Insane
Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211294

Bình chọn: 7.5.00/10/1129 lượt.

ô trước mắt bao nhiêu người lên xe hắn, về sau có chối cũng

không thoát được, nên nói: “Đâu có quy định cấm đỗ xe trước cổng trường em.”

Suy nghĩ của người này đúng là bị hỏng rồi.

Chu Dạ nghiêm mặt không

lên xe, đứng xa xa, giả vờ như không quen biết hắn. Ý của cô là hắn lái xe ra

đường lớn. Vệ Khanh cũng không phải không hiểu cô đang nghĩ gì, nhưng lại mở

cửa ý bảo cô lên xe. Cô không thèm để ý, nhấc chân muốn đi. Vệ Khanh từ phía

sau liền lên tiếng: “Chu Dạ, sao thế? Không phải đã nói xong rồi sao?”

Chu Dạ thấy mọi người

xung quanh nhìn cô chằm chằm, da đầu khẽ run lên, mà têia còn lên giọng thúc

giục: “Chu Dạ!” Chu Dạ chạy nhanh lại gần, lườm hắn: “Anh đừng gọi nữa, còn

gọi, cả trường đều sẽ biết tên tôi!” Hắn làm ra vẻ vô tội: “Vậy sao vừa rồi em

không chịu lên xe?” Tên này đúng là đáng sợ mà! Vội nói: “Đi đi đi, lên xe, lên

xe, chạy nhanh đi!” Đứng ở đây càng lâu càng thêm xấu hổ.

Chu Dạ nóng lòng hỏi:

“Anh định dẫn tôi đi đâu?” Vệ Khanh nhìn vào mắt cô: “Em mặc như vậy không thấy

lạnh sao?” Vẫn có thói quen mở cổ áo, mũ, khăn quàng, găng tay đều không có, cô

lắc đầu: “Trong phòng có điều hòa, không thấy lạnh.” Vệ Khanh dừng xe trước cửa

hàng quần áo, lôi cô xuống. Cô không hiểu tới nơi này làm gì, chẳng lẽ mua sắm

sao?

Vệ Khanh chỉ vào một cái

áo lông màu hồng hỏi cô: “Em có thích cái áo đó không?” Chu Dạ lườm hắn: “Rốt

cuộc là anh muốn làm gì? Tôi không mua quần áo đâu nha.” Vệ Khanh kéo cô vào

trong nói: “Lát nữa muốn đi trượt tuyết, em mặc như vậy để chết rét à?”

Hai mắt Chu Dạ tỏa sáng,

“Gì cơ? Trượt tuyết á?” Chu Dạ nhìn dáng vẻ nóng lòng muốn thử của cô, cười

nói: “Em nhanh vào thử đồ đi, mua xong rồi đi, em còn cứ lằng nhằng mãi là trời

tối đấy.” Chu Dạ ngoan ngoãn chạy vào phòng thay đồ, đi ra xoay một vòng, Vệ

Khanh gật đầu: “Được đấy, không tệ.” Đúng là tuổi trẻ, mặc cái gì cũng đẹp,

huống chi cô vốn rất xinh. Nhân tiện mua thêm khăn quàng, găng tay và mũ cho

cô.

Quẹt thẻ xong, lại dẫn cô

tới quầy bán đồ trang điểm, giải thích: “Lúc trượt tuyết thời tiết hanh khô,

gió lớn, da em không chịu được đâu.” Vì thế chọn mấy hộp kem dưỡng da, còn có

cả kem chống nắng. Lần này Chu Dạ cũng không tranh cãi, ngoan ngoãn đứng bên

cạnh không nói lời nào. Nhìn hắn cẩn thận hỏi nhân viên bán hàng xem hãng mĩ

phẩm nào tốt, nghĩ thầm hắn cũng thật cẩn thận, ngay cả chi tiết nhỏ như vậy

cũng thay cô nghĩ tới.

Từ lúc đó, bầu không khí

trong cuộc hành trình cũng hoà hợp hơn, Chu Dạ cũng không giận dỗi nữa, nhìn

thấy đường càng đi càng hẻo lánh, liền hỏi đi đâu. Hắn nói khu bên kia mây dày,

trượt tuyết rất thích, lại còn có trang thiết bị tốt. Giơ tay nhìn đồng hồ, đã

là buổi chiều, điện thoại lại vang lên, hai tay hắn cầm vô-lăng, mắt nhìn thẳng

vào tình hình giao thông phía trước, đang quẹo một khúc cua, nói: “Em lấy hộ

anh với, ở trong túi ấy.”

Chu Dạ đành phải lại gần,

sờ túi áo hắn. Hắn lắc đầu: “Không phải, ở trong túi quần mà. Chu Dạ thò tay

vào, lấy ra điện thoại đặt bên tai hắn. Vệ Khanh không kiên nhẫn nói: “Biết

rồi, biết rồi, đang tới đây, mấy cậu giục cái gì mà giục, muốn chơi thì cứ chơi

trước đi. Tôi đang lái xe, cúp máy

Chu Dạ đặt điện thoại lên

phía trước, hỏi: “Anh có việc gì gấp hay sao?” Vệ Khanh nhìn thẳng, bảo: “Một

người bạn rủ đi trượt tuyết, mọi người đều đến cả, chỉ thiếu hai chúng ta.” Chu

Dạ “à” một tiếng, cô cứ nghĩ cùng lắm ăn một bữa cơm, đi dạo phố một chút,

không ngờ lại đi trượt tuyết. Nghĩ rằng xuất phát muộn như vậy, chỉ sợ sẽ phải

ở lại đó một đêm, chỉ có hai người, nên rất lo lắng, Vệ Khanh là ai cơ chứ,

không cần nói cũng biết. Nhưng hóa ra lại là đi chơi tập thể, vậy thì không cần

lo nữa rồi.

Bỗng nhiên Vệ Khanh quay

đầu, nhìn cô nói: “Tay em lạnh quá.” Vừa rồi Chu Dạ thò tay vào túi quần hắn,

hắn cảm nhận được được cái lạnh chạm vào da thịt, cả người có chút tê. Chu Dạ

không hiểu, lại nói: “Thể chất tôi vốn lạnh mà, từ trước tới giờ vẫn vậy, không

phải vì trời lạnh mà thế đâu.” Vệ Khanh liếc mắt nhìn cô, không nhịn được tán

tỉnh đôi câu: “Anh giúp em sưởi ấm.” Nói xong liền vươn tay, như muốn kéo tay

cô vào trong túi áo. Ra khỏi Bắc Kinh, hắn liền lộ nguyên hình.

Chu Dạ trợn tròn mắt,

cảnh cáo: “Vệ Khanh, anh còn như vậy là tôi xuống xe đấy. Đừng tưởng đang

ở giữa đường, tôi không có cách để về nhé.” Vệ Khanh ngượng ngùng rút tay về,

một lúc lâu sau mới nói: “Chu Dạ, em đừng giận, anh chỉ đùa một chút thôi mà.”

Nhất thời xấu hổ, đành phải giả vờ như không có gì.

Nửa ngày sau Chu Dạ mới

mở miệng: “Vệ Khanh, anh đưa tôi đi trượt tuyết, tôi rất vui. Nhưng tôi chỉ là

muốn ra ngoài chơi một chút thôi.” Cô cũng không phải đồ ngốc, đương nhiên biết

Vệ Khanh tốn công sức đưa cô đi xa như vậy, chỉ sợ có ý đồ gì khác. Cho nên cứ

nói rõ ràng trước, nói thẳng ra, ít nhất trong lòng cũng yên tâm hơn. Muốn loạn

thì loạn, cô cũng chẳng sợ.

Vệ Khanh vội nói: “Em nói

gì vậy, đương nhiên là đi chơi thư giãn rồi, mọi người đều tới mà, rất náo

nhiệt đó, nên anh mới gọi em đi cho đỡ buồn.” Lúc đầu hắn còn có chút