Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215030

Bình chọn: 7.00/10/1503 lượt.

o lắng, con sẽ giải quyết việc này, được không?”

“Học Võ.”

Uông Tú Nga sợ nhất là nghe con trai nói lời này: “Mẹ mặc kệ ngày trước

con và Tâm Uyển gây ra những truyện gì, cãi nhau như thế nào. Nhưng mà

bây giờ đã có con cái. Tâm Uyển yêu con như vậy, nếu con vẫn không quan

tâm đến người ta, con bé sẽ đưa con đi di dân thì sao?Con bé sẽmang theo con đi lấy Trầm Thành thì sao?Con có thể vì con mà đừng đối xử với Tâm

Uyển như vậy nữa không, đón con bé về nhà,chăm sóc tốt cho hai mẹ con

con bé, được không?”

“Mẹ …” Cố Học Võ không biết làm thế nào: “Con nói chuyện này con sẽ giải quyết, mẹ không cần lo lắng, được chứ?”

“Muốn mẹ không lo lắng thì con mang cháu gái về đây cho mẹ.” Uông Tú Nga thực sự sự sắp bị con trai chọc cho tức chết rồi: “Dù con có ghét Tâm Uyển

nhưng con gái là của con đúng không?Con mang đứa bé về đây, con và Tâm

Uyển có tái hợp hay không mẹ mặc kệ, mẹ chỉ muốn cháu gái thôi.”

Nghĩ lại lần gặp dịp đầy tháng lần trước, con bes so với lúc mới sinh lại

đáng yêu hơn vài phần. Trong lòng bà cũng luống cuống. Nhìn nhà Trần

Tĩnh Như, người ta một lúc có hai đứa cháu. Tốt biết bao nhiêu. Còn bà

thì?

“Con biết rồi.” Cố Học Võ nhìn thời gian, cũng sắp đến giờ tan sở: “Mẹ, mẹ đừng lo việc này. Con sẽ đón đứa bé về, được chứ?”

“Được, mẹ chờ.” Uông Tú Nga vui vẻ: “Con nhớ nhé, nhất định phải mang đứa bé về.”

Cố Học Võ vô cùng bất lực, gác máy, ngớ người nhìn điện thoại một lúc lâu. Kiều Tâm Uyển muốn di dân? Tại sao? Muốn di dân để trốn tránh anh? Phải vậy không?

Sau giờ làm, Cố Học Võ trực tiếp đến nhà họ Kiều. Anh không ngờ ông Kiều và Kiều Kiệt đều ở nhà.

“Chú Kiều.” Cố Học Võ vào cửa liền chào hỏi Kiều ba. Thấy anh đến, ông ngẩn người, nhưng vẫy tay với anh: “Học Võ qua đây.”

“Vâng.” Cố Học Võ bước tới, đứng trước ghế sô pha, vẻ mặt lễ phép: “Gần đây chú có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm.” Ông chỉ vào ghế sô pha: “Ngồi đi.”

“Thôi ạ, cháu đến gặp… Tâm Uyển.”

“Gặp chị tôi?” Kiều Kiệt ngồi ở ghế sô pha bên kia, nét mặt phản đối: “Đến

gặp Bối Nhi thì có, chứ ở đâu ra mà gặp chị tôi. Cố Học Võ, tại sao anh

lại giả dối như vậy?”

“A Kiệt.” Kiều ba cất giọng thản nhiên:

“Gặp con cũng là chuyện bình thường. Nhưng Học Võ này, nếu chú nhớ không nhầm thì cháu và Tâm Uyển đã ly hôn?”

“Chú Kiều.” Cố Học Võ đứng yên, trong lòng cũng hiểu Kiều ba đang giận: “Trước đây là cháu không

hiểu chuyện, không đối xử tốt với Tâm Uyển. Sau này cháu sẽ không như

thế.”

“Ôi dào, cháu đừng có nói những lời này với chú.” Ông xua

tay không nghe: “Cháu đi mà nói với Tâm Uyển ấy. Từ nhỏ con bé đã ngang

bướng, cháu cũng biết. Cháu đến gặp nó cũng được, gặp Bối Nhi cũng thế,

chú không ngăn cản. Nhưng chú muốn nói trước. Học Võ à. Năm đó không ai

bắt cháu cưới Tâm Uyển. Nếu cháu đã cưới nó thì cháu là chồng của nó,

phải đối xử tốt với nó. Vậy mà cháu lại làm cho nó tủi thân, làm cho nó

khổ sở. Món nợ này chú còn chưa tìm cháu tính sổ đâu.”

“Chú

Kiều.” Nét mặt Cố Học Võ có vẻ xấu hổ. Anh tự thấy mình không bắt nạt

Tâm Uyển, tuy nhiên xét trên một vài phương diện mà nói, quả thật anh

không phải là một người chồng trách nhiệm.

Nhìn thấy vẻ mặt xấu

hổ của anh, ông không nặng không nhẹ hừ một tiếng: “Việc trước kia chú

đều cho qua. Hiện tại cháu đã đến đây thì cũng cần thiết phải làm rõ,

con gái của Kiều mỗ này không phải nói là có thể để người ta tùy ý nặn

tròn đạp bẹp, muốn thế nào được cái đó.”

Cố Học Võ im lặng, không biết nói gì. Thành thật mà nói nếu không phải vì Kiều Tâm Uyển lén sinh con của anh thì làm sao hai người vẫn còn lằng nhằng đến bây giờ?

“Thôi quên đi.” Ông chỉ lên trên tầng: “Tâm Uyển vừa mới ăn cơm xong, lên tầng nghỉ ngơi rồi. Cháu đi đi.”

“Cảm ơn chú Kiều.” Cố Học Võ thở phào nhẹ nhõm định lên tầng, lúc này ông

Kiều lại gọi anh lại: “Một tiếng chú Kiều này hôm nay để cháu gọi, chú

sẽ chờ đến khi nào cháu lại gọi chú một tiếng ba.”

“…” Cố Học Võ im lặng, anh không muốn đáp lại vấn đề này, trực tiếp lên tầng.

Kiều Kiệt ở đằng sau cười giễu cợt, liếc nhìn Kiều ba: “Ba, sao ba lại cho

anh ta đi lên? Cố Học Võ này bắt nạt chị còn chưa đủ à?”

“Con thì biết cái gì?” Ông trừng mắt nhìn anh ta: “Con nhìn chị con xem,quá cố

chấp? Trầm Thành si tình với nó như vậy mà cũng không muốn, không phải

vì trong lòng còn có Cố Học Võ sao? Đến cả con hai đứa nó cũng đã có

rồi. Ba còn có thể làm thế nào?”

Muốn trách thì trách con gái quá cứng đầu. Trên đời nhiều đàn ông như vậy mà cứ phải treo cổ bên cái cây Cố Học Võ này. Ông là một người cha thì có thể làm gì?

Kiều Kiệt im lặng. Đúng vậy, đến con cũng đã có ròi thì có thể làm sao?

……………………………………..

Cố Học Võ lên lầu, đầu tiên đi gặp con gái. Con bé mới hơn một tháng, vừa

mới bú và thay bỉm xong, lúc này đang nằm trên cũi tròn mắt nhìn xung

quanh. Dì Chu đang cầm chiếc chuông nhỏ chơi với bé.

“Bối Nhi, nhìn bên này, nhìn bên này.”

Âm thanh đó thật lanh lảnh, ánh mắt Bối Nhi bị hấp dẫn, vươn tay muốn lấy, dì Chu lại giơ cao hơn một chút, không cho bé bắt được. Cố Học Võ

nhướng mày, tiến lên hai bước. Anh vừa xuất hiện dì Ch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t