà con, cố chấp đến làm cho người ta đau đầu. Trước
kia anh chỉ biết là Kiều Tâm Uyển tùy hứng, thật đúng là không biết cô
cũng có thế cố chấp như vậy.
“Tôi biết rồi.” Anh cũng không miễn cưỡng, đứng thẳng người nhìn Kiều Tâm Uyển: “Cô nghỉ ngơi đi. Tôi đi trước.”
“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển nhìn thấy anh muốn đi thì nóng nảy. Cố Học Võ
tuyệt đối không có khả năng cứ như vậy mà từ bỏ, anh đang tính làm gì
đây? Sau này anh sẽ còn ra chiêu gì nữa?
“Anh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu buông tha tôi? Buông tha con gái tôi?”
Chỉ cần anh đừng đến lằng nhằng để cho cô yên thì cô có thể lùi một
bước: “Cố Học Võ, tôi đồng ý với anh. Mỗi cuối tuần anh có thể đến thăm
con một ngày, như vậy được chưa?”
Ánh mắt Cố
Học Võ dừng ở trên tay cô, hai bàn tay này được chăm sóc kỹ lưỡng, ngón
tay rất tròn, nhỏ nhắn thon dài, không thua gì đôi tay trong quảng cáo ở trên TV. Lúc này đôi tay ấy đang run nhè nhẹ, giọng nói có chút đau
xót, có chút vội vàng.
Trong đầu anh đột
nhiên hiện lên vẻ mặt yếu ớt của Kiểu Tâm Uyển ở trong phòng bệnh mấy
ngày trước. Cô cứ như thế nắm tay anh, nắm rất chặt, rất nôn nóng, rất
đau đớn… Trong lòng anh không hiểu sao lại có chút không đành lòng. Nhìn đôi tay đang cầm tay mình kia mà nhẹ nhàng bỏ ra, vẻ mặt có một tia
ngưng trọng.
“Tôi sẽ không từ bỏ con gái mình. Hy vọng cô cân nhắc kỹ càng rồi cho tôi một đáp án.”
Anh còn chưa tới nỗi mất nhân tính như vậy. Cô còn đang ở cữ, có chuyện gì thì cứ chờ cô ra tháng rồi nói sau.
“Cố Học Võ.” Anh có ý gì? Hay là anh muốn tranh con với cô?
“Cô nghỉ ngơi cho tốt đi.” Cố Học Võ lùi ra phía sau một bước, thân hình
cao lớn dần dần rời xa, cảm giác áp bách kia lập tức giảm đi một nửa,
nhưng vẫn không cách nào làm cho lòng Kiều Tâm Uyển bớt lo âu.
“Anh, anh sẽ không cướp con tôi đúng không? Có đúng không?” Cô phải có một đáp án, một đáp án khiến cô an tâm.
“Không.” Anh sẽ không cướp đoạt. Ít nhất tạm thời sẽ không. Cố Học Võ thấy cô
dường như là nhẹ nhàng thở ra: “Tôi sẽ đến thăm con gái.”
Kiều Tâm Uyển sửng sốt một chút, muốn nói cái gì nhưng anh đã rời đi. Nhìn
thấy cửa đóng lại, tim cô đập có chút mau.
Cố Học Võ. Chẳng lẽ anh không biết, khi nhìn thấy anh là tôi thấy ghét đến thế nào sao? Không, không phải ghét, mà là không muốn nhìn thấy anh.
Mỗi lần nhìn thấy anh đều nhắc nhở tôi đã từng ngu dại thế nào. Mà những việc đó cô tuyệt không muốn nhớ lại.
“Cô ơi.” Lúc này dì Chu bế bé con vào: “Bối Nhi vừa khóc, chắc là muốn bú.”
“Bế lại đây đi.” Kiều Tâm Uyển đón con từ tay bà, nhìn con gái bởi vì vừa
mới khóc mà khuôn mặt nhỏ nhắn còn phiếm hồng, đôi mắt chớp chớp mang
theo chút ẩm ướt, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Cô cởi áo cho con bú, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của con gái, mới
vài ngày đã mượt mà không ít. Ai cũng nói con nít mỗi ngày một lớn. Con
gái cũng bắt đầu lớn dần rồi.
Nhưng cô thật
sự phải buông tay sao? Nhìn Cố Học Võ cướp đi bảo bối trong lòng cô yêu
quý nhất sao? Phải như vậy à? Không, cô không làm được, mu bàn tay bế
con hơi ướt, cảm giác âm ấm ấy làm cho cô hoàn hồn, lúc này mới phát
hiện, cô đang rơi lệ.
Dì Chu vẫn đứng ở bên
cạnh, nhìn thấy một giọt nước mắt kia liền rút khăn tay đưa cho Kiều Tâm U