m Thành ra nữa, như thế không công bằng với anh. Ngữ điệu cô bình tĩnh, hoàn
toàn không cảm xúc. Tâm trạng cô hiện tại đang rất tỉnh táo.
Trầm Thành giật mình, ngơ ngác nhìn Kiều Tâm Uyển trước mặt. Cô mím môi,nhìn vào ánh mắt anh, lần đầu tiên kiên định như thế.
“Em vẫn thực tùy hứng, thực ích kỷ. Em chưa từng nghĩ đến cảm giác và lập trường của anh. Thực xin lỗi.”
“Tâm Uyển.”
“Em luôn nói với mình là phải quên Cố Học Võ. Nhưng mà rất khó, thực sự rất khó.” Đã lâu vậy rồi mà Cố Học Võ vẫn tràn ngập trong sinh mệnh của cô. Ngay cả mục tiêu cố gắng quên Cố Học Võ của cô cũng chính là vì Cố Học
Võ. Anh đã ăn sâu vào xương tủy của cô. Tình yêu này đã bám rất lâu, lâu đến lỗi cô không thể nào nhổ bỏ được. Cho nên lúc giáp mặt với Cố Học
Võ khí thế của cô luôn giảm đi một nửa.
“Tâm Uyển.” Trầm Thành không biết nên nói gì. Kiều Tâm Uyển hoàn toàn không cho anh có cơ hội mở miệng.
“Em sẽ cố gắng, em sẽ cố gắng quên anh ta. Em cũng cố gắng để mình không sợ anh ta, em lại càng cố gắng để mình kiên cường hơn. Sẽ cùng Bối Nhi
sống trong một môi trường tràn ngập yêu thương, làm cho Bối Nhi vui vẻ
lớn lên. Để em tự mình cố gắng, không phải dựa vào bất kì ai.”
Những lời này, trước kia cô đã từng nói, nhưng đến bây giờ mới bắt đầu thực
sự suy nghĩ đến. Đối diện với ánh mắt khiếp sợ của Trầm Thành, cô lại
một lần nữa đem mấy thứ kia bỏ vào trong tay anh: “Cứ như vậy được không Trầm Thành. Để em tự mình kiên cường, có cuộc sống của mình, không nghe theo, dựa dẫm vào bất cứ ai, em cũng sẽ cố gắng quên Cố Học Võ.” Cô
cũng biết những việc đó rất khó, vô cùng khó nhưng từ hôm nay trở đi cô
sẽ cố gắng.
Tim Trầm Thành đập mạnh và loạn nhịp sau một lúc lâu, không nghĩ tới kết quả như vậy, anh ngơ ngác nhìn vào mắt Kiều Tâm
Uyển, môi mím chặt. Hai tay nắm chặt thành quyền.
Anh đột nhiên
cảm thấy tuyệt vọng: “Tâm Uyển, anh không ép em, vừa rồi là anh sai.
Chúng ta vẫn giống như trước, em lấy anh đi. Anh sẽ cố gắng không tạo áp lực cho em. Được chứ?”
“Không được.” Kiều Tâm Uyển lắc đầu cô
quyết định chuyện gì rồi thì sẽ không thay đổi: “Trầm Thành. Cố Học Võ
không chịu giao con cho em thật ra là rất đúng. Ngay cả bản thân em còn
không bảo vệ được thì làm sao bảo vệ con gái?”
Từ hôm nay trở đi
cô phải cố gắng làm một Kiều Tâm Uyển hoàn toàn mới, cho dù không có
Trầm Thành cũng phải tự mình đối mặt với Cố Học Võ. Phải bảo vệ tốt con
gái không cho con gái bị thương tổn gì.
Trầm Thành muốn nói gì lại cảm thấy toàn bộ ngôn ngữ đều trở nên yếu ớt, bất lực.
Anh không còn lời nào để nói với cô. Anh hiểu ý của Kiều Tâm Uyển, cô đã quyết định chuyện gì thì sẽ không còn cách nào thay đổi. Trầm Thành xoay người, mất mát rời
đi. Cũng không có từ chối Kiều Tâm Uyển trả lại đồ cho anh. Trong lòng
anh đã hiểu nguyên nhân cản trản trước mặt anh, khiến anh và cô không
thể nào ở bên nhau ngoài Cố Học Võ cũng vẫn là Cố Học Võ.
Bởi vì
sự tồn tại của anh nên cả đời này Kiều Tâm Uyển không thể nào để mắt tới người đàn ông khác. Hoặc là nói, ngoại trừ anh những người đàn ông khác đều trở nên nhỏ bé ở trong mắt cô. Cho dù không có Cố Học Võ, cô cũng
sẽ kiên trì, càng không từ bỏ quyết định của mình. Cái gì nên hiểu anh
cũng đã hiểu. Từ bỏ anh sẽ đau khổ trong một lúc còn cứ cố chấp thì có
lẽ anh sẽ mãi mãi đau khổ cả đời.
Trầm Thành vẫn biết, anh từ bỏ
Kiều Tâm Uyển, cô cũng sẽ không thương tâm, không khổ sở. Còn nỗi đâu
của anh cho dù thể nào cũng cứ để cho anh một mình gánh lấy.
Nhìn Trầm Thành rời đi, Kiều Tâm Uyển thở dài. Trong lòng thật sự có cảm
giác nhẹ nhõm. Cô đã sai lầm rất nhiều lần rồi. Bản thân cô quá tuỳ
hứng, cứ cho mọi chuyện trên đời này đều có thể theo ý của mình. Nhưng
thực tế lại không thể như thế. Cố Học Võ không yêu cô, cũng sẽ không bởi vì cô có con gái mà sẽ yêu cô. Kiều Tâm Uyển cô không thể yêu Trầm
Thành, cũng sẽ không vì sự chờ đợi của anh mà sinh lòng yêu thương được. Nếu như yêu có thể do tự mình quyết định, Kiều Tâm Uyển cô cũng sẽ
không đau khổ như ngày hôm nay.
Hiện tại, cô rất đau khổ, bởi vì
Cố Học Võ đột ngột quyết định tái hợp. Cô tin chắc là anh ghét cô. Thậm
chí rất ghét. Chỉ bởi vì con gái anh mới chịu sống với cô. Thật là làm
cho người ta tổn thương lại càng khiến người ta đau khổ. Lại khiến cô
một lần lúng túng kinh sợ. Cô không biết nên làm thế nào?
Nhưng
mà bây giờ sẽ không, về sau lại càng không. Cố Học Võ, không cần biết
tôi có có kết hôn hay không, bất kể sau này có xảy ra chuyện gì, tôi
cũng sẽ không giao con cho anh. Tuyệt đối không.
————-———————–
Tả Phán Tình nhìn Hiên Viên Diêu đặt di động ở trước mặt mình, cô mở to
hai mắt nhìn rồi lại đưa mắt nhìn gương mặt anh ta, vẻ mặt có vài phần
khiếp sợ.
“Làm sao có thể?” Lúc trước không phải Thất Thất đã
nói, Thang Á Nam bị trúng bốn phát súng, ngực cũng bị trúng đạn, sao có
thể còn sống được?
“Không có gì là không thể.” Hiên Viên Diêu
nhếch mối cười tà, mắt phượng khẽ khép lại mang theo vài phần phóng
túng, có Quỷ Y ở đây chỉ cần người chưa tắt thở là có thể giải quyết.
Hiên Viên Diêu thu di độ